You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

1

Monday, March 30th 2015, 4:50am

Tiêu Phong , đệ nhất anh hùng ( phần 5)

Theo lời yêu cầu của Max , tôi sẽ viết tiếp bài này.

Trích đoạn Thiên Long Bát Bộ , hồi thứ 50:

(Tiếp theo kỳ trước)

Trung nghĩa khó toàn đành tự vẫn,
Thân tàn chưa tỉnh mộng quân vương.

.................Tiêu Phong lớn tiếng đáp:" bệ hạ ! Tiêu Phong này là thần dân Khất Đan, hôm nay uy hiếp bệ hạ mà trở thành kẻ đại tội của Khất Đan , còn mặt mũi nào đứng trong trời đất nữa!" Chàng cúi xuống , nhặt hai đoạn tên gãy trên mặt đất, vận nội công đâm mạnh nghe " sột " một tiếng , xuyên suốt lồng ngực.

Gia Luật Hồng Cơ thất thanh la lên: " Ôi chao!", dục ngựa chạy đến mấy bước, nhưng rồi buông cương dừng lại.

Hư Trúc cùng Đoàn Dự hồn vía bay mất , chạy tới la gọi:" Đại ca! Đại ca!" Nhưng hai đoạn tên đã cắm vào tim, Tiêu Phong hai mắt nhắm nghiền , đã tắt hơi rồi

Hư Trúc vội xé áo trước ngực Tiêu Phong ra để cấp cứu, nhưng tên đã cắm vào tim, không thể vãn hồi được nữa. Chỉ thấy trước ngực chàng có hình đầu con chó sói xanh lè, há miệng nhe nanh coi rất khủng khiếp. Hư Trúc cùng Đoàn Dự khóc rống lên , phủ phục xuống đất.

Bang chúng Cái Bang cũng chạy tới quì lạy. Ngô trưởng lão đấm ngực la lên:" Kiều ban g chủ! Bang chủ tuy là người Khất Đan , mà anh hùng gấp vạn lần bọn người Hán vô dụng chúng tôi." Quần hào Trung Nguyên thì thào hỏi nhau:," Kiều bang chủ là người Khất Đan thật ư? Thế sao lại đi giúp nhà Đại Tống?" Kẻ thì thắc mắc:" hai nước đã bãi binh , ông sẽ thành một đại công thần , sao lại còn tự vẫn?" Kẻ khác đáp :" ông tuy có công với Đại Tống , nhưng với Đại Liêu lại là một tên phản quốc, nên sợ tội mà tự sát." Liền có người nạt rằng : " nói thúi như rắm chó! Cái gì mà sợ với chẳng sợ? Kiều bang chủ là một bậc đại anh hùng, trong thiên hạ còn có chuyện gì làm ông phải sợ nữa!"

Gia Luật Hồng Cơ thấy Tiêu Phong tự tận , trong lòng không khỏi bâng khuâng. Lão thầm nghĩ :" y đối với Đại Liêu ta thì có có công hay có tội? Y khổ sở khuyên ta đừng khởi binh đánh Tống, xét cho cùng thì vì người Tống hay vì người Khất Đan? Y cùng ta kết nghĩa huynh đệ, trước sau vẫn một dạ trung thành. Hôm nay y tự tận trước Nhạn Môn Quan , chứng tỏ không tham công danh phú quý của Nam triều, thế thì... Thế thì y vì cái gì?" Lão lắc đầu , thở dài , nở một nụ cười đau khổ , rồi quay đầu ngựa lại, đi vào trận Liêu.

Vó ngựa lộp cộp vang lên, hàng vạn nhân mã nước Liêu lên đường về Bắc. Mọi tướng sĩ đều không khỏi bùi ngùi quay đầu lại nhìn thi thể Tiêu Phong bất động trên mặt đất.

Bỗng nghe tiếng chim ríu rít, một đàn hồng nhạn bay qua đầu mọi người, vượt trên Nhạn Môn Quan mà bay mãi đi.

Quân Liêu đi mỗi lúc một xa, tiếng vó ngựa như sấm động chỉ còn ì ầm khe khẽ ở phía sau núi.

Cả ngàn người bọn Hư Trúc , Đoàn Dự đứng bên thi thể Tiêu Phong , kẻ thì khóc rống lên, người thì âm thầm rơi lệ.....


Trong 14 bộ tiểu thuyết võ hiệp của Kim dung tôi yêu thích bốn bộ Ỷ Thiên Đồ Long Ký , Thiên Long Bát Bộ , Xạ Điêu Anh Hùng Truyện và Lộc đỉnh Ký vì bốn bộ tiểu thuyết này dưới ngòi bút của Kim Dung không còn là thứ văn chương giải trí cho giới bình dân nữa mà đã trở thành những tác phẩm văn học có giá trị cao được sánh ngang với những tác phẩm lớn trong văn học cổ điển như Những Kẻ khốn cùng của đại văn hào Victor Hugo hay bộ Chiến Tranh và Hoà Bình của Leon tolstoy, đó là điều mà các nhà viết truyện kiếm hiệp khác như Cổ Long , Nam Kim Thạch , Ngoạ Long Sinh và gần đây nhất với Vương Độ Lư chưa làm được! Về phần mở đầu truyện thì tôi xếp chương đầu trong bộ Ỷ Thiên Đồ Long Ký hạng nhất( khi viết bài về những nhân vật trong bộ này tôi sẽ nói nguyên nhân) thứ đến là bộ Lộc Đỉnh Ký. Phần kết cục tôi chấm Thiên Long Bát Bộ hạng nhất với hồi năm mươi : Trung nghĩa khó toàn đành tự vẫn , thân tàn chưa tỉnh mộng quân vương . Với cái chết của Tiêu Phong để đổi lại yên bình cho nhân dân Tống - Liêu,việc phát điên của Mộ Dung Phục khi giấc mộng phục quốc không thành cùng với cái chết đau thương của cô bé A tử và gã si tình Du Thản Chi. Đoạn kết của Ỷ Thiên Đồ Long Ký đứng thứ nhì ( lý do sẽ được bàn đến khi viết về cuốn này )

