You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

Hoa trong heo may

Professional

  • "Hoa trong heo may" started this thread

Posts: 377

Location: Viet Nam

Occupation: Interpreter

  • Send private message

1

Saturday, March 21st 2015, 3:48pm

Tình yêu Văn học

Nhân loại thường xem tiểu thuyết tình,
Đoán duyên ám muội với quang minh;
Trông nợ cách ngăn, cười rắc rối,
Tưởng đa đoan sự, nếm hỉ kinh,…

Đa sự hay truyền thơ hải ngoại,
Thỏa lòng rộn rã, ý mê say.
“Dục tốc” mở lời e “bất toại”,
Cậy nhờ âm luật ngỏ lòng thay.

Tự sự cũng cầu thơ lục bát,
“Thương âm vang dân tộc” ấy mà!
Lời uyển chuyển, ngân nga tựa hát,
Chuyền thâm tình xuống cõi người xa.

Lắm lúc nghe nhiều tin phiếm luận,
Mới hay nhân sự cũng lắm điều:
Tha nhân vạn sự quen đàm tiếu,
Loanh quanh sau trước chuyện Tình Yêu!

Văn viết anh thường xơi trứng… rận (!)
Cố gượng thêm lấn cấn lắm lời.
Nhưng em hỡi, biển tình rừng hận
Có bao giờ ai đếm đầy vơi?

Nên biết sao tìm nẻo chứng minh
Cho tim người “giải thích” như mình?
“Bình” đã lấm lem, còn định “giảng”?
“Luận” mình chưa chắc, thuyết ai tin!

Cũng bắt chước người ta viết thư,
Cũng đem quà cáp, cũng hẹn hò,
Cũng thử “thất tình” như chúng bạn,
Sao riêng mình mãi nhận phần hư?

Thông thống thiên thời, thôi tích tự,
Văn chương chi lắm, nặng đời nhau?
Em khuất xa rồi không ngoảnh lại,
Duy văn sĩ tớ lại ngồi đau!

Đau trời, đau đất, đau nhân thế,
Đau tâm, đau đạo đến đau đời,
Đau hư vô lẫn đau tục lụy,
Đau mãi, đau hoài, đau hết hơi…

Tưởng nghiệp bút nghiên quá lỗi thời,
Đã toan mấy bận bỏ nghề chơi;
Lại nghe lắm kẻ còn ham hố,
Tấp tểnh thang mây lại viếng trời.
Thư bất tận ngôn

Similar threads