You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

1

Wednesday, April 1st 2015, 2:05pm

Nhớ Bến Đà Giang, Tình Quê Hương, Trăng Hè, Bến Đò Ngày Mưa, Mùa Xuân Chín

Hôm nay tôi chọn một số bài thơ mang đậm màu tình tự dân tộc của vài thi sĩ thời tiền chiến đăng lên đây cho các bạn thưởng thức. Tôi yêu thích những bài này vì tính mộc mạc đơn sơ mà đậm tình quê hương của chúng.

Nhớ Bến Đà Giang

Ai qua bến Đà giang,
Cho tôi nhắn vài câu
Thương về mái tranh nghèo bên hàng cau.
Chia li đã từ lâu.
Ôi mong nhớ làm sao bao nhiêu bóng người thân mến năm nào!
Tôi thương mái chèo lơi
Bên manh áo tả tơi,
Những người lái con đò trên dòng nước.

Ai qua bến Đà giang,
Nghe chăng gió thở than
Bâng khuâng ngắm dòng sông nước mơ màng?
Đà giang nước biếc,
Thuyền theo sóng triền miên.
Người ơi có nhớ?
Lòng ta vẫn mong chờ.

Tôi mơ bến ngày xưa.
Bên đôi mái chèo đưa,
Nhịp nhàng gió thu hoà duyên tình nước.
Ai xuôi bến Đà giang,
Ai qua chuyến đò ngang,
Cho tôi nhắn niềm thương nhớ dâng tràn.

( Chiêu Tranh)

Tình Quê Hương

Anh về qua xóm nhỏ.
Em chờ dưới bóng dừa.
Ánh chiều lên mái tóc.
Tình quê hương đơn sơ.

Quê em nghèo cát trắng.
Tóc em lúa vừa xanh.
Anh là người lính chiến,
Áo bạc màu đấu tranh.

Em mời anh dừng lại ,
Đêm trăng ướt lá dừa,
Bên nồi khoai mới luộc.
Ngát thơm vườn ngâu thưa.

Em hẹn em sẽ kể
Tình quê hương đơn sơ.
Mẹ già như chiều nắng,
Nhớ con trai chưa về.

Ruộng nghèo không đủ thóc.
Vườn nghèo nong tầm thưa
Ngõ buồn màu hoang loạn.
Quê nghèo thêm xác xơ.

Anh, chiến binh tiền tuyến,
Về giải phóng quê em.
Bao nhịp cầu đất nước
Nối về quê miền Trung.

Anh sẽ là anh đàn em nhỏ,
Là con của mẹ giữ quê hương.
Quê nghèo mai sẽ tươi mầm sống.
Đàn trẻ thơ reo giữa lúa vàng.

Người em nhỏ mắt thơ bừng tin tưởng
Vui nhìn đoàn trai trẻ tới miền Trung.

( Phan lạc Tuyên)

Anh trai tôi cũng là người lính chiến, nhưng anh đã vỉnh viễn ra đi mùa hè đỏ lửa 1972, khi mới đầy 21 tuổi , mẹ khóc sưng cả mắt . Tôi thương những bà mẹ VN quá .Không có mấy bài viết về sự hi sinh , mất mát của họ. Tôi không có tài văn chương nếu không chắc sẽ viết vài bài ca ngợi những bà mẹ Việt Nam.

Trăng Hè

Tiếng võng trong nhà kẽo kẹt đưa.
Đầu thềm con chó ngủ lơ mơ.
Bóng cây lơi lả bên hàng dậu.
Đêm vắng, người im, cảnh lặng tờ.

Ông lão nằm chơi ở giữa sân.
Tàu cau lấp loáng ánh trăng ngân.
Thằng cu đứng vịn bên thành chõng
Ngắm bóng con mèo quyện dưới chân.

Bên giếng , dăm cô gái xứ quê
Từng đàn vui vẻ rủ nhau về.
Trên vai nặng trĩu đôi thùng nước,
Kĩu kịt đi vào lối cổng tre.

