You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

1

Saturday, July 18th 2015, 6:44am

Một con én, một hạt cát và một con người

Nước Mỹ Ngày Ấy

Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của tác giả Trương Thị Thu Huyền (tức Hoa) là tự truyện của một bé gái nhà nghèo, từ 8 tuổi đã phải đi ở đợ, được người tốt dạy chữ, giúp học đánh máy, làm sở Mỹ ở Chu Lai, kết hôn, theo chồng định cư tại Mỹ từ 1972, nuôi dạy hai con ăn học thành bác sĩ, mang được 30 thân nhân từ Việt Nam sang Mỹ... Dù đã thành công, tác giả không chối bỏ quá khứ nghèo khó. Phần này là một tự sự ngắn nhờ Việt Báo đăng từ ba năm trước giúp tìm lại được hai người thầy ơn nghĩa từ thời nhỏ.

Về những người thầy...

Hôm nay đọc bài “Thầy Tôi” trên báo, tôi chạnh nhớ lại mình cũng có một vị Thầy không phải dạy ở nhà trường, vì tại Việt Nam từ tuổi ấu thơ, tôi chưa bao giờ được cắp sách đến trường.

Tôi vốn sinh ra trong gia đình nghèo ở làng Bến Lá, tỉnh Quảng Trị. Năm lên 8 tuổi tôi đã rời xa gia đình vào Huế ở giúp việc (gọi là ở đợ) cho gia đình ông Đỗ Trí, Trung úy Trưởng Ty An ninh ở Thành Nội Huế cho đến năm 1962.

Trong nhà có một cậu gia sư tên là Phú, đến ở trọ dạy kèm để chờ ngày thi Tú Tài. Châu là cô bé 11 tuổi con gái đầu lòng của ông bà Trí, nhỏ thua tôi ba tuổi.
Một bữa nọ, Châu không thuộc bài, tôi bồng đứa em nhỏ của Châu ngồi chơi trước thềm, tôi trả bài dùm cho Châu. Cậu Phú nhìn ra thấy tôi và hỏi rằng:


-Hoa ơi, làm sao em thuộc bài ?

-Thì em nghe cậu giảng đêm hôm qua mà !

Thế là từ dạo ấy cậu Phú thương tình âm thầm đưa bài vở của Châu học cho tôi sao chép. Để đáp lại công ơn cậu Phú, tôi giặt áo dùm, đôi lúc thấy bữa ăn còn lại ít quá, tôi nhường lại phần ăn của mình cho cậu ấy. Ngày tháng trôi qua tôi không nhớ rõ là bao. Nhưng một ngày buồn lại đến!

Cậu nói là cậu đi nhập ngũ, chúc Hoa dùng chút vốn liếng chữ nghĩa ấy mà tiến lên với đời nhé. Cậu còn dặn là hãy đọc truyện nhiều là em biết chữ thôi! Rất tiếc ngày ấy tôi không xin địa chỉ Cậu, và hỏi quê quán Cậu ở đâu. Cậu dáng người cao, da ngăm, hơi rỗ một tí.

Cậu ơi, hiện giờ Cậu ở đâu?


Có còn sống không, hay đã bỏ mình ngoài chiến trận như bao anh hùng khác?

Cậu là bậc Thầy rất vĩ đại của em, cậu có biết không ?
Em mang theo hình bóng Cậu suốt cả cuộc đời mình.


Khi Cậu đi rồi em cũng thôi ở nhà ông Trí, về quê học may. Năm 1966 quê em lại chiến tranh khói lửa. Ba em lúc ấy ở Tiểu Đoàn 22 Pháo Binh, nên gia đình em vào Tam Kỳ. Ở đó, em gặp được người Thầy thứ hai là Chị Lý Thị Bích Thuỷ.