This post has been edited 7 times, last edit by "Mikey" (Mar 31st 2015, 6:52am)


2

Wednesday, April 1st 2015, 11:27pm

Cám ơn bồ đã giúp viết cho xong bài này. Khi rãnh nhứt định sẽ coi mấy bài của bồ về Lộc Đỉnh Ký , Ỷ thiên Đồ Long Ký.
Bồ còn có nhiều khía cạnh để mổ xẻ chương này mà sao kết thúc lẹ dzậy .

3

Friday, April 3rd 2015, 4:14am

Nỗi lòng của một dũng tướng

Trên cánh đồng Kuruksetra, dũng tướng Arjuna cùng với Krishnas, người điều khiển chiến xa, tập họp quân đội, chuẩn bị một cuộc chiến quyết liệt.

Khi tù và của cả hai cánh quân vang lên, trống thúc quân bắt đầu trổi, Arjuna nhìn lại bên kia phía đối địch, thấy tất cả đều là những thân thích, những bằng hữu của mình; và cả hai bên sẽ bắt đầu cuộc chiến huynh đệ tương tàn, Arjuna chợt tiêu tan ý chí quyết thắng, toàn thân ông run lên, lông tóc dựng đứng, cây cung thần Gandiva đang tuột khỏi tay, toàn thể da đang bốc cháy:

Vương quốc để làm gì, hạnh phúc và cả sự sống này là gì, tất cả có ý nghĩa gì để những người thân thích này phải tàn sát nhau?

Quả thật, khó có thể mô tả đầy đủ xúc động hơn thế về nỗi xung đột kinh hoàng của một nhân cách phải chọn lựa giữa nhân giới và thiên giới, giữa nghĩa vụ tôn giáo thiêng liêng và tình cảm tục lụy của con người; giữa thế giới vô thường, biến dịch, như huyễn, như mộng; và thực tại siêu việt chân thường, vĩnh cửu; giữa cõi đời tử sinh và cõi vĩnh hằng bất tử.

Từ chối trần gian, khước từ mọi giá trị được xem là thấp kém của trần gian, để dâng hiến tất cả cho nghĩa vụ tôn giáo thiêng liêng, cho mệnh lệnh thiêng liêng được ban bố từ trên cao, mà chắc là con người không rõ đó là mệnh lệnh gì, và của ai.

Nhưng đức tin và nghĩa vụ bắt buộc con người phải phục tùng.
(Cửa Vào Tuỵêt Đối -Tuệ-Sỹ )


Chú thích:


Thiên anh hùng ca Mahabharata là một trong những áng văn chương vĩ đại nhất của thế giới. Không có một tác phẩm nào khác đưa lên được sự phức tạp của những vấn nạn của con ngưới một cách sâu sắc và lý thú như thế. Nó cho chúng ta thấy việc ứng dụng triết lý vào thời điểm phải quyết định giửa Đúng và Sai trong những trường hợp mà câu trả lời không được phân minh.

Bốn nhân vật nổi bật trong Mahabharata là: Arjuna,Karna,Drona và Bhishma. Đây là những chiến sĩ anh dũng nhứt của thời đại, đồng thời được học tập nhuần nhuyễn và sống đúng với những nguyên tắc kiên định của mình. Bởi vì họ sống theo những giá trị khác biệt cho nên đời họ cũng có những kết cuộc khác nhau. Câu chuyện cho thấy tất cả bốn người đều hào hùng theo cách của riêng họ, nhưng ba người thì thất bại trong việc làm theo cái thật sự là Đúng. Do đó họ đã tiến đến một kết thúc bi thãm, cuộc đời của họ đã không phục vụ cho một điều tốt đẹp và cao cả hơn.

Trong bốn người chỉ có Arjuna là một nhân vật nổi bật như là một anh hùng mà những thế hệ sau nầy ngưỡng mộ nhứt. Ba người kia chỉ là những “ anh hùng khí đoản ”, danh tính của họ không được thán phục và tôn sùng như là Arjuna. Cả ba đều chịu những cái chết bi thương trên chiến trường, chiến đấu cho phe gian ác mặc dù trong thâm tâm họ biết mình đang làm việc sai trái.

Sự khác biệt căn bản của cái nhìn và tính chất giửa bốn con người vĩ đại nầy đã là nguyên nhân của định mệnh từng người sau nầy.

This post has been edited 10 times, last edit by "nguoi pham" (Apr 3rd 2015, 6:49am)