You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

1

Wednesday, April 1st 2015, 4:37am

Tiểu Siêu , sự hy sinh cao cả cho tình yêu ( phần 5)

Với sự đồng ý của Max tôi xin viết tiếp bài này.

Ỷ Thiên Đồ Long Ký , hồi thứ 30

Như Sâm Thang vỉnh viễn xa rồi

...lúc này cái đà cột buồm chỉ còn cách mặt biển hơn một trượng, mỗi cơn sóng dềnh lại tạt nước tới mặt họ. Triệu Mẫn bỗng nhiên cười, nói:

Trương công tử, cả bọn chết chung một chỗ với công tử cũng hay. Tiểu Chiêu gian trá xảo quyệt, thành thử không được chết chung với chúng mình.

Câu này tuy là nói đùa, song tình ý bao hàm thật là triền miên.

Trương Vô Kỵ nghe xong cảm động, nghĩ thầm: " Ta không thể lấy tất cả các nàng làm vợ, nhưng chết chung một chỗ cùng ba nàng, cũng chẳng uổng chút nào". Chàng nhìn Triệu Mẫn, nhìn Chu chỉ Nhược , nhìn Ân Ly đang ôm trong tay. Ân Ly vẫn hôn mê chưa tỉnh , còn Triệu Mẫn , Chu Chỉ Nhược thì hai má hồng tươi, mặt lấm tấm các hạt nước y như các giọt sương trên đóa hoa ban mai, nàng họ Triệu thì tươi tắn như bông hồng, nàng họ Chu tú lệ như bông lan, trong giây lát chàng cảm thấy bình yên sung sướng.

Bỗng nghe trên mười chiếc thuyền Ba Tư nổi lên tiếng hoan hô vang dậy. Bọn Trương Vô Kỵ kinh ngạc, chăm chú nhìn sang, thấy mọi người Ba Tư trên các thuyền đều quỳ xuống sàn, hướng về chiếc thuyền lớn mà hành lễ. Trên chiếc thuyền lớn kia, các Bảo thụ vương cũng quỳ ở đầu thuyền, trên chiếc ghế chính giữa có một người ngồi, hình như là Tiểu Chiêu thì phải, nhưng vì ở xa, nên nhìn không rõ. Bọn Trương Vô Kỵ chưa hiểu thế nào, không biết bọn Ba Tư giở trò gì. Đám người Hồ hoan hô một chập, rồi đứng dậy, tiếp tục xí xố với nhau ra chiều hoan hỉ, dường như họ gặp đại hỷ sự vậy.

Một lát sau, chiếc thuyền nhỏ lại bơi sang, có Tiểu Chiêu ngồi nghiễm nhiên trên đó. Nàng vẫy tay gọi:

Trương công tử, mời tất cả các vị cùng sang bên thuyền lớn. Minh giáo Ba Tư quyết không dám gia hại các vị.

Triệu Mẫn hỏi :

Vì sao vậy?

Tiểu Chiêu đáp:

Các vị cứ sang sẽ biết. Nếu có ý gia hại, Tiểu Chiêu biết ăn nói làm sao với Trương công tử?

Tạ Tốn hỏi:

Tiểu Chiêu, cô nương lên làm giáo chủ của Minh giáo Ba Tư phải không?

Tiểu Chiêu cúi đầu không trả lời. Chỉ thấy từ đôi mắt to ứa ra hai hàng lệ trong như ngọc.

Ngay lúc ấy Trương Vô Kỵ thấy tai ù đi, mọi việc ra sao chàng cũng đoán được bảy , tám phần; trong lòng vô cùng xúc động , nói:

Tiểu Chiêu, cô nương gánh chịu tất cả đều là vì ta!

Tiểu Chiêu nghiêng mặt qua, không dám nhìn vào mắt chàng.

Tạ Tốn thở dài , nói:

Đại Ỷ Ty có người con như thế, không hổ danh một đời của Tử Sam Long Vương. Vô Kỵ , mình qua thôi.

Nói xong ông nhảy xuống thuyền nhỏ trước. Tiếp đó Chu Chỉ Nhược ôm Ân Ly nhảy xuống theo. Trương Vô Kỵ ôm Triệu Mẫn nhảy xuống sau cùng.

Tám thủy thủ chèo thuyền sang phía chiếc thuyền lớn, còn cách thuyền lớn hơn mươi trượng , các Bảo thụ vương đã cùng cúi mình nghênh tiếp giáo chủ.

Mọi người lên chiếc thuyền lớn rồi, Tiểu Chiêu dặn dò mấy câu, lập tức có người cung kính dâng lên khăn lau mặt , đồ ăn, rồi dẫn từng người vào các phòng thay quần áo ướt.

