You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

941

Thursday, June 13th 2019, 4:35am

Chiến tranh thương mại phơi bày tử huyệt của Trung Cộng như thế nào?
Nguồn: Graeme Maxton, “The trade war shows China’s economic dream is dying“, South China Morning Post, 11/06/2019.
Biên dịch: Phan Nguyên

Trong nhiều thập niên, con đường phát triển của Trung Cộng đã có vẻ rõ ràng. Quản lý nhà nước trong các ngành công nghiệp chủ chốt cùng với tự do hóa thị trường ở một mức độ nhất định trong các ngành khác đã khiến người ta dễ hình dung rằng đất nước này sẽ sớm trở lại ánh hào quang của một siêu cường.
Nhưng điều đó bây giờ sẽ không xảy ra nữa. Trung Cộng sẽ phải chấp nhận một trật tự thế giới do Mỹ thống trị hoặc bước vào làn đường chậm. Sẽ không có thế kỷ Thái Bình Dương và tất cả những sai trái lịch sử đó sẽ không được sửa chữa, chắc chắn là không phải lúc này.

Mỹ đã tận dụng lợi thế của mình rất tốt. Những gì Trung Cộng đã đạt được về mặt xã hội và kinh tế trong 40 năm qua là đáng kinh ngạc dù so với bất kỳ tiêu chuẩn nào. Từ một quốc gia nghèo dựa vào nông nghiệp vào cuối Cách mạng Văn hóa, Trung Cộng đã trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Họ đã chuyển đổi cơ sở hạ tầng của mình bằng cách xây dựng một mạng lưới đường bộ, đường sắt cao tốc, cảng và sân bay.
Trung Cộng đã giúp hàng trăm triệu người thoát khỏi đói nghèo – nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác trong lịch sử loài người, và chỉ trong vòng chưa đầy một thế hệ. Nước này đã xây dựng những thành phố mới rộng lớn, thu hút hàng nghìn tỷ đô la đầu tư nước ngoài và mở rộng tầm ảnh hưởng trên toàn thế giới, gần đây nhất là thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường.

Mặc dù có thể một số người tại Đồi Capitol đã nhìn thấy trước những gì sắp diễn ra từ hơn một thập niên trước, nhưng người dân Trung Cộng, đặc biệt giới lãnh đạo nước này, vẫn thật khó chấp nhận thực tế rằng con đường dẫn đến vinh quang của họ sắp kết thúc. Tuy nhiên, Trung Cộng đã tự huyễn hoặc mình, khi hy vọng của họ được hun đúc bởi các nhà đầu tư nước ngoài nhiệt tình, luận điệu của các học giả địa phương và giấc mơ của chính người dân Trung Cộng.

Chính cuộc chiến thương mại đã phơi bày những điểm yếu của Trung Cộng. Giờ thì đã rõ rằng Huawei, hy vọng lớn của Trung Cộng về công nghệ cao, cùng với ZTE và một số công ty công nghệ thông tin khác, không phải là những thế lực thực sự đáng gờm. Không có phần cứng, giấy phép hoạt động và phần mềm của Hoa Kỳ, các công ty này đã rơi vào khó khăn. Họ chậm hơn ít nhất 10 năm về mặt công nghệ và không thể phát triển các kỹ năng cần thiết để tồn tại trong hình thức hiện tại. Mối liên kết với Nga không giải quyết được vấn đề này. Hai quốc gia đều không có các công nghệ tiên tiến nên không thể bổ sung cho nhau nhiều.

Tình trạng tương tự cũng diễn ra trong ngành quốc phòng, công nghiệp ô tô, hàng không và nhiều lĩnh vực khác. Bất chấp nhiều thập niên nỗ lực và rất nhiều kế hoạch của nhà nước, Trung Cộng thiếu chiều sâu về kỹ năng kỹ thuật, bằng sáng chế và công nghệ cần thiết để sản xuất các sản phẩm cao cấp có thể cạnh tranh toàn cầu. Việc mổ ruột một hệ thống quản lý chuyến bay, hệ thống phanh ô tô hoặc điện thoại thông minh và chế tạo lại các bộ phận không giúp Trung Cộng có thể phát triển các sản phẩm đó từ con số không.
Cuộc chiến thương mại không chỉ phơi bày tất cả những điều này, nó còn khiến Trung Cộng phải đối mặt với một sự lựa chọn khắt khe và khó chịu. Trung Cộng phải mở cửa ra, như Mỹ yêu cầu, hoặc chấp nhận đi một mình mà không có các kỹ năng cần thiết để giành chiến thắng.

Mỹ hiện đang đưa ra các đòi hỏi mà lợi thế chiến lược của nó cho phép.
Mỹ muốn Trung Cộng chấm dứt trợ cấp nhà nước.
Mỹ cũng muốn Trung Cộng chấm dứt việc làm hàng nhái và xóa bỏ các quy định buộc các nhà đầu tư nước ngoài phải chuyển giao công nghệ.
Mỹ muốn tiếp cận thị trường nông sản Trung Quốc.
Và Mỹ cũng muốn tiếp cận dữ liệu, để những gã khổng lồ công nghệ Mỹ có thể cạnh tranh mà không bị hạn chế.
Họ muốn Trung Cộng chơi theo luật của Mỹ, vì biết rằng các đối thủ nội địa của Trung Cộng không thể thắng.
Cuối cùng, Mỹ muốn Trung Cộng tuân theo hệ thống thị trường tự do của phương Tây cùng sự chấm dứt chế độ độc đảng. “Hãy làm theo cách của chúng tôi” chính là thông điệp ở đây, và hãy nhớ rằng nước Mỹ là siêu cường toàn cầu vô song.

Trong một thời gian dài, dường như Trung Cộng đã có thể chống lại những áp lực như vậy. Trung Cộng có thể cảm thấy yên tâm khi nắm giữ rất nhiều trái phiếu chính phủ Hoa Kỳ, kiểm soát các mỏ đất hiếm, cùng các công ty lớn đang lên, cơ sở hạ tầng hiện đại, 1,4 tỷ dân, 5.000 năm lịch sử và ảnh hưởng ngày càng tăng ở châu Á. Nhưng vấn đề của Huawei đã cho thấy sự trống rỗng của những hy vọng này.

Vậy điều gì sẽ đến tiếp theo?
Chấp nhận các điều khoản thương mại của Mỹ sẽ khó khăn. Trung Cộng có thể tiếp tục giữ vai trò là trung tâm sản xuất toàn cầu nhưng chỉ khi họ chịu trả tiền cho đặc quyền đó. Họ sẽ được phép phát triển các công ty công nghệ cao như Huawei nhưng chìa khóa cho công nghệ sẽ ở lại Mỹ, Đức, Nhật Bản và Hàn Quốc.
Trung Cộng sẽ có thể gửi những đội quân du khách và đồng nhân dân tệ của mình ra nước ngoài để tìm bạn. Nhưng Trung Cộng sẽ chỉ có thể mua nguyên liệu thô nếu Mỹ đồng ý. Trung Cộng sẽ phải dần dần mở cửa thị trường và ngừng trợ cấp cho các ngành công nghiệp, đồng thời chấp nhận nhịp đập chậm của tiếng trống dân chủ.

Đi một mình cũng sẽ khó khăn như vậy. Từ chối Mỹ có nghĩa là chấp nhận rằng Trung Cộng không thể cạnh tranh được trong các lĩnh vực kinh tế mang lại sức mạnh toàn cầu vì Trung Cộng không thể bắt kịp được về mặt công nghệ. Trung Cộng sẽ chỉ có thể cung cấp hàng hóa quốc phòng, ô tô, viễn thông và các sản phẩm cao cấp khác cho các quốc gia không có khả năng mua được những sản phẩm tốt nhất, và chỉ nếu như được Mỹ và các đồng minh cho phép.

Đi một mình có nghĩa là làn sóng đầu tư nước ngoài sẽ dần dần chảy ra, và Trung Cộng sẽ trở nên đóng cửa hơn với thế giới, có lẽ sẽ như một Liên Xô của thế kỷ 21.
Dù Trung Cộng lựa chọn chấp nhận sự sỉ nhục nào đi chăng nữa thì nó đều sẽ gây ra các hệ quả cho xã hội Trung Cộng trong nhiều thập niên tới, cũng như cho phần còn lại của thế giới.

942

Tuesday, June 18th 2019, 11:24pm

Mỹ, Việt khẳng định hợp tác an ninh năng lượng
VOA Tiếng Việt
18/06/2019

Sở Tài nguyên Năng lượng của Bộ Ngoại giao Mỹ và Bộ Công thương Việt Nam hôm 17/6 hợp tác song phương về năng lượng giữa hai quốc gia.
Bộ Ngoại giao Mỹ thông cáo hôm 18/6 rằng Phụ Tá Ngoại trưởng phụ trách tài nguyên năng lượng Francis Fannon đã gặp gỡ Thứ trưởng Bộ Công thương Việt Nam Đặng Hoàng An ở Hà Nội hôm 17/6.

Hai bên nhấn mạnh lợi ích chung trong việc hợp tác về năng lượng giữa Mỹ và Việt Nam cũng như nêu bật kết quả của các cuộc Đối thoại An ninh Năng lượng Mỹ-Việt Nam ở Hà Nội hồi tháng 3/2018 và ở Washington, DC, hồi tháng 4 vừa qua.
Tại đối thoại lần 2 ở Washington, DC, Việt Nam và Mỹ đã nhấn mạnh an ninh năng lượng đối với sự phát triển kinh tế bền vững trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế rất lớn và nhu cầu năng lượng cao. BNG Mỹ đưa ra thông cáo hôm 12/4:

“Cả hai bên đều khẳng định tầm quan trọng của việc cải thiện tính minh bạch và dự đoán của môi trường đầu tư ngành năng lượng Việt Nam thông qua sự phát triển do ngành tư nhân lãnh đạo và các cải cách về thể chế”.

Báo Nhân Dân trích theo lời thứ trưởng Bộ Công thương Hoàng Quốc Vượng nói tại cuộc Đối thoại đầu tiên hôm 30/3/2018:
“Nhu cầu ngày càng cao về năng lượng đã mở ra những cơ hội lớn cho các nhà đầu tư nước ngoài, gồm cả các doanh nghiệp Mỹ. Tổng nhu cầu năng lượng của Việt Nam sẽ tăng 2,5 lần vào năm 2035 so với 2015, tăng từ 54 triệu đơn vị tiêu thụ năng lượng (TOE) lên 90 triệu TOE.
Mặc dù một số công ty hàng đầu của Mỹ, như ExxonMobil, Murphy Oil, Chevron và UOP đã có mặt ở Việt Nam với một loạt các dự án trên khắp đất nước, nhưng sự hợp tác giữa hai chính phủ vẫn còn hạn chế so với mức độ phát triển cao và nhu cầu ngày càng tăng về năng lược ở Việt Nam.”

Tại cuộc Đối thoại ở Washignton hồi tháng 4, Cơ quan phát triển quốc tế Hoa Kỳ (USAID) nhấn mạnh sự ủng hộ của họ trong việc hợp tác với Bộ Công Thương Việt Nam về những cải cách cho ngành điện, tăng cường năng lượng tái tạo và năng lượng lưu trữ của Việt Nam, thúc đẩy nhập khẩu khí đốt tự nhiên và tăng cường hiệu quả năng lượng, theo thông cáo của BNG Mỹ.
Đối thoại An ninh Năng lượng Mỹ-Việt Nam lần thứ 3 sẽ được tổ chức tại Việt Nam vào năm 2020.

943

Wednesday, June 19th 2019, 2:42am

Cuộc chiến chống lại chính sách Trung Cộng hóa của Mông Cổ
Nguồn bài gốc tiếng Mông Cổ: Ю.Цэдэнбалын хятадчилах бодлогын эсрэг хийсэн тэмцэл
Biên dịch: Hoàng Tuấn Thịnh

Ngay sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tuyên bố độc lập, Mao Trạch Đông đã tiến hành chính sách Trung Cộng hóa người Mông Cổ và bắt đầu thực thi nhiều hành động chống lại nền độc lập của Mông Cổ.
Lãnh tụ Mông Cổ lúc đó là Khorloogiin Choibalsan nói với Yumjaagiin Tsedenbal rằng:
“Dã tâm của Trung Cộng đối với Mông Cổ là không bao giờ thay đổi, nhưng vì thông lệ ngoại giao, chúng ta sẽ gửi điện mừng cho họ”.

Vì vậy, Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Mông Cổ đã gửi điện mừng nhân ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Tại Bắc Kinh, khi tiếp đoàn đại biểu Chính phủ Mông Cổ do Yumjaagiin Tsedenbal dẫn đầu, Mao Trạch Đông nói:
“Trung Hoa đã áp bức Mông Cổ trong nhiều thế kỷ”.

Yumjaagiin Tsedenbal lập tức đáp lại:
“Người Mông Cổ chúng tôi cũng áp bức, làm khổ nhân dân Trung Hoa trong nhiều năm (ám chỉ việc Thành Cát Tư hãn và hậu duệ của ông đô hộ Trung Hoa gần 100 năm – ND); vấn đề này chúng ta không nên bàn luận nữa, nó có thể làm tất cả chúng ta đi lạc hướng; chúng ta cần phải nhìn về phía trước, hợp tác để cùng nhau phát triển”.

