You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

1

Wednesday, April 1st 2015, 12:01am

Đôi Bờ, Đôi Mắt Người Sơn Tây

Hầu như ai mê thơ thời tiền chiến cũng biết bài thơ và bài nhạc Đôi mắt người Sơn Tây của thi sĩ Quang Dũng , một số ít hơn thì biết đến bài Đôi Bờ. Sẳn dịp giới thiệu những dòng thơ củ tôi chép cả hai bài này ra đây cho các bạn đọc thưởng thức . Tôi mê văn học , văn nghệ là vì ảnh hưởng phần lớn ở bố mẹ và các chị gái . Bà chị thứ hai của tôi đặc biệt yêu thơ , tôi ham đọc thơ là do sự dìu dắt của chị, vẫn chưa bao giờ cảm ơn chị về chuyện này , chắc phải làm gấp thôi không thì sợ không còn kịp nữa ( chị tôi bị bệnh tim rất nặng , bị bán thân bất toại và không nói được mất ba năm.)


Đôi Bờ

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài.
Mắt kia em có sầu cô quạnh,
Khi chớm thu về một sớm mai?

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự,
kinh thành em có nhớ bên kia?
Dăng dăng mưa bụi quanh phòng tuyến,
Hiu hắt chiều sông lạnh đất tề.

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa.
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ,
Thoáng hiện em về trong đáy cốc;
Nói cười như chuyện một đêm mơ.

Xa quá rồi em người mỗi ngả.
Đôi bờ đất nước nhớ thương nhau.
Em đi áo mỏng buông hời tủi,
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào?

( Quang Dũng)


Đôi Mắt Người Sơn Tây

Em ở thành Sơn chạy giặc về.
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi.
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt,
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì.

Vầng trán em mang trời quê hương.
Mắt em dìu dịu buồn Tây phương.
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm.
Em dã bao ngày em nhớ thương?

Mẹ tôi, em có gặp đâu không?
Bao xác già nua ngập cánh đồng?
Tôi nhớ một thằng con bé nhỏ.
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông?

Từ độ thu về hoang bóng giặc.
Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn!
Đất đá ong khô nhiều suối lệ.
Em đã bao ngày lệ chứa chan?

Đôi mắt người Sơn Tây ,
U uẩn chiều lưu lạc,
Buồn viễn xứ khôn khuây.
Tôi gửi niềm thương nhớ.
Em mang dùm tôi nhé.
Ngày trở lại quê hương,
Khúc hoàn ca rớm lệ.

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn,
Về núi Sài Sơn ngó lúa vàng.
Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc.
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng.

Bao giờ tôi gặp em lần nữa,
Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca.
Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ.
Còn có bao giờ em nhớ ta.

(Quang Dũng)

Đọc mấy bài thơ cũ khi non sông còn chiến tranh khói lữa , điêu linh tang tóc , thấy chạnh lòng tê tái thuơng cho người dân Việt. Đến bao giờ dân ta mới được ấm no?

This post has been edited 2 times, last edit by "Mikey" (Apr 1st 2015, 12:35am)


2

Wednesday, April 1st 2015, 1:54am

Có hai thi sĩ mà khi đọc thơ của các ông NP muốn đốt trầm hương lên mà ngắm.
Đó là Hữu Loan với bài Màu Tím Hoa Sim.

Phía xa xa một màu quan tái:

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim,
Những đồi hoa sim,
những đồi hoa sim dài chiều đi không hết .
Màu tím hoa sim,
tím cả chiều hoang biền biệt...


Anh có thấy người thiếu phụ ngây thơ đó không ?

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa,
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...


Và Quang Dũng với Đôi Mắt Người Sơn Tây.

Khép mắt lại đi, để vào vùng ký ức:

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn,
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng.
Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc.
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng.


Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài.
Mắt kia em có sầu cô quạnh,
Khi chớm thu về một sớm mai?


Bao giờ ta gặp em lần nữa ?...

Đôi mắt người Sơn Tây ,
U uẩn chiều lưu lạc,
Buồn viễn xứ khôn khuây.

Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm.
Em có bao giờ em nhớ thương?


Sẽ không có ai, mãi mãi sẽ không có ai họa lại được một đôi mắt đẹp đến như thế !

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Apr 1st 2015, 2:01am)


Similar threads