Trương Vô Kỵ thấy căn phòng chàng được dẫn vào rất rộng , bày biện không ít đồ đạc bằng ngọc ngà châu báu, chàng đang lau mình, thì kẹt một tiếng , cửa phòng hé mở, một người bước vào, chính là Tiểu Chiêu. Nàng cầm trên tay một bộ đồ lót , một trường bào, nói:

Công tử, để tiểu nữ hầu công tử thay đồ.

Trương Vô Kỵ trong lòng chua xót , bồi hồi nói:

Tiểu Chiêu, cô nương giờ đã là giáo chủ Tổng giáo, nói đúng ra ta còn là thuộc hạ của cô nương nữa, cần gì cô nương phải làm những việc này?

Tiểu Chiêu năn nỉ:

Công tử, đây là lần cuối cùng. Từ nay hai ta đông tây xa cách vạn dặm , không còn ngày gặp lại; tiểu nữ có muốn hầu hạ công tử một lần nữa, cũng không được nữa rồi.

Trương Vô Kỵ đau lòng, đành để nàng như vẫn thường làm, áo, cài khuy, thắt dây lưng, lại lấy lược chải đầu cho chàng.

Trương Vô Kỵ thấy nước mắt nàng nước mắt lưng tròng, bỗng nhiên trong lòng xúc động, bèn dang tay ôm tấm thân thon thả của nàng vào lòng. Tiểu Chiêu thốt lên "Ôi" một tiếng, toàn thân run rẩy. Trương Vô Kỵ đặt lên má nàng một cái hôn thật nồng nàn, nói:

Tiểu Chiêu, lúc đầu ta còn tưởng nàng lừa dối ta, không ngờ nàng đối với ta sâu đậm đến thế.

Tiểu Chiêu ngả đầu vào bộ ngực nở nang của chàng nói nhỏ:

Công tử, thoạt tiên tiểu nữ có lừa dối chàng thật. Mẹ của tiểu nữ vốn là một trong ba thánh nữ của Tổng giáo, được phái sang Trung Thổ, tích lập công đức, để rồi trở về Ba Tư, tiếp nhiệm chức vị giáo chủ. Không ngờ sau khi gặp cha của tiểu nữ, tình ý không dứt được, đành phản giáo mà thành hôn với cha của tiểu nữ. Mẹ biết mình tội nặng, bèn đem chiếc nhẫn đá quý bảy màu của thánh xử nữ trao lại cho tiểu nữ, sai tiểu nữ trà trộn lên đỉnh Quang Minh, lấy trộm tâm pháp Càn khôn đại na di. Công tử, chuyện đó tiểu nữ đã giấu công tử, nhưng trong lòng tiểu nữ, tiểu nữ không bao giờ sai trái với công tử. Bởi vì tiểu nữ không hề muốn trở thành giáo chủ Minh giáo Ba Tư, tiểu nữ chỉ mong được làm con tiểu a hoàn suốt đời hầu hạ công tử. Tiểu nữ đã từng nói thế với công tử , có đúng không? Công tử cũng đã bằng lòng , có đúng không?

Trương Vô Kỵ gật đầu, đặt tấm thân nhỏ nhắn của nàng lên hai gối mình, lại hôn nàng, hôn tha thiết. Đôi môi nàng lẫn nước mắt, vừa ngòn ngọt, vừa mằn mặn.

Tiểu Chiêu lại nói:

Tiểu nữ đã nhớ nằm lòng tâm pháp Càn khôn đại na di, song hoàn toàn không phải vì có ý phản bội công tử. Nếu không phải hôm nay ở vào bước đường cùng, tiểu nữ sẽ không bao giờ nói lộ chuyện này ra cả...

Trương Vô Kỵ dịu dàng nói:

Bây giờ thì ta hiểu cả rồi.

Tiểu Chiêu ngậm ngùi nói:

Hồi nhỏ, tiểu nữ thấy mẹ ngày đêm bất an, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ tìm cách che dấu dung nhan của mình, hoá trang thành một bà lão xấu xí . Mẹ lại không cho tiểu nữ đuợc ở với bà, đem gửi nhà người khác nuôi, hai ba năm mới đến gặp một lần. Bây giờ tiểu nữ mới hiểu, mẹ đã hết sức mạo hiểm để được thành hôn với cha. Công tử, nếu hôm nay không sa vào tình thế này, thì đừng nói chức giáo chủ, ngay cả có làm nữ hoàng cai trị toàn thế giới, tiểu nữ cũng chẳng màng.