Đúng vậy, linh cảm của Khorloogiin Choibalsan đã đúng, chỉ mấy năm sau sự lo ngại đó đã được kiểm chứng. Cuối những năm 1950, rạn nứt trong quan hệ Mông Cổ – Trung Cộng xuất hiện, người Trung Cộng bắt đầu lợi dụng niềm tự hào tộc của người Mông Cổ. Đầu những năm 1950, người Trung Cộng rầm rộ triển khai công trình xây dựng lăng mộ của Thành cát Tư hãn ở khu tự trị Nội Mông, Trung Cộng (nơi Thành cát Tư hãn mất). Nhà văn, Viện sỹ Mông Cổ TS. Damdinsuren đã đến tận nơi xem công trình đồ sộ này. Cách mạng Trung Cộng mới giành được thắng lợi, bao nhiêu vấn đề trong nước chưa được giải quyết và phải nhận viện trợ của Liên Xô, nhưng Trung Cộng lại khẩn trương xây lăng mộ của Thành cát Tư hãn ở khu tự trị Nội Mông với ý đồ tạo ảnh hưởng đối với những người Mông Cổ.

Năm 1960, Yumjaagiin Tsedenbal mời Chu Ân Lai, nhân vật số 2, tương đối ôn hòa của Trung Cộng sang thăm, đồng thời tháp tùng đến thăm khu di tích lịch sử Kharkhorum, cố đô của Mông Cổ. Nhân dịp này, Yumjaagiin Tsedenbal nói với Chu Ân Lai:
“Khi Mông Cổ bị nhà Thanh đô hộ, để ru ngủ người dân Mông Cổ đang cầm vũ khí chống lại triều đình, nhà Thanh đã dùng mánh khóe tuyên bố biến cố đô Kharkhorum trở thành Trung tâm Phật giáo”.

Chu Ân Lai tán thành ý kiến này của Yumjaagiin Tsedenbal và đáp lại:
“Đúng vậy, thời kỳ đó, triều đình Mãn Thành luôn thực hiện chính sách như vậy khắp mọi nơi”.

Sau chuyến thăm Mông Cổ của Chu Ân Lai, Chính phủ Mông Cổ cho phép 10 nghìn công nhân Trung Cộng sang làm việc, xây dựng các công trình không những ở thủ đô Ulan Bato mà còn ở khắp mọi miền đất nước Mông Cổ.
Thế rồi, năm 1973, người Mông Cổ đã đào được một miếng sắt ở độ sâu một mét, trên đó khắc dòng chữ Hán “Đây là lãnh thổ của Trung Quốc” tại một khu vực rộng lớn phía Đông Mông Cố, cách sông Khalkh không xa. Đây được coi là hành động của các đặc nhiệm của Trung Cộngvới mục đích, khi Trung Cộng và Mông Cổ xảy ra tranh chấp về lãnh thổ ở khu vực này thì miếng sắt này sẽ là chứng cứ để Trung Cộng đưa ra sử dụng để đòi hỏi về lãnh thổ với Mông Cổ.
Các công nhân Trung Cộng ồ ạt sang Mông Cổ từ năm 1957 và làm việc ở đây cho đến năm 1964. Trong khoảng thời gian này, người Trung Cộng không phải xây dựng mà là hoạt động phá hoại ở Mông Cổ.

944

Wednesday, June 19th 2019, 2:45am

Trên thực tế, cơ quan an ninh của Mông Cổ đã phát hiện chính 10 nghìn công nhân Trung Cộng đều là quân nhân. Tất cả họ được một vị tướng mặc áo bông màu xanh chỉ huy. Khi cần thiết, các công nhân Trung Cộng sẽ gây bạo loạn có tổ chức để gây khó khăn đối với Mông Cổ.
Tất cả các công trình do công nhân Trung Cộng giúp đỡ, tham gia xây dựng đều kèm theo sự độc hại. Người Trung Cộng xây dựng nhà máy thủy tinh ở quận Nalaikh cho thấy, các trang thiết bị của nhà máy đều là máy móc cũ được sơn lại trông như mới. Chỉ sau 02 năm hoạt động, toàn bộ máy móc bị hư hỏng hoàn toàn, buộc Mông Cổ phải thay toàn bộ trang thiết bị hoàn toàn mới nhờ sự giúp đỡ của Ba Lan.
Trung Cộng đã xây dựng nhà máy nhiệt điện có công suất 04 nghìn ki-lô oát tại thành phố Xukhê Bato nhưng cũng chỉ hoạt động được 02 năm thì ngừng hẳn, buộc Mông Cổ phải thay thế trang thiết bị hoàn toàn mới nhờ sự giúp đỡ của Tiệp Khắc.

Cuối những năm 1950, quan hệ Mông Cổ – Trung Cộng bắt đầu xấu đi, người Trung Cộng bắt đầu tung tin, vu khống chống lại Mông Cổ. Trung Cộng rêu rao, gia đình hai vợ chồng chăn nuôi gia súc Mông Cổ chỉ có mỗi chiếc quần, luân phiên nhau mặc chiếc quần đó. Ở Mông Cổ, luôn xảy ra tình trạng, trên cánh cửa căn hộ của các Bộ trưởng và quan chức cấp cao Mông Cổ có ai đó bí mật dán mảnh giấy, trên đó viết bằng tiếng Nga “Hãy loại bỏ Yumjaagiin Tsedenbal, thủ lĩnh gia súc của Liên Xô” .

Yumjaagiin Tsedenbal đã gặp những người Trung Cộng chạy khỏi “Cuộc cách mạng văn hóa”, sử dụng họ để chống lại đặc vụ của Trung Cộng đang hoạt động ở Mông Cổ. Khi đi thăm các nông trường, Yumjaagiin Tsedenbal thường gặp những người Trung Cộng và hỏi họ có hay nghe đài phát thanh từ Bắc Kinh không, thì được các công nhân Trung Cộng đều trả lời rằng “nghe để làm gì, chúng tôi cần phải làm việc để nuôi con em mình”.

Trong hai năm 1955 – 1956, để bình thường quan hệ Mông Cổ – Trung Cộng, phía Mông Cổ đã rút các binh lính biên phòng của mình, đưa các nhân viên dân sự đến các cửa khẩu biên giới hai nước. Thế nhưng, quan hệ hai nước lại căng thẳng, giữa những năm 1960, Mông Cổ lại đưa binh lính biên phòng trở lại dọc theo biên giới dài 4.700 km tiếp giáp với Trung Quốc. Các đặc vụ của Trung Cộng lại ồ ạt thâm nhập Mông Cổ, họ đều là những người Nội Mông, Trung Quốc. Họ có nhiệm vụ sang định cư tại Mông Cổ, núp dưới danh nghĩa tìm kiếm người thân, kiếm công ăn việc làm nhằm xây dựng lòng tin đối với người dân bản địa. Trong trường hợp chiến tranh xảy ra với Liên Xô và Mông Cổ, thì chính những đặc vụ này có nhiệm vụ hàng đầu là phải phá hủy các công trình, như: các nhà máy nhiệt điện, các trạm tải điện, các cầu đường, các công trình sản xuất quan trọng,… Kế hoạch được đặt ra là làm nổ tung các công trình quan trọng của Mông Cổ trong ngày đầu tiên khi chiến tranh xảy ra. Các cơ quan an ninh Mông Cổ cũng đã tìm thấy danh sách các quan chức Mông Cổ cần phải thủ tiêu từ tài liệu tình báo của Trung Cộng. Vì vậy, không còn con đường nào khác, Yumjaagiin Tsedenbal ngày càng gắn bó mật thiết với Liên Xô./.

945

Thursday, June 20th 2019, 12:57am

Bangladesh: Công nhân Trung Cộng chết sau xô xát với người địa phương
BBC Tiếng Việt
Ngày 19 tháng 06 năm 2019

Cảnh sát Bangladesh giải tán một cuộc ẩu đả giữa hàng trăm công nhân Trung Cộng và Bangladesh tại một địa điểm ở nhà máy điện do Trung Cộng tài trợ và xây dựng một phần.
Một công nhân Trung Cộng thiệt mạng trong cuộc ẩu đả ở quận phía nam của Patuakhali. Bạo lực bùng phát sau khi một công nhân Bangladesh tử vong do ngã từ trên cao, và công nhân địa phương cáo buộc người Trung Cộng cố gắng che đậy vụ việc. Hơn 1.000 cảnh sát đã được điều đến để chấm dứt xô xát.

Các công ty Trung Cộng đầu tư rất nhiều vào Bangladesh trong những năm gần đây, tài trợ xây cầu, làm đường và các nhà máy điện. Ở một số khu vực, số lượng lớn công nhân Trung Cộng đã dẫn tới căng thẳng với cộng đồng địa phương.

Khoảng 6.000 công nhân - 2.000 trong số họ là người Trung Cộng - làm việc tại nhà máy điện ở Patuakhali, cách thủ đô Dhaka khoảng 200km. Cảnh sát trưởng địa phương Moinul Hasan nói với BBC Bengali rằng một công nhân Bangladesh đã chết sau khi rơi từ trên cao vào tối hôm 18/06/2019, sau đó một cuộc cãi vã ổ ra giữa hai nhóm công nhân trước khi biến thành bạo lực.
Hơn một chục công nhân bị thương, gồm sáu người Trung Cộng. Một trong số những công nhân Trung Cộng này bị thương nặng và chết trong bệnh viện sau đó.
Quản trị viên khu vực Ram Chandra Das cho biết một cuộc điều tra đã được tiến hành. Không ai bị bắt giữ và tình hình hiện đã ổn định, ông nói với hãng tin AFP.
Căng thẳng liên quan đến người dân địa phương và các dự án do Trung Cộng tài trợ đã tràn ra vùng nông thôn trước đó. Năm 2016, bốn người đã thiệt mạng khi cảnh sát nổ súng vào dân làng ở phía đông nam Bangladesh lúc họ biểu tình phản đối việc xây dựng hai nhà máy điện do Trung Cộng hậu thuẫn.

946

Thursday, June 20th 2019, 1:12am

Stalin và đàm phán Xô-Trung về việc Mông Cổ độc lập
nguồn history.people.com.cn và cul.sohu.com.
Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành

Ngày 30 tháng 6 năm 1945, một chiếc máy bay cất cánh từ Trùng Khánh bay thẳng đi Moskva. Trên máy bay, ngoài các nhà ngoại giao của Chính phủ Trung Hoa Dân quốc như Tống Tử Văn, Hồ Thế Trạch, Thẩm Hồng Liệt, Tiền Xương Chiếu, còn có Tưởng Kinh Quốc, một người có quan hệ đặc biệt khăng khít với Liên Xô. Ông từng học ở Liên Xô 12 năm, hơn nữa còn lấy vợ là một cô gái Nga.[1] Nói về tình cảm riêng thì nhà họ Tưởng có quan hệ không tồi với Stalin.
Tại sân bay Moskva, phái đoàn Chính phủ Trung Hoa Dân quốc được chủ nhà nhiệt liệt đón chào. Lúc đó Tưởng Kinh Quốc là Trưởng phiên dịch, sau này ông viết trong hồi ký những chi tiết sinh động: “Chúng tôi đến Moskva, lần đầu tiên gặp Stalin. Ông ấy tỏ ra cực kỳ lịch thiệp. Nhưng đến khi bắt đầu chính thức đàm phán thì bộ mặt dữ tợn của ông đã lộ ra …”.
Đàm phán Moskva, Tống Tử Văn vô kế khả thi
Stalin thích họp vào buổi tối. Tối 30 tháng Sáu, hai đoàn Trung Hoa–Liên Xô tiến hành hội đàm sơ bộ ngắn gọn. Trước tiên Bộ trưởng Ngoại giao Tống Tử Văn chuyển tới phía Liên Xô nguyện vọng hợp tác của Tưởng Giới Thạch: “Tiên sinh Tôn Trung Sơn để lại di huấn cho các đảng viên Quốc Dân Đảng là cách mạng Trung Hoa muốn thành công thì phải liên hợp với Liên Xô, mong rằng lần hội đàm này của chúng ta có thể tạo cơ sở cho sự xây dựng tình hữu nghị và sự hợp tác dài hạn Trung Hoa-Liên Xô.”
Đúng như lời kể của Tưởng Kinh Quốc, mới đầu Stalin tỏ ra rất nhã nhặn: “Chính phủ Nga Sa hoàng trước đây muốn chia cắt Trung Hoa. Hiện nay Liên Xô tôn trọng chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Trung Hoa, chúng ta nhất định có thể hiểu biết lẫn nhau.”
Hai ngày sau, khi cuộc hội đàm chính thức vừa mới bắt đầu, Stalin đã có thái độ khác hẳn. Tưởng Kinh Quốc kể: “Tôi nhớ rất rõ, lúc ấy Stalin đẩy một tờ giấy tới trước mặt Tôn Viện trưởng,[2] thái độ ngạo mạn, cử chỉ trông khó coi. Stalin nói: Ông đã đọc cái này chưa?”
Đó là bản Hiệp định Yalta do Roosevelt, Churchill, Stalin ký. Thấy Stalin đã đi thẳng vào vấn đề, Tống Tử Văn cũng nói thẳng: “Tổng thống Tưởng Giới Thạch đã biết nội dung bản hiệp định ấy. Chúng tôi đến đây là để thảo luận vấn đề này.”
Stalin nói: “Thảo luận thì được, nhưng ông chỉ có thể căn cứ vào cái này, Roosevelt đã ký vào bản hiệp định đó.”
Tống Tử Văn nói: “Hôm vừa rồi Tổng thống Tưởng Giới Thạch đã nói với Đại sứ Petrov [Đại sứ Liên Xô tại Trung Hoa thời đó] là hiện nay chưa thể giải quyết vấn đề Ngoại Mông Cổ, chúng ta nên tạm gác vấn đề này lại.”
Stalin nói: “ “Trung Hoa phải thừa nhận Ngoại Mông Cổ độc lập. Ngoài ra không còn lựa chọn nào khác.”
Stalin có lý khi cho rằng người Trung Hoa “không còn lựa chọn nào khác”, đó là do ông nghĩ rằng Chính phủ Quốc dân chạy xuống cái xó xỉnh Trùng Khánh[3] tất phải dựa vào sự giúp đỡ của lực lượng quân đội Liên Xô. Hơn nữa việc quân cộng sản của Mao Trạch Đông đang hoạt động ở vùng Đông Bắc Trung Hoa cũng làm Tưởng Giới Thạch vô cùng đau đầu – nếu Liên Xô không ủng hộ Quốc Dân Đảng mà ủng hộ Đảng Cộng sản thì …
Tống Tử Văn còn có nhiều vấn đề khó khăn nữa, như: Trung Hoa chưa thắng được giặc Nhật, một nửa đất nước đã thành bãi tro tàn, nếu lại còn nhượng Ngoại Mông Cổ cho Liên Xô nữa thì biết ăn nói làm sao với dân chúng nước ta? Ông đành miễn cưỡng trả lời Stalin: “Bất cứ Chính phủ nào của Trung Hoa nếu để mất lãnh thổ nước mình thì đều sẽ sụp đổ. Tại sao Liên Xô nhất định phải lấy được Mông Cổ?”
Stalin nói: “Giả thử có một lực lượng quân sự từ Mông Cổ tấn công Liên Xô, cắt đứt đường xe lửa Siberia, thì Liên Xô sẽ gặp nguy hiểm nghiêm trọng. Cho nên Liên Xô phải bảo vệ Ngoại Mông Cổ.”
Câu nói này có nhiều hàm nghĩa. Nếu Nhật thua thì kẻ nào sẽ tấn công Liên Xô từ Mông Cổ?
Stalin nói thêm: “Các ông có thừa nhận Mông Cổ độc lập hay không, điều đó còn liên quan tới lập trường của Liên Xô về vấn đề Đảng Cộng sản Trung Hoa.”
Cuộc đàm phán đến đây thì bế tắc. Tống Tử Văn nói: “Cá nhân tôi không có quyền quyết định vấn đề Ngoại Mông Cổ, tôi cần phải thỉnh thị Tổng thống Tưởng Giới Thạch.”
Stalin hỏi: “Không có quyền quyết định? Thế thì ông đến đây làm gì?”.

