You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

1

Thursday, September 18th 2014, 4:23pm

Album "Cho người tình lỡ" Dzoãn Minh

Nghe album, click here




Nơi bàn làm việc của tôi nhìn ra là khung cửa kiếng rộng…dõi mắt qua màn kính trong suốt chỉ thấy trời, mây, và những cây sồi (?) cành lá xum xuê. Những ngày mùa đông thế này..lá ngã sang màu vàng, vàng úa một góc trời…tất cả vẽ nên một bức tranh đẹp buồn man mác…nổi buồn vô cùng sống động…bởi nhìn vào đó có thể thấy từng đợt gió thật nhẹ lay khẻ cành lá, có thể ngửi được mùi thời gian của mùa lễ hội đang tới rất gần, và dường như có thể cảm được tiếng của muôn loài.

Tôi nghe album này trong một ngày như thế, giữa màu trời bàng bạc xám…nhìn gió cũng thấy một màu xám..cảnh vật như thể vô tình trở thành một dàn giao hưởng tuyệt vời phụ họa cho những bài tình ca ướt đẫm nước mắt của “Tình Phụ”, “Sang Ngang”, “Một mai em đi”, “Vết thương cuối cùng”…Và có lẻ vì những lý do ấy mà khi nghe bản nhạc đầu tiên “Cho người tình lỡ”…tôi đã xúc động…giọng hát quá ấm tựa như ngọn lửa lóe lên trong giá lạnh để người đang co ro có thể tĩnh tâm chìm đắm trong tâm sự của chính mình..”thế là hết nước trôi qua cầu”…thật như trước mắt là..tuyệt vọng!

Chất giọng ấm và mạnh, so với Đình Nguyên, Dzoãn Minh hát không trao chuốt nhưng lại vô cùng truyền cảm, so với tính chất rất kịch của Đức Tuấn thì Dzoãn Minh có lối chuyên chở những ca từ mang ý nghĩa sâu hun hút một cách tự nhiên khiến người nghe bỗng dưng bàng hoàng xao xuyến trước “Mười năm không gặp”, khắc khoải ngậm ngùi khi “Một mai em đi”. Không biết có phải bởi vì khung cảnh đã diễn tả ở trên ảnh hưởng đến tâm trạng, hay bởi những bản nhạc vàng tự nó mang giá trị bất hủ…nhưng album và giọng hát này đã đưa tôi vào một ngày chìm đắm trong màu xám của trời, màu vàng của lá và những câu chuyện tình buồn não nùng…ngỡ như là những quãng đời rất thật của mình!

nguoi pham

Unregistered

2

Saturday, October 11th 2014, 7:23am

Có lẽ NP hơi bất công khi chỉ chú trọng đến giọng của ca sĩ mà ít nói đến phần nhạc đệm.
Mà nhạc là đôi cánh của giọng ca. Nếu nhạc không chấp cánh làm sao giọng ca cao vút trời xanh ? Nếu nhạc không giang đôi cánh rộng làm sao giọng ca trầm xuống vực sâu ? Bởi thế khi ca sĩ thi hát mà không có nhạc đệm thì quả là một thử thách khó khăn.

NP phải nói là hầu hết những album được post ở đây có phần nhạc đệm rất phong phú, rất hay, có thể nói rất nhà nghề. Điều nầy nói lên VN hiện nay có rất nhiều nhạc sĩ tài năng.


Vấn đề còn lại chỉ là ca sĩ và giọng ca của mình. Có những ca sĩ có giọng ca rất “ sang “, rất thanh lịch của người Hà Nội Ngày-Tháng-Cũ như Lệ Quyên, như Dzõan Minh, chỉ cần chọn đúng thể điệu cho giọng ca của mình là có thể thăng hoa.
Vâng thăng hoa, chớ không phải nổi tiếng, mặc dù thăng hoa thường là nổi tiếng.

Nhưng có những ca sĩ rất nổi tiếng nhưng chưa bao giờ thăng hoa trong nghệ thuật.

Những tình khúc VN được ưa thích thường được sáng tác theo thể điệu Slow, Boston, Slow Rock, hoặc là Boléro. Đó là một giới hạn khó vượt qua của ca sĩ VN. Cho nên Dzõan Minh đã có lý khi quyết định có bản Bóng chiều tà với thể điệu Tango trong album nầy.


NP không có ý lấy ca sĩ nước ngòai làm tiêu chuẩn, nhưng nếu ca sĩ VN có thể hát những ca khúc do chính mình sáng tác thì thật là tuyệt vời ( hay nói sao nhĩ ? à “ hơn cả tuyệt vời “ :thumbup: )

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Oct 11th 2014, 7:36am)