Nói tới đây, hai má nàng đỏ bừng lên.

Trương Vô Kỵ thấy thân thể nàng trong vòng tay mình chợt nóng bừng lên, lòng xúc động, bỗng nghe tiếng nói của Đại Ỷ Ty từ bên ngoài vọng vào:

Tiểu Chiêu , nếu con không khắc chế được tình dục , tức là làm cho Trương công tử bị mất mạng đó.

Tiểu Chiêu rùng mình, đứng ngay dậy, nói:

Công tử, từ nay công tử đừng nhớ tới tiểu nữ nữa. Ân cô nương theo mẹ tiểu nữ nhiều năm, tình ý với công tử thật sâu nặng, rất xứng đáng với công tử.

Trương Vô Kỵ nói nhỏ:

Chúng ta hãy xông ra , bắt giữ vài vị Bảo thụ vương, ép họ phải thả mình về đảo Linh Xà.

Tiểu Chiêu buồn bã lắc đầu:

Lần này họ khôn ra rồi. Tạ đại hiệp, Ân cô nương, lúc này mỗi người đều bị người Ba Tư kề gươm vào cổ, mình chỉ có hành động khác lạ, bọn họ sẽ giết ngay.

Nói xong nàng mở cửa khoang bước ra, thấy Đại Ỷ Ty đứng bên cửa, có hai gã Ba Tư gí trường kiếm ngay sau lưng. Hai gã đó cúi mình hành lễ với Tiểu Chiêu, song mũi kiếm vẫn chĩa vào lưng Đại Ỷ Ty.

Tiểu Chiêu bước ra, Trương Vô Kỵ theo sau , quả nhiên thấy bọn Tạ tốn đều có các võ sĩ Ba Tư cầm kiếm đứng sau lưng khống chế. Tiểu Chiêu nói:

Công tử, ở đây có linh dược trị thương Ba Tư, công tử hãy lấy mà trị thương cho Ân cô nương.

Nói rồi nàng dùng tiếng Ba Tư ra lệnh mấy câu. Công Đức vương lấy một bình thuốc cao, đưa cho Trương Vô Kỵ.

Tiểu Chiêu nói:

Tiểu nữ ra lệnh cho người tiễn các vị về Trung Thổ, thôi chúng ta từ biệt nhau ở đây. Tiểu Chiêu thân ở Ba Tư, ngày ngày cầu mong cho công tử phúc thể khang ninh, mọi sự như ý.

Giọng nàng nghẹn ngào. Trương Vô Kỵ nói:

Cô nương ở chốn hang hùm miệng sói, mọi việc hãy cẩn trọng.

Tiểu Chiêu gật đầu , ra hiệu cho thuộc hạ chuẩn bị thuyền.

Tạ Tốn, Ân Ly, Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược từng người một sang thuyền. Tiểu Chiêu đem thanh đao Đồ Long và kiếm Ỷ Thiên trao lại cho Trương Vô Kỵ, nở nụ cười tê tái, giơ tay vẫy chào.

Trương Vô Kỵ không biết nói sao, đứng ngây một lát, rồi nhảy xuống thuyền. Chiếc thuyền lớn của Tiểu Chiêu bỗng nổi lên tiếng tù và vang động. Hai thuyền cùng giương buồm lên , khoảng cách xa dần. Tiểu Chiêu vẫn đứng ở đầu thuyền, đăm đăm nhìn về phía Trương Vô Kỵ.

Khoảng giữa hai người càng lúc càng xa, cuối cùng chiếc thuyền lớn của Tiểu Chiêu chỉ còn là một cái chấm nhỏ , rồi mặt biển tối sẫm , tiếng gió thổi vào cột buồm như mang theo cả tiếng ai nức nở nghẹn ngào.


Tôi thấy các bà các cô chỉ mê Quỳnh Dao mà bỏ qua không đọc truyện kiếm hiệp Kim Dung là sai lầm lớn! Tôi đọc cả hai thấy mỗi tác giả có một cái hay riêng , nhưng chuyện tình của Kim Dung lồng trong bối cảnh võ thuật đa dạng hơn tiểu thuyết của Quỳnh Dao rất nhiều.

This post has been edited 8 times, last edit by "Mikey" (Apr 1st 2015, 6:31pm)


2

Wednesday, April 1st 2015, 11:21pm

Cám ơn Mikey đã giúp cho bài này! Ông vơ đũa cả nắm rồi! Tui có hai bà chị gái , một đứa em dâu và một cháu gái ghiền truyện kiếm hiệp một cây xanh dờn luôn đó cha:))
Sao không bàn một chút về chương này vậy?