947

Thursday, June 20th 2019, 1:25am

Tưởng Kinh Quốc bí mật gặp Stalin, cố gắng đấu lý
Hôm sau Tống Tử Văn gửi điện cho Tưởng Giới Thạch, báo cáo tình hình hội đàm và đề nghị Tưởng xem xét mấy phương án như sau:
Thứ nhất, Trung Hoa ký hiệp định liên minh với Liên Xô, cho phép Liên Xô đóng quân tại Mông Cổ;
thứ hai, để Ngoại Mông Cổ thực hiện “tự trị cao độ”;
thứ ba, Ngoại Mông Cổ có quyền tự chủ về quân sự, nội chính và ngoại giao, nhưng không có tính chất là một nước cộng hòa liên bang Xô Viết.

Người Mỹ rất quan tâm tới cuộc đàm phán Trung Hoa-Liên Xô. Tổng thống Truman bảo Bộ trưởng Ngoại giao Byrnes chuyển tới Chính phủ Trung Cộng ý kiến như sau: “Chưa thảo luận cách giải thích về địa vị của Ngoại Mông Cổ trong hiệp định Yalta; Chính phủ Mỹ cho rằng tuy về pháp lý thì chủ quyền Ngoại Mông Cổ vẫn thuộc Trung Hoa , nhưng trên thực tế chủ quyền ấy chưa được hành xử.”
Tống Tử Văn nắm lấy lời văn “phải duy trì hiện trạng của Ngoại Mông Cổ” trong hiệp định Yalta để đấu lý. Ông kiên trì nói hiện trạng đó tức là chủ quyền của Ngoại Mông Cổ vẫn thuộc về Trung Hoa. Còn Stalin thì nói rõ Liên Xô yêu cầu Trung Hoa thừa nhận Ngoại Mông Cổ độc lập. Hai cách nói này tuy diễn tả cùng một sự thật nhưng ảnh hưởng thì lại khác nhau xa.
Dĩ nhiên Tưởng Giới Thạch hiểu rõ sự hơn thiệt trong đó. Thấy trên bàn đàm phán đã tạm thời bất đồng, Tưởng Giới Thạch bèn điện cho Tưởng Kinh Quốc, bảo Quốc lấy danh nghĩa cá nhân gặp riêng Stalin.
Tưởng Kinh Quốc nhớ lại:
Khi gặp nhau tại nhà riêng của Stalin, lúc đó tôi có nói: “Người Trung Hoa chúng tôi kiên trì kháng chiến chống Nhật là để thu hồi lãnh thổ đã bị mất. Hiện giờ Nhật còn chưa thua mà [chúng tôi] đã cắt nhượng một vùng đất rộng như Ngoại Mông Cổ thì cuộc kháng chiến của chúng tôi còn có ý nghĩa gì? Quốc dân Trung Hoa nhất định sẽ chửi chúng tôi là đồ bán nước.”
Vì đã là chỗ gặp riêng nên Stalin cũng bớt dùng các lời lẽ ngoại giao mà nói thẳng thừng với Tưởng Kinh Quốc: “Ông nói rất có lý, nhưng có điều ông cần biết rằng hôm nay không phải là tôi cầu xin ông mà là ông đến xin tôi giúp. Nếu các ông có đủ sức đánh bại người Nhật thì dĩ nhiên tôi sẽ không nói gì. Nhưng các ông không đủ sức thì những lời vừa rồi ông nói là vô ích.”
Tưởng Kinh Quốc nói: “Ngài chẳng cần lo ngại Ngoại Mông Cổ đe dọa sự an toàn của Liên Xô. Sau khi Nhật thua trận, nước Nhật sẽ không còn ngoi dậy được nữa. Chỉ Trung Hoa mới có thể tấn công Liên Xô từ Ngoại Mông Cổ, nhưng bây giờ hai nước chúng ta có thể liên minh với nhau, Trung Hoa bảo đảm ít nhất hữu hảo với Liên Xô trong ba chục năm. Ngài cũng biết đấy, cứ cho là Trung Hoa muốn đánh Liên Xô thì cũng chẳng có sức mà đánh.”
Stalin lắc đầu: “Ông nhầm rồi. Thứ nhất, cứ cho là Nhật thua thì dân tộc ấy cũng không bị tiêu diệt. Nếu người Mỹ tiếp quản nước Nhật thì không quá 5 năm sau Nhật sẽ bò dậy.”
Tưởng Kinh Quốc nói xen vào: “Nếu Liên Xô tiếp quản nước Nhật thì sao?”
Stalin trả lời: “Tôi mà tiếp quản ấy à, cũng chẳng qua lui lại thêm 5 năm thôi.”
Stalin nói tiếp: “Thứ hai, hiện nay Trung Hoa không đủ sức đánh chúng tôi, nhưng chỉ cần Trung Hoa thống nhất thì các ông sẽ tiến nhanh hơn bất cứ nước nào. Ông nói liên minh với nhau, bây giờ vì tôi không coi ông là nhà ngoại giao nên tôi nói thật với ông nhé: hiệp ước là thứ không đáng tin đâu.”
Tưởng Kinh Quốc không biết nói gì nữa.
Stalin nói tiếp: “Còn có nguyên nhân thứ ba, cứ cho là Nhật và Hoa không đủ sức qua Ngoại Mông Cổ đánh Liên Xô, điều đó không có nghĩa là không có những lực lượng khác tấn công Liên Xô.”
Tưởng Kinh Quốc hỏi: “Mỹ chăng?”
Stalin nói không chút do dự: “Dĩ nhiên rồi.”
Tưởng Kinh Quốc nghĩ bụng, ông vừa mới ký hiệp định Yalta với người Mỹ xong, được hời lớn như thế[4] mà ông còn coi người Mỹ là kẻ địch. Trung Hoa trong mắt ông lại càng là đối thủ tiềm tàng. Với tâm trạng như thế, thật sự chẳng còn lý lẽ gì để nói nữa.

948

Thursday, June 20th 2019, 1:33am

Trung Hoa và Liên Xô ký hiệp ước hữu hảo đồng minh, đồng ý Ngoại Mông Cổ độc lập
Gặp riêng Stalin xong, Tưởng Kinh Quốc lại đến gặp Petrov, Đại sứ Liên Xô tại Trung Hoa. Petrov cũng khuyên Trung Hoa nên thỏa hiệp: “Trên thực tế Ngoại Mông Cổ đã độc lập. Chính phủ Trung Hoa chỉ cần thừa nhận một chuyện đã rồi. Nếu Trung Hoa kiên trì không thừa nhận địa vị độc lập của Ngoại Mông Cổ thì chúng ta chẳng còn cách nào đàm phán tiếp.”
Petrov nói không sai. Mãi cho tới ngày 9 tháng 7, hai bên đàm phán đến đợt thứ tư, Liên Xô vẫn giữ lập trường cực kỳ cứng rắn trên vấn đề Ngoại Mông Cổ.
Chẳng còn cách nào, Tống Tử Văn bèn thỉnh thị Tưởng Giới Thạch và nhận được chỉ thị như sau:
“Xuất phát từ sự hy sinh lớn nhất và từ lòng chân thành, giờ đây Chính phủ Trung Hoa muốn tìm cách giải quyết căn bản mối quan hệ Trung Hoa -Liên Xô, quét sạch mọi tranh chấp và chuyện không vui có thể có từ nay về sau, qua đó giành được sự hợp tác triệt để giữa hai nước nhằm hoàn thành chí nguyện để lại của tiên sinh Tôn Trung Sơn lúc sinh thời là hợp tác với Liên Xô. Nhu cầu lớn nhất của Trung Hoa là tìm kiếm sự toàn vẹn chủ quyền hành chính lãnh thổ và sự thống nhất thực sự trong nước, vì thế có ba vấn đề tha thiết mong Chính phủ Liên Xô đồng tình và viện trợ, đồng thời có phúc đáp cụ thể và có quyết tâm.”
Tưởng Giới Thạch quyết định thỏa hiệp, ông đề xuất ba vấn đề như sau:

Thứ nhất, bảo đảm sự nguyên vẹn chủ quyền của Trung Hoa đối với lãnh thổ vùng Đông Bắc; Trung Hoa và Liên Xô cùng sử dụng chung hai cảng Lữ Thuận và Đại Liên trong thời hạn 30 năm, quyền sở hữu cảng và đường sắt[5]thuộc về Trung Hoa.
Thứ hai, dãy núi Antai[6] là một bộ phận của Tân Cương.
Thứ ba, Liên Xô chỉ có thể viện trợ Quốc Dân Đảng, không được viện trợ đảng Cộng sản Trung Hoa.

Để đổi lấy ba điều kiện đó, Tưởng Giới Thạch tỏ ý: “Chính phủ Trung Hoa mong rằng sau khi đánh bại Nhật và sau khi Chính phủ Liên Xô chấp nhận ba điều kiện nói trên, [chúng tôi] sẽ đồng ý Ngoại Mông Cổ độc lập.”
Trong hồi ký, Tưởng Kinh Quốc có nói rõ thêm về chỉ thị của bố mình: cái Tưởng Giới Thạch nói “đồng ý Ngoại Mông Cổ độc lập” thì phải được nhân dân Ngoại Mông Cổ bỏ phiếu tán thành và phải bỏ phiếu theo nguyên tắc của chủ nghĩa Tam Dân. Nếu kết quả bỏ phiếu của công dân Ngoại Mông Cổ nghiêng về phía đồng ý độc lập thì Chính phủ Quốc dân mới có thể thừa nhận Ngoại Mông Cổ độc lập. Dù thế nào đi nữa, bao giờ cũng phải giữ thể diện chứ.
Stalin đồng ý với các yêu cầu của Tưởng Giới Thạch.
Ngày 14 tháng 8 năm 1945, “Hiệp ước đồng minh hữu hảo Trung Hoa-Liên Xô” được ký kết tại Moskva. Tống Tử Văn từ chối ký và từ chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Vương Thế Kiệt tiếp quản chức vụ này, thay mặt Trung Hoa ký Hiệp ước đó.
Hôm sau Nhật tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Hiệp ước đã được ký, mọi chuyện sau đó không thể nào cứu vãn được nữa. Ngày 20 tháng 10 năm 1945, Ngoại Mông Cổ tiến hành bỏ phiếu trưng cầu ý dân. Tưởng Giới Thạch cử Thứ trưởng thường trực Bộ Nội chính Lôi Pháp Chương sang “quan sát” cuộc bỏ phiếu. Tưởng Giới Thạch dặn Lôi Pháp Chương: “Chỉ quan sát thôi, không được can thiệp, cũng không nói bất cứ điều gì.”
Về sau Lôi Pháp Chương kể lại tình hình bỏ phiếu ông “quan sát” thấy: “Cuộc bỏ phiếu này được coi là hành động của nhân dân Ngoại Mông Cổ bày tỏ với thế giới nguyện vọng độc lập của họ. Trên thực tế cuộc bỏ phiếu đó đặt dưới sự giám sát của các cán bộ Chính phủ Ngoại Mông Cổ, dùng hình thức bỏ phiếu có ghi tên để thể hiện có tán thành độc lập hay không, vì thế nhân dân thực sự khó có thể được tự do bày tỏ ý chí của mình.”
Kết quả bỏ phiếu cho thấy tổng cộng có 490 nghìn cử tri, 98% tham gia bỏ phiếu, nhất trí tán thành Ngoại Mông Cổ độc lập. Ngày 5 tháng 1 năm 1946, Chính phủ Quốc dân tuyên bố thừa nhận Ngoại Mông Cổ độc lập.