Quán may em ở gần trường dạy đánh máy chữ. Không có hàng may, em thường đứng trước trường nhìn vào mà ước mơ... mình cũng được như họ. Vài ngày như thế trôi qua, một hôm em đang mơ màng thì một bàn tay đặt nhẹ trên vai em,


-Ê bồ, sao ngày nào cũng đứng nhìn vậy?

Em mắc cỡ bỏ chạy, thì Chị Thuỷ níu lại hỏi cho rõ chuyện. Tủi thân, em oà khóc... Từ đó Thuỷ làm bạn, và trả tiền cho em đi học. Vài tháng sau em được Thuỷ xin cho đi làm Thơ Ký đánh máy cho Bộ Hải Quân Hoa Kỳ tại Chu Lai. Trước khi đi làm, Thuỷ dạy cho em, thuộc hết vần ABC và đếm từ One đến One hundred.
Năm 1968, Chị Thuỷ và Huyền (tức là Hoa, tên em hồi đó) mất liên lạc!

Năm 2000, khi từ Mỹ về thăm Việt Nam, Huyền có vào Chu Lai và tìm được Chị Toàn. Chị cho địa chỉ Thuỷ ở Fort Lauderdale. Về lại Mỹ, Huyền hết sức vất vả mà cũng không tìm ra được Thuỷ!

Với tâm nguyện của Huyền, ước mong một phép lạ, cho Huyền gặp được hai người Thầy mà Huyền đã mang theo hình bóng từ 40-50 năm nay. Mỗi lần đi đâu đông người Việt, Huyền không quên hỏi tên của hai vị, nếu không gặp được hai vị trong những ngày còn lại cuối cuộc đời, Huyền vẫn mãi mang theo hình bóng hai vị Thầy khả ái đến kiếp hậu lai. Hiện tại, nếu còn thở Huyền vẫn còn hy vọng...

Ngoài ra, nhắn tin: Em Đỗ Thị Minh Châu, bây giờ em và gia đình ở đâu?


Chị không biết tên của Mẹ em, chỉ biết tên và cấp bậc của Ba em mà thôi! Châu rất đẹp, ông bà Đỗ Trí, người Bắc di cư 1954, cũng rất đẹp và rất phúc hậu. Đọc câu chuyện nầy, ai có biết tin, xin cho Huyền tin để được liên lạc.
Tự truyện này cũng là lời nhắn tin rất tha thiết, mong được hồi âm.

Trương Thị Thu Huyền
(tức Hoa)

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 18th 2015, 6:55am)


2

Saturday, July 18th 2015, 7:42am

Cảm nghĩ:

Đọc xong bài viết nầy, NP chợt liên tưởng đến câu nói bi quan mà chúng ta vẫn thường nghe, nhất là trong thời thế nước nhà điên đảo hiện nay:
- Tôi cũng mong muốn cho nước mình, dân mình và bản thân mình được khá hơn. Nhưng biết làm sao hơn, mình chỉ là một hạt cát trong sa mạc. Một con én đâu làm nổi mùa xuân.

Hèn nhác, thật là hèn nhác !!!

Khoan chớ vội bảo NP là " anh hùng bàn phím " chỉ chuyên xúi dại người khác đưa đầu chịu báng, còn mình chỉ nói cho sướng miệng thôi.

- Thứ nhất, NP đã trả xong nợ của mình một cách sòng phẳng rồi ( I paid my dues ).
- Thứ hai, NP không có ý bảo ai " xông pha trận mạc, lằn tên mủi đạn " để chống xâm lăng cả mặc dù đây là việc phải làm ( nếu không tránh khỏi ).
- Thứ ba, hèn nhác mà NP nói đây là hèn kém và biếng nhác cộng lại.

Người mà nói câu trên như một lời biện minh qủa thật đã tự cho mình rất là hèn kém.
Người nầy cũng rất biếng nhác, không muốn cố gắng làm một việc gì để thay đổi hòan cảnh sống của mình và mọi người chung quanh.

Hảy đọc kỷ lại cậu chuyện trên đi rồi sẽ thấy một con người dù tầm thường đến cở nào cũng có thể làm được những việc ích lợi có khi lại to lớn hơn là mình nghĩ.

