You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

1

Thursday, September 18th 2014, 4:18pm

Album "Ánh Tuyết hát Trịnh Công Sơn"

Nghe album, click here




Rất hiếm khi được nghe một album chơi nhạc hay như thế này, tôi bị chinh phục hoàn toàn bởi tiếng đàn piano, tiếng kèn saxophone hòa cùng giai điệu Jazz đã hổ trợ Ánh Tuyết phù phép hai bài “Phúc âm buồn” và “Vết lăn trầm” xuất thần đến tuyệt vời…Ánh Tuyết đã làm tôi sững sỡ trước chất giọng trầm dày hoàn toàn khác lạ so với những khi chị hát dòng nhạc Văn Cao, Đoàn Chuẩn Từ Linh..nhưng có lẽ đây là 2 bài duy nhất trong album “Ánh Tuyết hát Trịnh Công Sơn” mà chị có thể “phù thủy” chất giọng của mình. Còn lại những bài khác, làn hơi phát ra âm tiết cao vút thánh thót cố hửu ấy dường như không thích hợp với nhạc Trịnh. Tôi nghĩ dù sao Ánh Tuyết vẫn nên thi thố sở trường của mình với những thể loại nhạc mang tính vi vút liêu trai mà ta thường thấy thấp thoáng trong nhạc của Văn Cao bởi như thế mới thích hợp nhất với chất giọng của chị.

Dù cảm nhận được Ánh Tuyết đã dốc tâm vào từng lời từng note nhạc thế mà vẫn không thể dẫn dụ tôi vào cõi bao la trong suốt không màu sắc nhưng lại ẩn chứa tầng tầng lớp lớp những cảnh giới muôn màu của cuộc đời lồng trong từng triết lý thâm sâu mà giản dị đến vô thường của Trịnh Công Sơn. Có lẽ tiếng hát quá lảnh lót đã lay động tính “thiền” trong nhạc Trịnh, và dường như sự cao vút đến sắc bén là những vết cắt dọc ngang lên một bức tranh mong manh nhất! Có lẽ tiếng đàn piano, violin, và tiếng kèn là những yếu tố cầm giữ tôi lắng nghe từ đầu đến cuối album, mặc dù trước đây tôi rất thích giọng hát Ánh Tuyết nhưng tôi nghĩ rằng tiếng hát cao vút đôi khi ngỡ như xé “đôi tai” đó hoàn toàn không thích hợp với dòng nhạc Trịnh Công Sơn.