949

Thursday, June 20th 2019, 1:39am

Lần duy nhất Chính phủ Quốc Dân Đảng bỏ phiếu phản đối tại Liên Hợp Quốc
Năm 1949, Tưởng Giới Thạch thua trận chạy ra Đài Loan. Tưởng canh cánh trong lòng chuyện Stalin nuốt lời hứa “Không viện trợ Đảng Cộng sản Trung Hoa”. Năm 1952, Tưởng Giới Thạch gửi đơn tố cáo tới Liên Hợp Quốc, lên án Liên Xô vi phạm hiệp ước, yêu cầu hủy bỏ “Hiệp ước đồng minh hữu hảo Trung Hoa-Liên Xô”. Liên Hợp Quốc xác nhận Liên Xô đã làm trái với quy định của Hiệp ước đó và phán quyết Hiệp ước này mất hiệu lực.
Năm 1953, tại Đại hội lần thứ VII của Quốc Dân Đảng, Tưởng Giới Thạch tuyên bố không thừa nhận Ngoại Mông Cổ độc lập và đau xót kiểm điểm: “Tuy rằng quyết sách thừa nhận Ngoại Mông Cổ độc lập đã được Trung ương Đảng chính thức nhất trí tán thành và thông qua nhưng cá nhân tôi vẫn muốn chịu hoàn toàn trách nhiệm về việc này. Có điều là khi ấy tôi chỉ có thể đưa ra quyết sách như vậy về vấn đề Ngoại Mông Cổ nhằm bảo đảm kháng chiến thắng lợi, giành được cơ hội xây dựng đất nước. Đây là trách nhiệm của tôi, cũng là tội của tôi.”
Nhưng khi ấy Quốc Dân Đảng đã chẳng còn sức để thu hồi Ngoại Mông Cổ nữa. Năm 1950, Mao Trạch Đông thăm Liên Xô, cùng Stalin ký “Hiệp ước đồng minh hỗ trợ hữu hảo Trung Hoa-Liên Xô”. Bản Hiệp ước này cũng thừa nhận địa vị độc lập của nước Cộng hòa nhân dân Mông Cổ.
Tháng 8 năm 1955, có 18 quốc gia xin gia nhập Liên Hợp Quốc, trong đó có Cộng hòa nhân dân Mông Cổ. Đây là kết quả sự thỏa thuận ngầm giữa Mỹ và Liên Xô. Thế nhưng lúc ấy địa vị hợp pháp của Trung Hoa – một trong 5 nước thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc – vẫn thuộc về chính quyền Đài Loan.
Và thế là cuối cùng Tưởng Giới Thạch có dịp “mở miệng”: trước ngày Liên Hợp Quốc bỏ phiếu, Tưởng kiên quyết tỏ ý chống lại việc Liên Hợp Quốc kết nạp Mông Cổ.
Tổng thống Mỹ Eisenhower vội gửi thư cho Tưởng Giới Thạch, đề nghị Tưởng không nên phản đối việc cho Mông Cổ vào Liên Hợp Quốc: “[Trung Hoa] có thể bỏ phiếu tán thành, có thể bỏ phiếu trắng … điều này rất quan trọng cho cả hai bên chúng ta.”
Tưởng Giới Thạch không đồng ý với đề nghị của Eisenhower. Sắp tới ngày bỏ phiếu. Eisenhower một lần nữa viết thư cho Tưởng Giới Thạch, tuyên bố: nếu Tưởng “lạm dụng quyền phủ quyết thì đó sẽ là sự chống lại ý nguyện của đại đa số thành viên Hội đồng Bảo an”.
Giọng điệu cảnh cáo ấy đã làm Tưởng Giới Thạch nổi giận. Hôm sau Tưởng ra tuyên bố sẽ bỏ phiếu phản đối, và đã nói là làm – tại cuộc họp Đại hội đồng Liên Hợp Quốc ngày 13 tháng 12 năm 1955, do Trung Hoa bỏ phiếu phản đối, Mông Cổ chưa được kết nạp vào Liên Hợp Quốc như họ mong muốn.
Năm 1961, Mông Cổ được gia nhập Liên Hợp Quốc. Năm đó, do chịu sức ép của cộng đồng quốc tế, nhất là trong tình hình đang bị chính quyền đại lục của Mao Trạch Đông tranh giành địa vị hợp pháp của Trung Hoa tại Liên Hợp Quốc, chính quyền Đài Loan đã thỏa hiệp, không tham gia cuộc bỏ phiếu tại Đại hội đồng năm ấy. Ngày 27 tháng 10 năm 1961, Liên Hợp Quốc thông qua nghị quyết số 1630 đồng ý tiếp nhận Mông Cổ vào Liên Hợp Quốc.

---------------------------------------------------
[1] Hồi học ở Liên Xô, Tưởng Kinh Quốc còn là đảng viên Đảng Cộng sản Liên Xô, cuối đời làm Tổng thống Đài Loan.
[2] Tức Tống Tử Văn (1894-1971), em của Tống Ái Linh và Tống Khánh Linh, anh của Tống Mỹ Linh, từ 6/1945 thay Tưởng Giới Thạch làm Viện trưởng Viện Hành chính (tức Thủ tướng) kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Chính phủ Trung Hoa Dân quốc.
[3] Sau khi Nhật chiếm Thượng Hải, biết không thể giữ được thủ đô Nam Kinh, ngày 19/11/1937 Chính phủ Quốc Dân phải dời đô về Trùng Khánh ở Tây Nam TQ, nhằm tránh xa mặt trận.
[4] Để tranh thủ Liên Xô tuyên chiến với Nhật, tại hội nghị Yalta, Roosevelt và Churchill đã nhượng bộ Stalin, đồng ý để LX tiếp quản các nước được LX giải phóng, vì thế các nước này đều theo LX; và LX cũng được hưởng các quyền lợi nước Nga Sa hoàng từng hưởng tại TQ; ngoài ra còn được kiểm soát quần đảo Kuril của Nhật.
[5] Con đường sắt do Chính phủ Nga Sa hoàng xây dựng, từ Nga đi qua Mãn Châu Lý đến Cáp Nhĩ Tân, Tuy Phân Hà (dài 1481 km), và đoạn đường sắt từ Cáp Nhĩ Tân đến Lữ Thuận-Đại Liên (987 km); TQ gọi là đường sắt Trung Trường. Cảng Lữ Thuận (Port Athur) trong chiến tranh bị Nhật chiếm, ngày 22/8/1945 được quân đội Liên Xô giải phóng. Theo hiệp định Yalta, LX được quyền sử dụng đường sắt Trung Trường và quân cảng Lữ Thuận. Năm 1955, LX trả lại tất cả cho TQ.
[6] Tiếng Anh là Altay Mountains, dài 2000 km, phần trên đất TQ dài 500 km.

950

Monday, June 24th 2019, 4:27am

Nhận định:
Ngày hôm nay rõ ràng không phải chỉ có người dân Mông Cổ là ngậm đắng nuốt cay với bọn Trung Cộng . Xuất cảng lao động qua những nước nhược tiểu chính là ém sẳn phục binh để chờ làm nội công khi TC kéo quân xâm chiến nước đó. Và chính bọn cầm quyền bán nước đã khom lưng cúi đầu rước cướp vào nhà.
Một sự thực nữa là cái bọn cầm quyền Trung Hoa dù là Cộng Sản hay Quốc Gia, phong kiến hay cộng hòa, thì chúng cũng đều mang một giấc mộng bá chủ thiên hạ, coi các nước chung quanh là lãnh thổ của Trung Hoa và chính quyền của các nước nầy chính là chư hầu của họ. Vậy nên Lôi Pháp Chương mới già mồm:
“Cuộc bỏ phiếu này được coi là hành động của nhân dân Ngoại Mông Cổ bày tỏ với thế giới nguyện vọng độc lập của họ. Trên thực tế cuộc bỏ phiếu đó đặt dưới sự giám sát của các cán bộ Chính phủ Ngoại Mông Cổ, dùng hình thức bỏ phiếu có ghi tên để thể hiện có tán thành độc lập hay không, vì thế nhân dân thực sự khó có thể được tự do bày tỏ ý chí của mình.”

Vậy có phải theo hắn: nếu người dân Mông Cổ “có thể được tự do bày tỏ ý chí của mình.” thì họ sẽ chọn làm người dân thuộc địa của nước Tàu chăng???

Trái lại,cho đến ngày hôm nay người dân Mông Cổ vẫn còn căm ghét bọn Tàu Cộng còn hơn là người VN đó!
Hãy xem người dân Hongkong kìa: có ít nhất là hơn 2 triệu người của họ xuống đường để nói rằng họ có nguồn gốc là người Tàu, nhưng họ không bao giờ chấp nhận làm công dân của Tàu Cộng.

Còn người dân của Đảo Quốc Đài Loan thì họ muốn xác định trước thế giới là họ không có nguồn gốc là người Tàu, trừ bọn Trung Hoa Quốc Dân Đảng thua trận kéo ra đây chiếm đóng và tàn sát dân bản địa và bây giờ thì muốn xu phụ nước mẹ của họ là Trung Cộng”.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jun 24th 2019, 6:05am)


951

Monday, June 24th 2019, 4:31am

Lễ giáo phong kiến liên quan gì với nạn ăn thịt người ở TQ thời xưa?
Tác giả: Nguyên Hải

Trong Nhật ký người điên, Lỗ Tấn mượn lời người điên để tố cáo bản chất ăn thịt người của lễ giáo phong kiến: “Mình đã sống bao nhiêu năm ở một nơi người ta ăn thịt lẫn nhau”… “Sách thánh hiền chép toàn những điều nhân nghĩa nhưng người đọc chỉ thấy thấp thoáng giữa các trang sách mấy chữ Ăn Thịt Người!”
Thánh hiền ở đây là Khổng Tử, nhà sáng lập Nho giáo với thành phần chính là lễ giáo phong kiến. Như vậy giữa Nho giáo với nạn ăn thịt người có mối quan hệ gì chăng? Bài này thử bàn chuyện ấy. Việc này nên làm, vì Nho giáo hiện nay vẫn còn tác động tới đời sống mọi mặt ở ta, làm chậm bước tiến của nền dân chủ, do đó cần phê phán mặt tiêu cực của Nho giáo.

Về tư tưởng của Khổng Tử
Khổng Tử là bậc chính nhân quân tử, nhà giáo dục vĩ đại, nhưng phương án xã hội lý tưởng do cụ thiết kế thì có vấn đề. Xã hội ấy xây dựng trên nền tảng NHÂN (仁), tức thương người, yêu cầu người cầm quyền đều là bậc quân tử, luôn tu thân sửa mình, sáng suốt và thương yêu dân. Vua là Con Trời (Thiên Tử), thay Trời cai quản dân, làm cho họ sống yên vui. Xã hội được quản lý bằng một quy phạm đạo đức về sau gọi là Tam cương Ngũ thường – một quy phạm nghiêm ngặt, bền vững, theo nguyên tắc dưới tuyệt đối phục tùng trên.

Tin rằng một xã hội như thế sẽ ổn định, phồn thịnh, Khổng Tử mang bản thiết kế xã hội này đi chu du khắp nơi, thuyết phục các tiểu quốc chấp nhận. Nhưng chẳng vua chúa nào nghe theo, bởi lẽ kẻ nắm quyền lực bao giờ cũng có xu hướng tiến tới sử dụng quyền lực để mưu lợi riêng; nói cách khác, họ không muốn và không thể làm người quân tử. Ví dụ vua chúa nào cũng thích sống sung sướng, muốn có hàng chục hàng trăm cung nữ phục vụ nhu cầu tình dục… Vua quan không muốn làm bậc quân tử song lại muốn mọi người phải tuyệt đối tuân theo lời mình – đây là nguyên nhân không thực hiện được Tam cương Ngũ thường .

Tam Cương là ba mối quan hệ xã hội quan trọng nhất: Quân-Thần (vua-bề tôi), Phụ-Tử (cha-con), Phu-Thê (chồng-vợ). “Quân vi thần cương, phụ vi tử cương, phu vi thê cương”, tức vua, cha, chồng phải là cương của bề tôi, của con, của vợ, mặt khác yêu cầu bề tôi, con, vợ phải tuyệt đối phục tùng vua, cha, chồng [cương tức giềng mối, hoặc phần quan trọng nhất, là cương lĩnh, phép tắc; theo cách giải thích hiện nay cương là tấm gương].

Ngũ Thường là “Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín”, tức 5 chuẩn mực hành vi điều chỉnh mối quan hệ vua-tôi, cha-con, anh-em, chồng-vợ, bạn bè.
Tam Cương Ngũ Thường, gọi tắt Cương Thường, là tư tưởng quan trọng nhất trong văn hóa luân lý Nho giáo Trung Quốc, được tầng lớp phong kiến sử dụng để giáo hóa dân, qua đó duy trì sự tồn tại của chế độ phong kiến. Sách vỡ lòng Tam Tự Kinh viết: Tam cương giả, quân thần nghĩa, phụ tử thân, phu phụ thuận, tức vua tôi phải giữ tình nghĩa với nhau; cha mẹ và con cái phải thương yêu thân thiết với nhau; vợ chồng phải hòa thuận với nhau. Nhờ thế mọi người từ nhỏ đã biết phải tuân theo quy tắc đạo đức Tam Cương.