Đã là một con người thì không phải là một con én, càng không phải là một hạt cát và có thể làm được rất nhiều việc, cho nhiều người. Dù đó là những việc có vẻ như rất nhỏ bé cho chỉ một người nhưng ảnh hưởng có khi rất to lớn cho rất nhiều người mà mình sẽ không hề có dịp gặp mặt.

Việc một người có thể làm cho bản thân là:
- thay đổi cách suy tư, tự tin hơn, tích cực hơn, lạc quan hơn, siêng năng hơn, hướng thiện hơn.
- luôn luôn tìm cách đổi thay thân phận của mình.
- luôn luôn vượt qua trở ngại để mưu tìm hạnh phúc.
- luôn luôn học hỏi để cầu tiến.

Việc một người có thể làm cho gia đình là:
- làm gương sáng.
- đem lại niềm vui và hảnh diện.
- yêu thương tha thứ
- an ủi, chia sẻ .
- nhường cơm sẻ áo.
- nhẫn nhịn , hy sinh.

Việc một người có thể làm cho những người chung quanh là:
- giúp đở và thương mến.
- chia vui sẻ buồn
- ủi an và khích lệ
- đùm bọc và chỉ dẫn

Việc một người có thể làm cho quê hương là:

- làm một người tốt
- tôn trọng của công
- giử vệ sinh chung
- làm những việc công ích cho xã hội.
- quyên góp và làm những việc từ thiện.
- không chấp nhận tội ác.
- tán trợ và ủng hộ những người làm việc tốt.
- không dung dưỡng những kẻ làm ác.

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 18th 2015, 8:42am)


3

Saturday, July 18th 2015, 8:44am

NHỮNG TẤM GƯƠNG THẦM LẶNG VIỆT NAM
Võ Văn Lân

TC. Văn Hóa Phật Giáo

Năm 1994, tôi đưa con gái vào TP.HCM để được chữa trị chân bị tật tại Bệnh viện Vạn Xuân. Trong những ngày ở đây, tôi gặp nhiều người khuyết tật được đưa đến phẫu thuật để phục hồi chức năng. Sau thời gian điều trị mươi ngày nửa tháng, họ được xuất viện mà không phải trả một khoản chi phí nào, lại còn được cấp tiền xe nhiều ít tùy nơi họ trở về. Trong khi đó, tôi phải tốn đến cả gần chục triệu, một khoản tiền khá lớn thời đó, nhất là với hoàn cảnh giáo viên. Tôi lấy làm thắc mắc.


Trong một dịp tiếp xúc với bác sĩ Lê Đức Tố, người trực tiếp điều trị cho con tôi và cũng là người điều hành chương trình phẫu thuật gồm nhiều y bác sĩ chuyên chữa trị cho những người khuyết tật đó, tôi mới biết họ được tài trợ bởi SAP-VN (Social Assistance Program For Vietnam), một tổ chức phi lợi nhuận mà vị Giám đốc là Tiến sĩ Huỳnh Phước Đương, một người Mỹ gốc Việt.

Bác sĩ Tố còn cho biết, năm 1993 ông Đương về nước thăm nhà, chứng kiến hoàn cảnh khó khăn của người dân quê, ông đặc biệt chú trọng tới nỗi bất hạnh của những người khuyết tật, nạn nhận của hậu quả chiến tranh. Khi đi thăm bà con hàng xóm, ông xót xa thấy nhiều người bị giam lỏng trong nhà vì không thể đi lại được.
Và có dịp đi khắp đất nước từ Bắc chí Nam, điều làm ông vô cùng suy nghĩ là ông không thấy người nào dùng xe lăn.