Trong xóm giờ lâu quá nữa đêm.
Tiếng chày giã gạo đã ngừng im.
Trăng tà hạ xuống ngang đầu núi.
Đom đóm bay qua dải nước đen.

Tiếng ốc trên chòi rúc thiết tha.
Gió lay cót két rặng tre già.
Sao trời từng chiếc rơi thành lệ.
Sương khói bên đồng ủ bóng mơ.

( Đoàn Văn Cừ)

Tôi thích bài này vì mỗi khi đọc lại , thấy nhớ những ngày đi kinh tế mới trồng sắn , trồng khoai, nghèo mà vô tư lự. Thắm thoát mấy chục năm vụt trôi , giờ cảnh cũ xa mù tít tắp, như rất gần mà cũng lại rất xa!

Bến Đò Ngày Mưa

Tre rũ rượi ven bờ chen ướt át.
Chuối bơ phờ đầu bến đứng dầm mưa.
Và dầm mưa dòng sông trôi rào rạt.
Mặc con thuyền cắm lái đậu trơ vơ.

Trên bến vắng, đắm mình trong lạnh lẽo,
Vài quán hàng không khách đứng xo ro.
Một bác lái ghé buồm vào hút điếu,
Mặc bà hàng sù sụ sặc hơi ho.

Ngoài đường lội họa hoằn người đến chợ,
Thúng đội đầu như đội cả trời mưa.
Và họa hoằn một con thuyền ghé chở.
Rồi âm thầm bến lại lặng trong mưa.

( Anh Thơ)

Tôi đọc bài này lần đầu khi đi trốn nghĩa vụ quân sự , lang thang khắp các tỉnh miền đông , miền tây nam bộ. Càng đọc càng thấm thía cái buồn của kẻ xa nhà, bơ vơ nơi xứ lạ , lòng thom thóp âu lo không biết khi nào thì mình bị tóm!


Mùa Xuân Chín


Trong làn nắng ửng, khói mơ tan.
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc.
Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi.
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thì với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín.
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng.
Chị ấy năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?


( Hàn Mặc Tử)


Thơ mộng quá!

This post has been edited 6 times, last edit by "Mikey" (Apr 1st 2015, 6:06pm)


2

Wednesday, April 1st 2015, 6:59pm

Bạn có để ý không, thể thơ Lục Bát hầu như chỉ gieo vần bằng.
Thơ bảy chữ thì bằng nhiều hơn trắc.
Nên chi thơ Song Thất Lục Bát mới phối hợp bằng trắc cho tương xứng.
Còn thơ tám chữ thì tha hồ cho thi sĩ gieo vần trắc.
Thế nên ta mới có bài thơ " chân quê " của Anh Thơ:

Tre rũ rượi ven bờ chen ướt át.
Chuối bơ phờ đầu bến đứng dầm mưa.
Và trời mưa dòng sông trôi rào rạt.
Mặc con thuyền cắm lái đậu chơ vơ.


Ôi, xin cho tôi đi lại từ đầu:

Bao giờ tôi gặp em lần nữa,
Thũa ấy thanh bình chắc nở hoa.
Đã hết sắc màu chinh chiến cũ.
Em có bao giờ em nhớ ta.


This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Apr 1st 2015, 7:05pm)


3

Monday, April 6th 2015, 6:35pm

Cực chẳng đã NP mới dám bình thơ vì không đủ tài hoa và kiến thức. Nhưng NP cũng không thích tán thơ vì sợ pha loãng ý thơ, tệ nhứt là xóa mất ý thơ. Nên chi NP chỉ dám có vài lời nói leo:
Vẫn biết thơ là siêu ngôn ngữ truyền đạt cảm xúc của thi nhân trước vũ trụ và con người.
Vậy mà NP luôn kinh nhạc với thơ của Hàn Mặc Tử:

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi.
Hổn hển như lời của nước mây,


Thanh âm nầy hẳn làm lòng người say đắm lắm !
Trời đất hẳn phải gần nhau lắm !
Trong cảm xúc của thi nhân HMT âm thanh đã khai sinh, đã tượng hình.
Trong khung trời của ông gió cũng còn đam mê.

Similar threads