Từ Tam Cương Ngũ Thường xuất hiện đầu tiên trong sách Xuân thu phồn lộ của triết gia duy tâm Đổng Trọng Thư (179-104 TCN), nhưng bắt nguồn sâu xa từ Khổng Tử (551-479 TCN) – người đưa ra quan niệm đạo đức “Quân quân, Thần thần, Phu phu, Tử tử và Nhân, Nghĩa, Lễ”. Về sau Mạnh Tử (372-289 TCN) bổ sung quy phạm đạo đức Ngũ Luân: “Phụ tử hữu thân, quân thần hữu nghĩa, phu phụ hữu biệt, trưởng ấu hữu tự, bằng hữu hữu tín”, tức cha-con có tình thân, vua-tôi có tình nghĩa, chồng-vợ, già-trẻ có thứ tự trên dưới, bạn bè có lòng tin nhau.

Cuối cùng Đổng Trọng Thư dựa lý luận Dương tôn Âm ti của mình phát triển các lý thuyết trên thành Tam cương Ngũ thường. Ông pha trộn tư tưởng tông pháp của Nho giáo với thuyết Âm dương ngũ hành, kết hợp thần quyền, phụ quyền, phu quyền xuyên suốt với nhau. Ông sáng lập chủ nghĩa duy tâm thần học Thiên nhân cảm ứng.
Họ Đổng đề xuất vũ trụ quan siêu hình “Đạo chi đại nguyên xuất ư thiên, thiên bất biến đạo diệc bất biến” (tức tất cả mọi quy luật, phép tắc, đạo lý trên thế gian này đều có nguồn gốc từ Trời; Trời không thay đổi thì mọi thứ ấy cũng đều không thay đổi.)
Do đưa được yếu tố Thiên (Trời) vào nên lý luận của Đổng trở nên có cơ sở vững chắc không ai dám bác bỏ. Ông cho rằng ba mối quan hệ Quân-Thần, Phụ-Tử, Phu-Thiếp là quan trọng nhất trong Ngũ Luân, đó là mối quan hệ chủ-tòng có tính chất trời định, vĩnh hằng bất biến: Quân vi chủ, Thần vi tòng; Phụ vi chủ, Tử vi tòng; Phu vi chủ, Thê vi tòng. Tam Cương xuất phát từ đạo Âm Dương, cho rằng Quân, Phụ, Phu thể hiện mặt “Dương” của vũ trụ, còn Thần, Tử, Thê thể hiện mặt “Âm”. Dương vĩnh viễn ở vào địa vị chúa tể, tôn quý, còn Âm vĩnh viễn ở vào địa vị phục tùng, ti tiện. Bằng cách ấy vị đại Nho họ Đổng xác lập địa vị thống trị của Quân quyền, Phụ quyền, Phu quyền, thần thánh hóa chế độ đẳng cấp và trật tự xã hội phong kiến thành phép tắc cơ bản bất biến của vũ trụ.
Tóm lại, Đổng Trọng Thư đã kết hợp tư tưởng Nho giáo với nhu cầu của xã hội, hấp thu lý luận của các trường phái học thuật khác, sáng lập một hệ tư tưởng mới lấy Nho giáo làm hạt nhân, trên cơ sở đó đề xuất “Bãi truất Bách gia, độc tôn Nho thuật”, và được Hán Vũ Đế chấp nhận. Như vậy Đổng Trọng Thư đã biến Nho giáo trở thành hệ tư tưởng chính thống suốt hai nghìn năm của xã hội Trung Quốc, ảnh hưởng sâu sắc tới căn tính của người dân nước này.

952

Monday, June 24th 2019, 4:49am

Rõ ràng, nếu làm đúng yêu cầu của Khổng Tử – tức dưới tuyệt đối phục tùng trên nhưng trên phải nêu gương tốt cho dưới, tức phải hành xử như bậc quân tử – thì chẳng ai phàn nàn gì. Nhưng bọn vua quan cầm quyền bao giờ cũng muốn được hưởng lợi nhiều nhất, chỉ đơn phương bắt người dân phục tùng chúng, ai không phục tùng sẽ bị luật pháp trừng trị, nhưng chẳng có luật pháp nào trừng trị những kẻ nắm quyền không xứng đáng là bậc quân tử.

Hiển nhiên, khi kẻ cầm quyền suy đồi như vậy mà vẫn bắt dân tuyệt đối phục tùng thì trật tự xã hội của Khổng Tử trở thành gông cùm xiết cổ người dân, làm cho đạo Khổng có tính chất phản dân chủ. Vì thế chế độ phong kiến sử dụng đạo Khổng làm cơ sở lý luận bảo vệ quyền lực của chúng, xã hội Trung Quốc trở thành xã hội độc tài chuyên chế phản dân chủ.

Rốt cuộc, vì không có cơ chế kiểm tra quyền lực nên xã hội do đức Khổng thiết kế chỉ là xã hội không tưởng, thậm chí tạo dựng nên một trật tự xã hội mất nhân tính, lý trí. Chính Mao Trạch Đông cũng nói:
“Học thuyết Khổng Tử danh cao, thực ra là thứ bỏ đi.”

Tổng kết lịch sử nhân loại, Lord Acton (1834-1902) rút ra một quy luật muôn thủa:
“Quyền lực thì có xu hướng suy đồi và quyền lực tuyệt đối thì suy đồi tuyệt đối.”

Ai chưa biết quy luật này thì chỉ có thể đưa ra những mô hình xã hội không có cơ chế ngăn chặn sự suy đồi của tầng lớp cầm quyền, vì thế đều là không tưởng, cuối cùng bị biến chất thành xã hội chuyên chế.
Hoàn cảnh lịch sử không cho phép Khổng Tử đi xa hơn. Thế kỷ XIX, một triết gia vĩ đại khác còn thiết kế ra một xã hội lý tưởng hơn nhiều, nhưng thực thi được 70 năm thì thất bại, vì rốt cuộc kẻ cầm quyền đều suy đồi, không thực hiện ý tưởng của triết gia ấy.

Giết người thân, ăn thịt người để tỏ lòng trung
Trong Tam Cương, mối quan hệ vua-tôi là quan trọng nhất, yêu cầu bề tôi tuyệt đối trung thành với vua, vua bảo chết thì phải chết, kẻ như vậy được ca ngợi là trung thần nghĩa sĩ, cho dù chỉ là ngu trung, tức mù quáng trung thành với một cá nhân hoặc một nhóm người.
Đạo Khổng đề cao “Trung dung”, nói dễ hiểu là “Vừa phải”. Nhưng trên thực tế người Trung Quốc thời cổ hay hành xử một cách cực đoan. Trung thành một cách cực đoan tới mức ngu trung là những biểu hiện điển hình sử sách Trung Quốc có ghi chép.

Bởi thế tuy Khổng Tử toàn nói về luân lý đạo đức dựa trên tư tưởng thương người, nhưng trong thực tế ở Trung Quốc có những người đã chẳng thương yêu nhau mà còn … ăn thịt nhau.
Đạo Khổng truyền sang Việt Nam tuy được tầng lớp phong kiến nước ta tôn sùng nhưng xa lạ với dân ta, không trở thành tín ngưỡng trong lòng người. Đông đảo dân ta tin đạo Phật, một tôn giáo chủ trương không sát sinh, đề cao lòng từ bi, tức tình thương mọi sinh linh. Một số vương triều nước ta theo đạo Phật, nhờ thế xã hội Việt Nam dưới các triều đó đã phát triển hài hòa.

Tiểu thuyết Tam Quốc Chí, Thủy Hử… kể lại nhiều chuyện ăn thịt người, giọng kể rất bình thản, dường như người xứ này không sợ loại thịt ấy. Thống kê theo sách Nhị thập tứ sử cho thấy từ đời Tiên Tần đến cuối đời Thanh, Trung Quốc từng xảy ra 403 vụ giết người lấy thịt ăn với quy mô lớn, do chiến tranh hoặc đói kém gây ra, chủ yếu giết đàn bà và trẻ con – hai hạng người yếu thế không thể tự bảo vệ mình. Trong nạn đói gây ra bởi phong trào Đại Nhảy Vọt 1958-1960, dân đói cũng ăn thịt trẻ con – tiểu thuyết “Ký sự ở Trại trẻ mồ côi Định Tây” của nhà văn Dương Hiển Huệ có kể chuyện ấy (bản dịch tiếng Việt mới xuất bản).

Vì đói mà ăn thịt xác chết đồng loại đã là quá kinh khủng, không bằng thú vật. Nhưng đáng lên án nhất là những kẻ vì để tỏ lòng trung với chủ mà giết tươi vợ con mình, dã man không tưởng tượng nổi. Tiếc thay điều này có liên quan tới đạo Khổng.

Trong Loạn An Sử, tướng nhà Đường là Trương Tuần trấn giữ thành Tuy Dương bị vây hãm, khi cạn lương thực, Trương bèn giết ngay vợ mình lấy thịt đãi quân sĩ. Chuyện này được sử sách Tàu ca ngợi là “Thiên cổ mỹ đàm”, nói lên sự xả thân hy sinh của “trung thần nghĩa sĩ” Trương Tuần. Tại nơi ấy nay còn đền thờ và mộ Trương Tuần, cổng đền viết “Công chiêu nhật nguyệt”, “Trung liệt thiên thu”. Bia mộ khắc dòng chữ “Đường trung liệt hầu Trương Tuần chi mộ”. Thập niên 80 thế kỷ XX, Trung Quốc còn xuất bản tập truyện tranh ca ngợi “nghĩa cử” này của Trương, gần đây báo có đăng lại mấy bức tranh ấy! Thiên hạ quên mất một chuyện là sau khi chủ tướng Trương Tuần “nêu gương” giết vợ, quân sĩ dưới trướng rủ nhau mặc sức giết đàn bà trẻ con trong thành lấy thịt ăn. Dã man đến thế ư, ngoài Trung Quốc ra có nơi nào như vậy không ?

953

Monday, June 24th 2019, 4:55am

Tam quốc Diễn nghĩa hồi 19 chép chuyện vì muốn dâng món ăn “lạ miệng” lên hoàng thân nhà Hán là Huyền Đức Lưu Bị mà thợ săn Lưu An giết vợ mình lấy thịt đãi Bị (và Tôn Càn). Sau đấy, khi thấy dưới nhà bếp có xác đàn bà bị róc hết thịt bắp tay, Lưu Bị biết sự thật, ứa nước mắt nhưng đã không mắng Lưu An mà còn an ủi “Anh em như chân tay, đàn bà như quần áo” (giết đi cũng chẳng sao). Khi gặp Tào Tháo, Bị kể lại chuyện ấy, Tháo cảm phục lòng trung của Lưu An, sai đem 200 lạng vàng thưởng An. Đến đời nhà Thanh, sân khấu Tàu còn diễn kịch ca ngợi “tấm gương” Lưu An! Rõ ràng An là kẻ vô cùng ích kỷ. Vì sao hắn không nhờ người khác giết hắn lấy thịt khoản đãi Lưu Bị mà lại giết vợ?

Thời Xuân thu Chiến quốc, một hôm Tề Hoàn Công đùa bảo Dịch Nha, một đầu bếp-gian thần trong cung:
“Ta ăn đủ thứ sơn hào hải vị rồi, chỉ thịt người là chưa. Ngươi nấu ăn giỏi, có biết chế món thịt người không?”
Dịch Nha tưởng thật, về nhà giết đứa con trai ba tuổi của mình dâng vua ăn để lấy lòng vua. Tề Hoàn công biết chuyện càng sủng ái Dịch Nha.

Sát hại đàn bà trẻ con, là tội ác vô cùng man rợ, lẽ ra phải lên án. Ngày nay ngay tội ấu dâm cũng bị luật pháp Mỹ xử rất nặng. Thế mà kỳ quặc thay, người Trung Quốc chẳng những không lên án Lưu An, Trương Tuần,.. mà sử sách họ lại còn ca ngợi những kẻ sát nhân ấy là “trung thần nghĩa sĩ”. Đó là do ảnh hưởng của đạo Khổng, văn hóa truyền thống Trung Hoa coi trung thành với người lãnh đạo (Quân) là phẩm chất đáng quý nhất của kẻ bị lãnh đạo (Thần), không cần biết Quân sáng suốt hay ngu dốt.

Tam Cương Ngũ Thường tạo nên truyền thống ngu trung làm cho suốt mấy nghìn năm nước này không có khái niệm dân chủ tự do bình đẳng, vì thế khó có thể sáng tạo cái mới. Văn minh cổ Trung Hoa tỏa sáng một thời nhưng sau khi bị đạo Khổng thống trị thì dần dần tụt xa sau phương Tây, chẳng còn cống hiến đáng kể nào cho nhân loại về khoa học xã hội-nhân văn hoặc khoa học công nghệ. Khi tiếp xúc với văn hóa phương Tây, giới tinh hoa Trung Quốc đã lên án thậm tệ đạo Khổng và đòi từ bỏ nền văn hóa truyền thống.
Dĩ nhiên, chẳng tốt đẹp gì khi phủ nhận di sản văn hóa tổ tiên để lại, nhưng khi đó là thứ tài sản chứa đựng những giá trị làm mọi người nghĩ đến chỉ thấy xấu hổ thì lẽ tự nhiên chẳng ai muốn thừa kế.