Khi trở về Mỹ, ông vận động bạn bè mua xe lăn, xe lắc gởi về tặng người khuyết tật ở quê nhà. Việc làm đó có ý nghĩa to lớn đối với những người khuyết tật vì đã giải phóng họ ra khỏi mặc cảm tàn phế vô dụng và trả họ về cuộc sống đời thường khi họ có thể tự thân di chuyển được bằng những chiếc xe lăn, xe lắc.

Anh Bửu ở thôn Tư xã Cẩm Thanh, một trong những người được nhận xe lăn đợt đầu, đã xúc động nói, Tôi bị liệt đôi chân từ nhỏ, nhà nghèo nên suốt 15, 16 năm chưa một lần bước chân ra khỏi ngõ. Nay nhờ chiếc xe lăn mà tôi được đi đây đi đó khắp nơi. Cuộc đời tôi và nhiều người khuyết tật đã sang trang là nhờ chiếc xe lăn, thật vô cùng biết ơn ông Đương”.

Không những thế, chiếc xe lăn còn giúp kết nối những mảnh đời tật nguyền ở thị xã Hội An, Điện Bàn và nhiều huyện miền núi đổ về Hội An kiếm sống bằng dịch vụ bán đồ lưu niệm cho khách nước ngoài.

Ông Đương còn cấp học phí và chi phí ăn ở cho hơn mười em khuyết tật theo học lớp vi tính ở Computer Bình… Nhiều em sau đó sử dụng công nghệ tin học để sinh sống và giúp đỡ bạn đồng cảnh ngộ.

Hơn mười năm trước, dư luận báo đài nói nhiều đến lớp học cô Nhứt, được mở dưới bóng cây bằng lăng ở vỉa hè đường Bạch Đằng Hội An do cô Phạm Thị Nhứt, một người khuyết tật, dạy tiếng Anh cho người khuyết tật giúp họ có thể giao dịch với người nước ngoài để việc mưu sinh được dễ dàng. Được biết hoạt động của lớp học này có sự động viên và hỗ trợ của Tiến sĩ Huỳnh Phước Đương. Rồi từ một nhóm năm bảy người, dần dà đã quy tụ được ba bốn chục người, Chi hội Người khuyết tật Hội An được thành lập, đến nay đã là nơi sinh hoạt của hơn 100 người.

Lần lần, chương trình tặng xe lăn xe lắc được tổ chức cấp phát cho người khuyết tật ở nhiều địa phương trên cả nước. Để mở rộng qui mô và hoạt động có hiệu quả bền vững, ông Đương cùng những người bạn tâm huyết thành lập Hội Từ thiện SAP-VN nhằm mục tiêu vì người nghèo, người khuyết tật với phương châm tự nguyện làm việc không lương.

Sau một thời gian hoạt động, Hội SAP-VN đã kết nối được những tấm lòng trong cộng đồng người Việt định cư nước ngoài để có điều kiện thực hiện các chương trình từ thiện phẫu thuật phục hồi chức năng tặng xe lăn, xe lắc cho người khuyết tật, vá môi hở hàm ếch, xây trường học, khám chữa bệnh cho người dân vùng sâu vùng xa, cứu trợ nạn nhân thiên tai bão lụt ở Việt Nam. Nơi nào có người khuyết tật gặp hoàn cảnh khó khăn là có bàn tay Hội Từ thiện SAP-VN.

Trong một lần gặp mặt nhân dịp Tết, Chi hội Người khuyết tật Hội An được đón tiếp một vị khách. Một người ngồi xe lăn đến thăm Chi hội đang sinh hoạt tại Khổng Miếu. Từ sân vào nơi sinh hoạt phải lên nhiều bậc cấp khá cao, thật khó khăn đối với người khuyết tật, nhiều người tỏ ý muốn đỡ xe và người lên. Người khách cảm ơn và tự xuống xe rồi dùng tay để lên bậc cấp như mọi người khuyết tật khác khiến tất cả những ai đang có mặt trong buổi sinh hoạt của chi hội lúc bấy giờ đều có một ấn tượng thật mãnh liệt.