Ngày nay dưới chiêu bài “phục hồi văn hóa truyền thống Trung Hoa”, Trung Cộng đang cố phục hồi đạo Khổng, chủ yếu là truyền thống tôn ti trật tự Quân-Thần. Có điều Quân hiện nay được hiểu là Đảng – nhóm 80 triệu người trong số 1.400 triệu dân (5,7%). Tập Cận Bình đi khắp nước kêu gọi mọi người mọi ngành tuyệt đối phục tùng Đảng Cộng sản do hắn đứng đầu. Để củng cố địa vị cá nhân, Tập đang tìm cách bóp nghẹt nguyện vọng dân chủ của dân. Cách làm ấy gây ra sự lo lắng trong Đảng.

Cách đây ít lâu chính Ban Kiểm tra kỷ luật TƯ ĐCSTQ đã đăng một bài báo nhắc Tập nên lắng nghe những lời can gián ngay thẳng. Cho dù các phương tiện bày tỏ nguyện vọng cá nhân đã bị cấm, dân bị khóa miệng, nhưng vẫn có người công khai kêu gọi Tập Cận Bình từ chức. Dân mạng Trung Quốc nói trong thời đại thông tin ngày nay không ai có thể thực thi được chính sách ngu dân.

Báo chí phương Tây cảnh cáo: việc phục hồi Khổng Tử có thể là “gậy ông đập lưng ông” và mách nước Tập nên áp dụng cơ chế nhà nước phương Tây. Cuối thế kỷ XVII, đầu thế kỷ XVIII, các nhà tư tưởng Anh và Pháp từng đề xuất mô hình nhà nước phân quyền, sau phát triển thành cơ chế tam quyền phân lập, có thể kiểm soát, kiềm chế được quyền lực, nhờ thế xã hội ổn định lâu dài. Cơ chế này không cho phép cá nhân hoặc một nhóm lợi ích nào nắm quyền mãi mãi, tức không thể chuyên chế độc tài.
Nhờ áp dụng cơ chế này, nước Mỹ từ ngày lập quốc (1776) tới nay chưa hề xảy ra đảo chính lật đổ nhà cầm quyền, các chính phủ nối tiếp nhau quản lý xã hội, đất nước yên bình ổn định và phát triển nhanh, đời sống nhân dân được nâng cao.

954

Monday, June 24th 2019, 6:53am

Giả sử phương Tây lại cấm vận Trung Cộng lần nữa
TAM DƯƠNG tóm lược
Theo bài : 振聋 发聩!假如西方 再次 封 锁中国
Tác giả : 臣本布衣 xyj
中华 网论坛 2-12-2008

Sau sự kiện Thiên An Môn năm 1989, Trung Cộng bị một số nước phương Tây chủ yếu cấm vận về nhiều mặt như hạn chế tiếp xúc chính trị, buôn bán, đầu tư… Sau một thời gian, hầu hết mọi cấm vận đã được xoá bỏ, nhưng đến nay một số lĩnh vực như kỹ thuật cao, hàng quân sự… vẫn còn là khu cấm.

Không biết vì lý do gì mà một người Trung Quốc giấu tên (chỉ ghi bút danh là Thần Bản Bố Y xyj) nhưng tỏ ra khá quen thuộc với nhiều nhân vật có trách nhiệm trong những ngành sản xuất, quản lý có liên quan của Trung Cộng đã đề cập tới vấn đề nói trên.
Dưới đây là phần tóm lược :

Giả sử vì các vấn đề như : Đài Loan, Triều Tiên, Ấn Độ, Nam Hải (Biển Đông) Đảo Điếu Ngư (Senkaku), Tô Nhan tiều (Suyan Islet), Mông Cổ, Tây Tạng v.v.. mà quan hệ với phương Tây xấu đi, hãy thử tưởng tượng xem tình hình sẽ ra sao khi phương Tây lại một lần nữa cấm vận Trung Quốc (Sau khi Mã Anh Cửu nhận chức, Quốc Dân đảng ở Đài Loan tuyên bố sẽ không đòi Đài Loan độc lập. Cơ hội tốt nhất của đại lục chỉ là 4 năm, vì khoá tới chưa biết Quốc Dân đảng có thắng cử hay không và do đó chưa biết tình hình Đài Loan sẽ ra sao, cho nên nêu giả thiết về vấn đề Đài Loan là cần thiết).

Có 16 tình trạng sau :

1. Sau 3 năm, mọi máy bay hàng không dân dụng Trung Quốc sẽ phải ngừng bay vì không còn phụ tùng thay thế, cả nước chỉ còn một loại máy bay kiểu “Yun-7” (Vận-7) sản xuất trong nước có thể bay thương mại nhưng động cơ máy bay phải nhập khẩu.
2. Sau 3 năm, mọi tuyến đường sắt tốc độ cao Trung Quốc đều phải ngừng chạy, vì toàn bộ bánh xe lửa chạy tốc độ cao và phần mềm hệ thống khống chế điện đều phải nhập khẩu, Trung Quốc chưa thể sản xuất trong nước (Hà Hoa Vũ, tổng công trình sư Bộ Đường sắt Trung Quốc, Tạ Duy Đạt, giáo sư trường Đại học Đồng Tế v.v.)
3. Toàn bộ ngành sản xuất ôtô du lịch Trung Quốc đều phải ngừng sản xuất, bỏi vì Trung Quốc chưa thể sản xuất được các chi tiết của động cơ ôtô như hệ thống khống chế điện, hệ thống điện khống chế phun dầu, vòng găng (séc măng piston), hệ thống thay đổi tốc độ tự động, và hộp số, ngay cả thép tấm, bu lông dùng cho loại ôtô cao cấp cũng vậy.
4. Toàn bộ ngành sản xuất TV màu Trung Quốc sụp đổ. Mặc dù hiện nay Trung Quốc mỗi năm sản xuất được 86,6 triệu chiếc TV màu các loại, nhưng hệ thống mạch vi điện tử trong mỗi chiếc TV vẫn hoàn toàn phải dựa vào nhập khẩu [Thứ trưởng Bộ Công nghiệp tin tức Loại Cần Kiệm]
5. Toàn bộ ngành sản xuất điện thoại di động sụp đổ. Toàn bộ hệ thống mạch vi điện tử dùng trong điện thoại di động đều phải dựa vào nhập khẩu, năm 2006 riêng thị phần của mấy công ty điện thoại lớn như IT, CDMA, Motorola... chiếm tới 90% thị phần.
6. Toàn bộ ngành sản xuất màn hình lỏng sụp đổ vì 98% màn hình lỏng dựa vào nhập khẩu.
7. Giả sử phương Tây lại cấm vận Trung Quốc, chắc là Trung Quốc sẽ không xây dựng những toà nhà cao tầng nữa, bởi vì sẽ không có thang máy đủ leo lên độ cao lớn. Ngành thang máy Trung Quốc bị thương nhân nước ngoài khống chế, kỹ thuật và nghiên cứu phát triển hoàn toàn bị thương nhân nước ngoài khống chế, người Trung Quốc chỉ nhận trách nhiệm “ lắp ráp ”. Năm 2006, chỉ 13 doanh nghiệp nước ngoài đã nắm tới 80% thị phần thang máy.
8. Giả sử phương Tây lại cấm vận Trung Quốc, ngành công nghiệp đóng tầu Trung Quốc sẽ sụp đổ toàn diện vì có tới 60% những thứ trên một con tàu là phải nhập khẩu, chỉ có đóng vỏ và lắp toàn bộ là ở Trung Quốc thôi.
9. Giả sử phương Tây lại cấm vận Trung Quốc lần nữa, Trung Quốc sẽ không sản xuất nổi một chiếc máy giặt, một chiếc tủ lạnh bởi vì hệ thống mạng điện dùng cho hai loại máy này Trung Quốc hoàn toàn chưa thể sản xuất được.
10. Giả sử phương Tây lại cấm vận Trung Quốc lần nữa, ngành sản xuất đồ chơi Trung Quốc sẽ hoàn toàn sụp đổ, bởi vì các hệ thống vi mạch dùng cho đồ chơi, Trung Quốc cũng chưa sản xuất được.
11. Giả sứ phưong Tây lại cấm vận Trung Quốc, ngành máy móc công trình Trung Quốc cũng sẽ sụp đổ toàn diện. Theo thống kê cúa Hội máy móc công trình tỉnh Hồ Nam, thì tiền nhập khẩu phụ tùng cho các loại máy công trình của tỉnh này chiếm 40% giá thành, năm 2006 xuất khẩu được 500 triệu USD thì tiền nhập khấu phụ tùng chi tiết máy mất 300 triệu USD.
12. Ngành sản xuất điện chạy bằng sức gió Trung Quốc sẽ sụp đổ toàn diện vì toàn bộ kỹ thuật then chốt của ngành này đều do nước ngoài nắm và những chi tiết máy then chốt phần lớn vẫn phải nhập khẩu.
13. Qua lần động đất ở Tứ Xuyên, thấy xuất hiện nhiều máy bay trực thăng với nhiều kiểu dáng, nhưng hầu nhu toàn bộ là hàng nhập của Nga, Mỹ, Pháp.., trong nước có loại “Zhi-8” (Trực-8 ) nhưng chỉ là chế tạo phỏng theo kiểu “Siêu ong vàng” của Pháp, còn loại “Zhi-9” (Trực-9) thì vẫn phải nhập khẩu kỹ thuật của Pháp.
14. Các máy công cụ khống chế bằng số và dao cắt gọt. Từ năm 2002, Trung Quốc trở thành nước dùng nhiều máy công cụ các loại lớn nhất thế giới và nước nhập khẩu các loại máy này lớn nhất thế giới. Năm 2005, Trung Quốc nhập khẩu các loại máy công cụ cao cấp hết 5,2 tỷ USD, năm 2006 tăng lên 6,4 tỷ USD. Những máy công cụ sản xuất trong nước và các loại dao cắt gọt phần lớn vẫn phụ thuộc vào nhập khẩu (80%) [Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học kỹ thuật Trung Hoa Viện sĩ Viện Công trình Trung Quốc Lý Bồi Căn].
15. Các thiết bị then chốt dùng cho điện hạt nhân, thiết bị chế tạo các mạch vi điện tử, thiết bị y tế dùng hạt nhân, thiết bị kỹ thuật cốt lõi của ngành hoá dầu v.v.. Trung Quốc còn hoàn toàn chưa chế tạo được. Có một số người nói rằng khả năng phỏng chế (bắt chước chế tạo) của Trung Quốc rất mạnh, nhưng những cái kỹ thuật cao thì không thể phỏng chế được, ví dụ như màn tinh thể lỏng, mạch vi điện tử, động cơ máy bay… không thể phỏng chế nổi công nghệ, cách xử lý vật liệu, phương pháp gia công v.v..
16. Giả sử phương Tây lại cấm vận, toàn bộ ngành sản xuất môtô Trung Quốc sẽ sụp đổ bởi vì những phụ tùng then chốt vẫn phải nhập khẩu.
Tác giả bài viết nói thêm : “Thưa các vị, tôi biết những điều tôi viết đã làm tổn thương sâu sắc tới lòng tự tôn yếu đuối của các vị, trước tiên xin đừng vội phản đối, tôi nói là sự thực. Sự thực là các máy tính điện tử mà các vị đang sử dụng hiện nay có tới 99,99999% sử dụng mạch vi điện tử nước ngoài….”

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jun 24th 2019, 8:31pm)


955

Monday, June 24th 2019, 6:56am

Hongkong Hoàng Chí Phong có một nửa là người gốc Việt

Thủ Lĩnh Đã Về
Không cần cao to đẹp trai, không cần xăm trổ đầy mình, không cần đầu trọc lông lốc, đeo kính đen xì, dọa chết một bầy con xít hay tóc râu phất phới như Tạ Trí. Thủ lĩnh này mặt mũi non choẹt, má bấm ra sữa, đôi mắt khôn ngoan như những em bé Hà Nội hay nhảy tầu điện, hoặc đứng bơm xe đầu phố hồi nào. Đấy chính là thủ lĩnh của sinh viên Hồng Kông Hoàng Chi Phong, 22 tuổi. “Anh” ( mình cũng nể cậu ta mà xưng anh đây ) đảm nhiệm chức người hiệu triệu lãnh đạo một tổ chức có tên gọi là Học Dân Tư Triều 學民思潮(Scholarism), được thành lập ngày 29 tháng 5 năm 2011 với chủ trương thông qua vận động các phong trào xã hội để thay đổi thể chế chính trị. Anh còn là thủ lĩnh dẫn đầu cho cuộc biểu tình “Phong trào dù” năm 2014, bị tuyên án vào tù hai tháng và được thả tự do vào ngày 17-6, trong lúc Hồng Kông đang sôi sục xuống đường đòi bãi bỏ dự án dẫn độ và đòi bà đặc khu trưởng phải từ chức.

Trước tiên, xin nhắc để các anh chị cô bác tự hào rằng Hoàng Chi Phong có một nửa dòng máu Lạc Hồng, ra đời vào tháng 10 năm 1996 tại Hong Kong, mẹ là Grace Nguyễn đi cùng gia đình tìm đường tự do sang Hồng Kông và kết hôn với một công dân Hồng Kông tên là Hoàng Vĩ Minh, ông này là thành viên của đảng Công Dân Hong Kong, gia đình theo đạo Cơ Đốc và đeo đuổi giá trị quan phương Tây, nghiêng về Anh, Mỹ.

“Học Dân Tư Triều” đã sản sinh ra một thủ lĩnh cho phong trào học sinh ở Hong Kong – Hoàng Chi Phong, vậy thì sao lại thành lập “Học Dân Tư Triều “ ? Dân mình hay có câu “Con kiến mà kiện củ khoai” hoặc “ Dã tràng xe cát biển Đông”, cho rằng những người dân thường thì không thể nào đương đầu với các ông lớn chính phủ, ấy vậy mà tổ chức này đã lấy trứng chọi với đá, thành công tổ chức nhiều cuộc biểu tình dân chủ chống lại những dự thảo vô lý mị dân.

Trung tuần năm 2011, chính phủ Hong Kong đưa ra một dự thảo và trưng cầu dân ý với nội dung là các trường tiểu học và trung học thêm vào bộ môn đạo đức và giáo dục quốc dân. Nhưng lập tức toàn dân phản đối, nhiều ý kiến cho rằng đây là mưu đồ của chính phủ Trung Cộng nhằm quản chế tư tưởng học sinh, chỉ tổ tốn thời gian và kinh phí. Và “Học Dân Tư Triều” được mấy em 9X đang đánh cù, đánh game đầu đường đứng ra tổ chức rồi hô hào dân chúng tham gia cuộc biểu tình ngày 1 tháng 7 năm 2012, phản đối bộ môn đạo đức và giáo dục quốc dân.

Tư tưởng chủ đạo của tổ chức này là theo đuổi dân chủ và khoa học, khát vọng và bảo vệ dân chủ, tự do tư tưởng và ngôn luận, tẩy chay tinh thần yêu nước mù quáng. Sau khi Phong bị kết án tù, ông bố Hoàng Vĩ Minh trả lời phỏng vấn của đài truyền hình Đức bày tỏ nỗi niềm và phê phán sự bất công trong chế độ tư pháp Hong Kong. Ông ta ca ngợi con mình dũng cảm, đơn thuần, khiêm tốn, dám xả thân vì lợi ích xã hội, là một tấm gương cho các thanh niên Hong Kong khác. Ông nói, kết án con tôi là bạo đồ là sai, bởi nó còn trẻ, sức yếu, lấy đâu ra sức mà xử dụng bạo lực. Hơn nữa, từ đầu đến đuôi Chí Phong đều kiên trì biểu tình trong hoà bình, lý tính, phi bạo lực. Phong bị chỉ chích là dùng bạo lực bởi hành động là trèo lên lan can? Vô lý thật!

Ông nói tiếp: “Tôi đặt tên cho nó là Hoàng Chí Phong là bắt nguồn trong câu 5 chương 45 trong Kinh Thánh Thi Thiên:
“Thine arrows are sharp in the heart of the king’s enemies; whereby the people fall under thee.” (Mũi tên sắc bén của Người bắn trúng tim tên vua thù địch, theo đó người dân phủ phục trước mặt Người ).

Xem ra cũng có chút ứng nghiệm, nó đã làm ảnh hưởng được rất nhiều người thúc đẩy xã hội chuyển biến theo mặt phải của sự việc. Từ bé nó đã có tính như vậy, kiên trì tâm niệm, không hề chùn bước trong các vấn đề trọng đại, hơi giống tôi…hihi, tất nhiên nó không thể được thập toàn thập mỹ, vẫn cứ phải giữ thái độ khiêm nhường. Nên nhớ rằng, được đặt hình ảnh mình ở bìa ngoài của tạp chí Times và được kiến nghị giải Nobel hoà bình là rất hiếm hoi, dù sao đấy cũng chỉ là những hào quang hư vinh, nên vẫn phải giữ vững lập trường, bảo vệ những gì Hong Kong đã có, đó là dân chủ, tự do và chống lại cường quyền, áp bức.

956

Wednesday, June 26th 2019, 6:48am

Chiến dịch Dân Vận và Địch Vận của Trung Cộng
BBC Tiếng Việt
Ngày 26 tháng 06 năm 2019

Các nhóm thân Trung Cộng đang đẩy mạnh hoạt động ở Đài Loan để thúc đẩy việc hợp nhất đảo quốc này với đại lục, theo Reuters.
Khi doanh nhân người Đài Loan Jhang Yun-nan muốn tìm khách hàng cho các sản phẩm làm sạch mới của công ty mình tại Trung Cộng, ông đã tìm tới một kênh trái với thông lệ: Một đảng của người Đài Loan ủng hộ việc thống nhất với Trung Cộng.
Một thành viên cao cấp của Đảng Xúc tiến Thống nhất Trung Cộng (CUPP) cho biết đảng này sẽ 'có lời' với các quan chức từ Cục Quản lý Thị trường Quảng Đông để giúp Công ty Công nghệ sinh học Yi Yuan Ji có trụ sở tại Trung Cộng của ông Jhang - với một điều kiện. Thành viên đảng này, ông Lin Guo-cing nói với ông Jhang trước sự chứng kiến của Reuters rằng "một hệ tư tưởng đúng đắn" là cần thiết để kinh doanh tại Trung Cộng . Lặp lại quan điểm của CUPP rằng họ trông đợi những người Đài Loan mà đảng này đang hợp tác sẽ nắm lấy cơ hội, ông Lin nói với Reuters:
"Tôi ủng hộ sự thống nhất hòa bình trên eo biển này"

Trung Cộng coi Đài Loan là một tỉnh cứng đầu, cần phải nằm dưới sự kiểm soát của Bắc Kinh, bằng vũ lực nếu cần thiết. Để hỗ trợ cho việc thống nhất đất nước, Bắc Kinh đang xây dựng mạng lưới những người ủng hộ ở Đài Loan và tăng cường các chiến dịch nhằm thu hút người Đài Loan với các cơ hội kinh doanh sinh lợi để đổi lấy chương trình nghị sự của Bắc Kinh. Chìa khóa của họ là thuyết phục các doanh nhân như ông Jhang rằng chấp nhận lập trường nói trên là một cái giá nhỏ để trả cho việc tiếp cận thị trường Trung Cộng và các hỗ trợ khác.

Một cách khác là sử dụng các mạng lưới ủng hộ Bắc Kinh để tạo dựng thiện cảm và hỗ trợ cho đại lục; Wen Lung, cố vấn chính sách của CUPP, cho biết CUPP có kế hoạch tổ chức các cuộc hội thảo và các cuộc nhóm họp tại Đài Loan để mở rộng 'đội quân' của mình. Chính phủ Đài Loan cho biết những nỗ lực như vậy là nguy hiểm - nhưng không phải là bất hợp pháp. Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Đài Loan, ông Chiu Chui-cheng, nói với Reuters:
"Chỉ bằng cách củng cố luật pháp của mình, chúng tôi mới có thể củng cố hệ thống an ninh quốc gia của chúng tôi"

Các cơ quan chính phủ của Trung Cộng được triển khai bao gồm Văn phòng các vấn đề Đài Loan và Bộ Công tác Mặt trận Thống nhất, nhằm thống nhất Đài Loan thông qua việc đồng tham gia với các tổ chức địa phương và tiến hành các hoạt động ảnh hưởng chống lại các chiến dịch ở nước ngoài đi ngược lại chương trình nghị sự của Trung Cộng.
Các tài liệu nội bộ của hai cơ quan của Trung Cộng mà Reuters được tiếp cận, bao gồm các báo cáo công việc hàng năm và biên bản cuộc họp, cho thấy một chiến dịch tập trung vào các tổ chức thân Trung Cộng ở Đài Loan, được mô tả là một trọng tâm ưu tiên. Văn phòng Các vấn đề Đài Loan ở Thượng Hải báo cáo công tác năm 2016:
"Chúng tôi sẽ tiếp tục tăng cường hỗ trợ cho các nhóm và nhân vật ủng hộ thống nhất ở Đài Loan, để củng cố và tăng cường lực lượng chống độc lập trên đảo"

Tại tỉnh láng giềng Chiết Giang, một văn phòng thuộc Mặt trận Thống nhất cho biết trong một báo cáo nội bộ năm 2016 rằng họ có liên hệ mật thiết với các đảng tại Đài Loan thông qua 'thư mời hoạt động' cho các chương trình kinh tế và văn hóa ở đại lục.
Trong chuyến thăm Trung Cộng vào tháng 4/2016, Liên minh thống nhất Trung Cộng có trụ sở tại Đài Bắc đã được đánh giá rất cao bởi một quan chức cấp cao của Trung Cộng vì đã thúc đẩy công việc thống nhất đất nước, theo một báo cáo từ Liên minh Dân chủ Tự trị Đài Loan, một trong số ít các nhóm chính trị độc lập trên danh nghĩa được cấp phép ở Trung Cộng . Ông Lin đã gia nhập Hiệp hội hữu nghị hải ngoại Trung Cộng , liên kết với Mặt trận Thống nhất, vào tháng 10/2018, ông nói:
"Nước nào trên thế giới này sẽ đối xử tốt với bạn (như Trung Cộng )? Tôi thà là một mục tiêu của Mặt trận Thống nhất còn hơn. Ít nhất là họ quan tâm đến bạn, bất kể họ có chân thành hay không"

Các tài liệu mà Reuters được tiếp cận không cho thấy bất kỳ hợp tác tài trợ nào giữa các tổ chức như vậy và chính phủ Trung Cộng, nhưng các liên kết tiềm năng đã gây lo ngại ở Đài Bắc.
Hai quan chức làm việc tại một cơ quan an ninh của chính phủ Đài Loan, người từ chối nêu tên do tính nhạy cảm của vấn đề, cho biết các nhóm này là mối đe dọa đối với Đài Loan.
Một nguồn tin từ cơ quan an ninh Đài Loan, người từ chối nêu tên, cho biết CUPP đứng đầu danh sách theo dõi tại cơ quan của ông vì quy mô của tổ chức này - 60.000 thành viên - và khả năng huy động lực lượng.

957

Wednesday, June 26th 2019, 6:50am

“Chúa của chúng tôi là Trung Cộng”
Nhà của lãnh đạo CUPP Chang An-lo và trụ sở của đảng này ở Đài Bắc bị chính quyền Đài Loan đột kích hồi tháng 8/2018 vì nghi ngờ nhận tài trợ từ Trung Cộng, một cáo buộc mà họ phủ nhận. Ở Đài Loan, việc các nhóm chính trị lấy tiền từ chính phủ Trung Cộng là bất hợp pháp. Không ai bị buộc tội sau cuộc đột kích.

Chang, trong một cuộc phỏng vấn với Reuters ở Đài Bắc, cho biết ông không lấy tiền từ Trung Cộng . Nhưng ông nói rằng điều quan trọng đối với Đài Loan là tái thống nhất với đại lục. Khi ngồi trong phòng làm việc của ông, nơi có một bức tượng vàng lãnh đạo Trung Cộng Đặng Tiểu Bình, Chang An-lo nói:
"Chúa của chúng tôi là Trung Cộng. Về tinh thần, họ chắc chắn ủng hộ chúng tôi, nhưng không phải về mặt vật chất."

Ông và những người ủng hộ thống nhất khác nói rằng họ đã nhìn thấy một cơ hội để có được ảnh hưởng sau khi Tổng thống Đài Loan Thái Văn Anh thất bại trong cuộc khảo sát gần đây, trong bối cảnh người dân thất vọng về chính sách kinh tế.
Zhang Xiuye, một thành viên cao cấp của Đảng Người Trung Cộng Yêu nước có trụ sở tại Đài Bắc cho biết ưu tiên của họ trong năm nay là mang đến các vùng nông thôn thông điệp 'một quốc gia, hai chế độ', một mô hình tự trị cho Đài Loan, tương tự mô hình của Hong Kong.

Giới trẻ
Các nhóm ủng hộ Trung Cộng nhấn mạnh mục tiêu thúc đẩy các cơ hội kinh doanh cho thanh niên Đài Loan ở phía nam của đảo này. Đây là một nhóm được 'ưu tiên hàng đầu' trong các tài liệu từ các cơ quan của chính phủ Trung Cộng.
Theo một báo cáo của Văn phòng Các vấn đề Đài Loan tại Trung Cộng mà Reuters được tiếp cận, hơn 70 doanh nghiệp nhắm mục tiêu vào các công ty khởi nghiệp Đài Loan đã được thiết lập trên khắp Trung Cộng vào năm 2016. Các doanh nghiệp này được hưởng các đặc quyền như giảm thuế. Nỗ lực này đã góp phần vào mối quan hệ gần gũi và thân thiết hơn giữa người dân ở Bắc Kinh và Đài Loan.

958

Wednesday, June 26th 2019, 7:15am

Donald Trump mở rộng mặt trận chống Trung Cộng
RFI Tiếng Việt
Minh Anh
Đăng ngày 25-06-2019

Mặt trận chống ảnh hưởng của Trung Cộng đang được Mỹ mở rộng thêm. Le Figaro, trên mục Câu chuyện trong ngày, cho biết:
“Washington đang cố đánh bật Trung Cộng khỏi đảo chiến lược Greenland”.

Vụ việc bắt đầu bằng dự án mở rộng các sân bay quốc tế Nuuk, Illulissat và Qaqortoq, ước tính tổng trị giá công trình lên đến 483 triệu euro. Thế nhưng việc, tập đoàn Nhà nước Trung Cộng China Communications Construction Company CCCC đã trúng sơ tuyển năm 2018, đã khiến cho chính quyền Copenhague và Washington lo ngại.
Tuy Greenland là vùng lãnh thổ bán tự trị của Đan Mạch ở Bắc Cực nhưng nơi đây lại là sân sau chiến lược, nơi đồn trú một khu căn cứ radar của Mỹ. Do vậy, với Washington không có chuyện để kẻ lạ Trung Cộng xích lại gần khu vực này.
Hoa Kỳ vội vã cam kết đầu tư không chỉ trong các dự án cảng hàng không mà cả trong các lĩnh vực y tế, giáo dục, nghiên cứu và du lịch, theo như quan sát của nhà nghiên cứu Jon Rahbek-Clemensen.