Lên đến nơi, vị khách ấy thân mật chào hỏi từng người khuyết tật với nụ cười trên môi. Thì ra, ông chính là Tiến sĩ Huỳnh Phước Đương, Giám đốc điều hành Hội SAP/VN. Tất nhiên, sau lần đó thì Chi hội Người khuyết tật Hội An đã đặt một tấm ván lên trên những bậc tam cấp để giúp người khuyết tật có thể đưa xe lên tận nơi.

Khi có điều kiện để biết rõ hơn về Tiến sĩ Huỳnh Phước Đương, tôi càng ngạc nhiên và thán phục trước sức phấn đấu vượt nghịch cảnh của ông. Cha mất sớm, mẹ phải tảo tần nuôi bốn người con bữa đói bữa no ở một vùng quê không có an ninh. Cũng như bao trẻ ở quê, cậu bé Đương phải đi chăn trâu nên 11 tuổi mới học xong lớp Một. Trong một đêm khuya, đang ngủ bỗng nghe tiếng nổ thật gần, toàn thân đau nhói, máu me đầy mình và lịm đi. Khi tỉnh dậy, cậu bé thấy mình đang nằm trong bệnh viện và hai chân mất hết cảm giác. Sau đó cậu phải chịu đựng nỗi đau đớn với những ca phẫu thuật kéo dài tại các bệnh viện Đà Nẵng, Sài Gòn.

Biết mình đã bị tàn phế, sẽ là gánh nặng cho mẹ và các em, Đương đã phải khai không có gia đình để được Tổ chức Y tế chăm sóc. Rồi cậu được một người đàn ông Mỹ nhận làm con nuôi. Sau năm 1975, Đương theo cha nuôi đến Mỹ và bắt đầu những ngày tháng mới của cuộc đời. Đó cũng là những ngày khó khăn nhất, nhiều gian nan thử thách nhất của Đương. Đương tự nghĩ mình phải có kiến thức, nghĩa là phải học. Nhưng làm thế nào để học khi mà những chữ a b c hồi lớp Một ở Việt Nam đã quên hết mà giờ đây lại phải đối mặt một ngôn ngữ hoàn toàn khác lạ?

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 18th 2015, 8:54am)


4

Saturday, July 18th 2015, 8:56am

Thế nhưng giấc mơ được trở về Việt Nam, được gặp lại mẹ và các em, thăm lại vùng quê nghèo chứa chan kỷ niệm… đã là mãnh lực có sức thúc đẩy Đương cố gắng vượt qua mọi khó khăn. Với ý chí của bản thân, cùng với sự giúp đỡ tận tình của nhiều người và nhất là nhờ môi trường thuận lợi, Đương đã lần lần đạt được những thành quả trong việc học tập. Học xong trung học, anh ghi danh vào Trường Đại học California khoa Công nghệ sinh học, rồi sau đó, với chính sách ưu đãi Chính phủ Mỹ dành cho người khuyết tật, anh theo học tiếp chương trình tiến sĩ ngành Sinh hóa thần kinh và trở thành Giáo sư tại Đại học UCLA California.

Giờ đây, tại các hội thảo về thần kinh học tại các trường đại học y khoa trong nước và quốc tế không còn xa lạ với hình ảnh một giáo sư người Việt trên chiếc xe lăn thuyết trình các đề tài mới về các bệnh có liên quan đến thần kinh. Nhưng với anh, niềm vui và hạnh phúc nhất là được trở về Việt Nam tham gia các chương trình từ thiện mà Đương đã hoài bão ngay từ những ngày mới đặt chân đến đất Mỹ.

Từ một cậu bé chăn trâu Việt Nam trở thành một giáo sư tiến sĩ Mỹ là quá trình phấn đấu đầy khó khăn gian khổ chỉ vì động cơ yêu mẹ và yêu quê hương đất nước Việt Nam. Là một nhà khoa học ngành thần kinh, anh đã đem kiến thức và kinh nghiệm chia sẻ cùng đồng nghiệp nhiều nước trên thế giới, nhưng đối với anh niềm vui và hạnh phúc to lớn nhất vẫn là được chia sẻ nỗi khó khăn của những người khuyết tật và đồng bào nghèo ở quê hương.

Anh trực tiếp đến tận nơi chứng kiến và cùng với những người bạn trong tổ chức từ thiện SAP-VN giúp đỡ người khuyết tật, người nghèo… vượt khó khăn, bất hạnh. Là người rất kiệm lời, anh chỉ làm chứ không nói việc mình làm kể cả hoàn cảnh và sự phấn đấu vượt khó khăn, mặc dù những điều đó đều là sự thật, tất cả đều do bạn bè và người thân anh tiết lộ!

Nhà mẹ anh hiện là ngôi nhà cấp bốn ở thôn Tư xã Cẩm Thanh TP. Hội An, đặc biệt là hành lang bên hông nhà dài xuôi dẫn vào nhà sau để mỗi lần về nước anh trú ngụ và sinh hoạt tại đây.

Bên cạnh anh còn bao người bất hạnh, những người khuyết tật đã và đang âm thầm phấn đấu vươn lên vượt qua số phận bất hạnh.

Cậu bé Nguyễn Anh Tuấn, một Nguyễn Ngọc Ký thứ hai… những ngón tay em co quắp lại làm đôi tay em trở nên thừa thãi. Tuấn đã phấn đấu tập luyện, sử dụng đôi chân thay đôi tay. Ngoài viết chữ, em còn sử dụng thành thạo máy vi tinh. Những ngón chân em nhanh nhẹ di chuột và gõ bàn phím chẳng kém gì bàn tay bình thường.

Và tấm gương Hà Chương người nhạc sĩ khiếm thị. Bị mù đôi mắt từ hồi còn nhỏ, năm 12 tuổi Chương, vào học Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu Đà Nẵng. Năm 21 tuổi (2004), Chương thi vào Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam tại Hà Nội, đỗ đầu khoa Nhạc cụ truyền thống ngành đàn bầu; anh còn sử dụng thành thạo máy vi tính và nhiều nhạc cụ khác, hai lần đỗ thủ khoa môn đàn bầu và đạt được nhiều thành tích xuất sắc; sắp tới anh có chuyến đi Mỹ, theo lời mời đích danh, để biểu diễn cùng với ca sĩ Thủy Tiên.

Và gần đây hơn là tấm gương của Nguyễn Phương Anh nỗ lực vượt qua sự khắc nghiệt của chứng bệnh hiểm nghèo, bệnh xương thủy tinh, và đã 30 lần bị gãy xương phải đi lại bằng xe lăn; em tham gia và lọt vào vòng chung kết cuộc thi Tìm kiếm tài năng Việt (VietNam got Talent) được nhiều người chú ý và Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) chọn làm tấm gương tiêu biểu toàn cầu.

Chú thích:

1-Theo Kỷ yếu Người khuyết tật Hội An 2008 và Tư liệu gia đình Nguyễn Viết Thực ở Cẩm Thanh.

2-Đức Hiếu, báo Tuổi Trẻ ngày 30/5/2013.

3-Theo Hà Đình Nguyên – Phan Hậu – Diệu Hiền, báo Thanh Niên ngày 31/5/2013.

4-SAP-VN (Social Assistance Program for Vietnam) là một tổ chức nhân đạo phi lợi nhuận, phi chính phủ và phi tôn giáo, trụ sở ở Garden Grove, California.
SAP-VN được thành lập năm 1992 bởi một nhóm trẻ và các chuyên gia.
Mục tiêu chính của SAP-VN là cung cấp, cứu trợ trực tiếp cho người nghèo, đặc biệt là trẻ mồ côi và trẻ em khuyết tật, chủ yếu trong chăm sóc sức khỏe, giáo dục và phúc lợi xã hội.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 18th 2015, 9:03am)


Similar threads