Về phần mình, chính quyền Copenhague – thường tránh can thiệp vào chuyện nội bộ đảo Greenland – cũng thông báo hỗ trợ 215 triệu euro cho dự án. Kết quả là tập đoàn Trung Cộng đã biện minh việc rút lui khỏi dự án do những khó khăn về xin visa nhập cảnh cho các kỹ sư. Ông Jon Rahbek-Clemensen tin rằng ảnh hưởng của Washington đã không để cho Trung Cộng có cơ hội chiếm lấy thị trường.

Siêu máy tính, thiết bị 5G của Trung Cộng : Nạn nhân mới ?
Sau các thiết bị của Hoa Vi, chính quyền Washington tiếp tục mở rộng sang các lĩnh vực công nghệ khác. Theo Le Figaro, Hoa Kỳ tấn công các siêu máy tính của Trung Cộng.
Thứ Sáu, 21/06/2019, bộ Thương Mại Mỹ thông báo đưa thêm 5 doanh nghiệp công nghệ Trung Cộng vào « danh sách đen ». Những doanh nghiệp này không được phép giao thương với các tập đoàn Mỹ với lý do đây là những công ty tiềm ẩn nhiều rủi ro gây hại an ninh quốc gia và các lợi ích đối ngoại của Mỹ.
Trong số này có hãng Sugon, một trong những doanh nghiệp chuyên sản xuất các loại siêu máy tính Trung Cộng, được sử dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực từ quân sự cho đến cả dự báo thời tiết ; một hãng liên doanh Mỹ - Trung, đặc biệt là Viện nghiên cứu Vô Tích Giang Nam (Wuxi Jiagnan), trực thuộc quân đội, được cho là có vai trò quan trọng trong chương trình “hiện đại hóa quân đội Trung Cộng”.

Việc đưa thêm những doanh nghiệp này vào danh sách đen cho thấy mạng 5G không chỉ là mối bận tâm duy nhất của Mỹ. Những chiếc siêu máy tính cực mạnh này được sử dụng rất nhiều trong nghiên cứu trí thông minh nhân tạo và điện toán lượng tử, hai lĩnh vực rất được ưa chuộng và quan trọng cho tương lai các ngành công nghệ mới. Đối với Hoa Kỳ và nhiều cường quốc khác, việc làm chủ những chiếc máy này là một thách thức chính trị thật sự.

Liên quan đến công nghệ mạng 5G, Les Echos cho biết thêm Hoa Kỳ không muốn 5G ʺMade in Chinaʺ. Nhật báo kinh tế trích dẫn thông tin từ tờ Wall Street Journal cho hay Washington rất có thể sẽ cấm các trang thiết bị 5G sản xuất ở Trung Cộng , hiện đang được triển khai trên các mạng lưới viễn thông của Mỹ.
Nếu lệnh cấm này được thông qua, đây sẽ là một bước ngoặt trong chuỗi “dây chuyền cung ứng” của các nhà cung cấp trang thiết bị viễn thông. Ericsson và Nokia cũng như là Samsung, có nguy cơ phải di dời một phần các cơ sở sản xuất tại Trung Cộng sang một số nước khác để có thể tiếp tục cung cấp thiết bị cho thị trường Mỹ.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jun 26th 2019, 7:29pm)


959

Friday, June 28th 2019, 2:44am

Bốn cột trụ của học thuyết Donald Trump trong đối ngoại
RFI Tiếng Việt
Trọng Nghĩa
Đăng ngày 26-06-2019

Nếu có một chủ đề được tất cả các nhật báo Pháp ngày hôm nay, 26/06/2019 quan tâm thì đó là tình hình căng thẳng giữa Mỹ và Iran. Chính nhân hồ sơ Iran mà nhật báo Pháp Le Figaro đã có một bài nhận định đáng chú ý của một giáo sư lịch sử quốc tế tại trường chính trị Sciences Po ở Pháp, khẳng định rằng: Tổng thống Mỹ (Donald Trump) có một học thuyết rõ ràng trong lãnh vực đối ngoại.

Theo giáo sư Mario Del Pero, truyền thống của các tổng thống Mỹ là luôn luôn có một học thuyết, và đương kim tổng thống Mỹ không đi ra ngoài thông lệ đó. Thậm chí học thuyết đối ngoại của ông Trump còn rõ ràng và có lẽ ít mập mờ hơn các hoc thuyết của nhiều người tiền nhiệm.
Học thuyết Trump dựa trên 4 cột trụ chính :

Cột trụ đầu tiên là chủ nghĩa thực tế được khẳng định công khai. Ông cho rằng bối cảnh quốc tế là một đấu trường không luật lệ, quy tắc, nơi mà các tác nhân trong thế tranh đua triệt để : hễ có người thắng tức là phải có kẻ thua. Tính chất thực tế này, dưới một dạng thức tinh tế và mạch lạc hơn được ghi nhận trong những văn kiện mang tính chiến lược, như trong Chiến Lược An Ninh Quốc Gia (NSS) 2017 hay Chiến Lược Quốc Phòng (NDS) 2018. Những tài liệu này nêu rõ kẻ thù và đối thủ cạnh tranh của Mỹ - Nga, Trung Quốc và Iran – đồng thời khẳng định quyền của Mỹ bảo vệ chủ quyền và lợi ích quốc gia của mình.

Cột trụ thứ hai học thuyết Trump là tính dân tộc chủ nghĩa rõ nét, được thấy qua khẩu hiệu “Hãy làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại” (Make America great again hay MAPA…)

Trụ cột thứ 3 của học thuyết Trump là chủ trương bảo hộ mậu dịch với logic thắng thua rõ rệt của chính trị quốc tế được áp dụng vào địa hạt thương mại.

Cột trụ cuối cùng là chủ nghĩa quân sự. Ông Trump luôn ca ngợi tính chất vượt trội của quân đội Mỹ. Trong đề xuất cho ngân sách 2019, ông Trump đã gợi ý tăng ồ ạt phần dành cho quốc phòng. Các tính toán chính trị dĩ nhiên cũng có : Tại Mỹ, Quân Đội là định chế rất được xem trọng, ngưỡng mộ nhất là trong cử tri bảo thủ…

960

Friday, June 28th 2019, 3:08am

Trump ào ạt tung đòn, Tập lì lợm đáp trả
RFI Tiếng Việt
Thanh Hà
Đăng ngày 27-06-2019

Một lần nữa thương mại lại là trong tâm thượng đỉnh của nhóm G20 bao gồm 20 nền kinh tế có trọng lượng nhất của thế giới. Từ thượng đỉnh Buenos Aires hồi tháng 12/2018 đến Osaka lần này, chưa thấy có dấu hiệu chiến tranh thương mại Mỹ - Trung sớm kết thúc.
Sáu tháng trước, tại thủ đô Achentina, tổng thống Donald Trump và chủ tịch Tập Cận Bình sau một bữa tiệc tối, đã đặt bút ký "thỏa thuận ngưng bắn" có hiệu lực 90 ngày trước khi chiến tranh thương mại Mỹ-Trung bùng lên trở lại vào mùa xuân năm 2019.

Trong hai ngày nữa tổng thống Mỹ, Donald Trump và chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình gặp lại nhau bên lề thượng đỉnh G20 Nhật Bản để "giải quyết nốt" những khúc mắc còn đọng lại sau hơn 12 vòng đàm phán về mậu dịch.
Trước khi lên đường đến Osaka, chủ nhân Nhà Trắng tin tưởng buổi làm việc được dự trù mở ra vào sáng Thứ Bảy 28/06/2019 sẽ đem lại kết quả tích cực. Bởi vì, theo ông Trump, "kinh tế Trung Cộngđang sụp đổ, Bắc Kinh cần đạt được thỏa thuận" với Mỹ và ông tin rằng đó sẽ là một "thỏa thuận tốt".
Cao hứng khi trả lời Fox News, kênh truyền hình Donald Trump ưa thích nhất, tổng thống Hoa Kỳ dọa luôn đối thủ : nếu không san bằng được những bất đồng lần này, Washington sẽ "đánh thuế tiếp" và đó sẽ là những "khoản thuế khá nặng" đánh vào 300 tỷ đô la hàng Trung Cộngbán sang Hoa Kỳ.

Giới phân tích dù đã bắt đầu làm quen với cung cách đàm phán và chiến thuật hù dọa của nguyên thủ Mỹ nhưng vẫn không khỏi ngạc nhiên khi Donald Trump khẳng định rằng kinh tế Trung Cộng đang "sụp đổ". Điều này không hoàn toàn phản ánh sự thực như thống kê của cả phía Trung Cộng lẫn của các cơ quan nghiên cứu quốc tế cùng cho thấy.
Nhìn lại cuộc đọ sức được khơi mào từ tháng 3/2018 giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới, căng thẳng thương mại không hề thuyên giảm. Ban đầu, Washington đánh thuế nhôm và thép của Trung Quốc, rồi áp thuế 10 %, 25 % nhắm vào 50 tỷ đô la, 100 tỷ đô la, rồi 200 tỷ đô la hàng của Trung Cộng bán sang thị trường Mỹ. Bắc Kinh đương nhiên cũng đã có những biện pháp trả đũa. Song song với những đòn đánh qua đánh lại này, đôi bên đã mở ra tổng cộng là 12 vòng đàm phán. Gần đây nhất là vào đầu tháng 5/2019.

Với báo chí, cả Mỹ lẫn Trung Cộngcùng lạc quan cho rằng một thỏa thuận đang trong "tầm tay". Bộ trưởng Tài Chính Hoa Kỳ, Steve Mnuchin thậm chí còn tuyên bố đôi bên đã "đi được 90 % đoạn đường" trước khi đạt đến đích. Nhưng rồi vào giờ chót, Nhà Trắng tố cáo Bắc Kinh "bội ước" : Xóa bỏ các cam kết sẽ thay đổi luật pháp chấm dứt nạn đánh cắp bằng sáng chế và công nghệ của các doanh nghiệp Mỹ, chấm dứt cạnh tranh không lành mạnh, đối xử bất bình đẳng với các công ty nước ngoài vào Trung Cộng hoạt động.

Cũng từ sau cáo buộc Trung Cộng nuốt lời hứa này, Washington tăng mức áp thuế đang từ 10 lên thành 25 % nhắm vào 200 tỷ đô la hàng Trung Cộng xuất khẩu sang Hoa Kỳ. Nhà Trắng để ngỏ khả năng sẽ áp thuế lên thêm 300 tỷ đô la hàng hóa – tức là hầu như toàn bộ kim ngạch xuất khẩu của Trung Cộng vào Mỹ.
Đáng chú ý hơn nữa là từ hơn một tháng qua, chiến tranh thương mại Mỹ - Trung đã trở thành một cuộc chiến về công nghệ. Chính quyền Washington cấm Hoa Vi tiếp cận với công nghệ của Mỹ, cấm tập đoàn viễn thông này tham gia vào dự án kết nối mạng 5G tại Hoa Kỳ, cấm các doanh nghiệp Mỹ sử dụng và cung cấp trang thiết bị cho tập đoàn do một cựu quân nhân trong quân đội Trung Cộng này lập ra.

Nhưng Hoa Vi không là trường hợp riêng lẻ. Hoa Kỳ đã đưa thêm nhiều tập đoàn Trung Cộng khác vào danh sách đen. Chính quyền Trump cũng đã liên tục vận động các đồng minh để thuyết phục các nước này tẩy chay công nghệ Trung Cộng.
Bắc Kinh không khoanh tay ngồi nhìn. Trung Cộng dọa "phản ứng một cách tương xứng". Trong những tuần lễ gần đây các phương tiện truyền thông nước này nêu lên một số những công cụ mà chính quyền của ông Tập Cận Bình đang có trong tay để phản công. Đó có thể là đất hiếm, là viễn cảnh Bắc Kinh bán bớt một khối lượng khá lớn công trái phiếu của Hoa Kỳ đang có trong tay.

Có điều giới phân tích nhận thấy rằng, cả phía Mỹ lẫn Trung Cộng cùng cứng giọng với nhau. Đối với Trung Cộngđây có thể là dấu hiệu kinh tế nước này tuy không bị suy sụp như lời Donald Trump nhưng đang thực sự thấm đòn. Hơn thế nữa, Washington có lẽ cũng đang chĩa mũi dùi vào một điểm nhậy cảm đó là công nghệ cao của Trung Cộng mà ở thời điểm này, thì ngay cả tập đoàn được coi là thành công nhất là Hoa Vi cũng còn lệ thuộc vào các trang thiết bị của Mỹ và nhiều đối tác châu Âu. Tham vọng của Bắc Kinh làm chủ công nghệ cao và trở thành một ngọn hải đăng trong công nghệ số ở thế kỷ 21 đang bị đe dọa.

Về phía Donald Trump, thái độ cứng rắn của lãnh đạo Nhà Trắng tương đối dễ hiểu khi ông vừa chính thức lao vào cuộc vận động tranh cử thêm một nhiệm kỳ thứ hai và cần ghi được những bàn thắng cụ thể nhằm thuyết phục cử tri.
Nhưng không chắc là chiến thuật "gây áp lực tối đa", bắt đối phương "đầu hàng vô điều kiện" luôn được tổng thống Trump khai thác giúp ông nhanh chóng giành được thắng lợi dù chỉ là những thắng lợi bề ngoài.

14 users apart from you are browsing this thread:

14 guests

Similar threads