You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

1

Thursday, April 2nd 2015, 12:39am

Vài bài thơ tiền chiến

Trong các nhà thơ thời tiền chiến có ba người mà tôi yêu thích nhất là : Đinh Hùng , Xuân Diệu và Nguyễn Bính. Chép ra vài bài cho các bạn cùng thưởng thức .

Truyện Lòng

Em đến thăm tôi , nắng đã chiều.
Hai lòng nghe rõ ý đìu hữu.
Vàng thu sắp sửa làm thương nhớ.
Lời nói ai trầm đến tịch liêu?

Tôi hết thơ hoa, mộng bướm rồi.
Bây giờ lòng kể chuyện lòng thôi.
Bởi em mơ dáng sầu đôi chút,
Tôi mới bâng khuâng ngỏ mấy lời.

Em cũng im nghe câu truyện lòng.
Mắt buồn qua một thoáng mây trong.
Nghe tôi gợi ý vào thân mến,
Em nghĩ làm sao để má hồng?

Tôi kể truyện vàng êm ái xưa.
Có lời chân thật , có lời thơ.
Ý đem bát ngát hồn non nước
Đặt giữa lòng thương, em hiểu chưa?

Tâm sự mong manh nói ít nhiều.
Em nhìn lơ đãng biết bao nhiêu!
Chiều thu nắng động hàng mi biếc;
Tôi nghĩ trong lòng em cũng yêu.

( Đinh Hùng)


Tương Tư Chiều

Bữa nay lạnh; mặt trời đi ngủ sớm.
Anh nhớ em , em hỡi, anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm,
Mà ánh sáng mờ dần cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối.
Đêm bâng khuâng đôi miếng lẩn trong cành.
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi, còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi gió gác với trăng thềm!
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi.
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi.
Được giận hờn nhau, sung sướng bao nhiêu!
Anh, một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng, anh nhớ hình, anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm, em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi.
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.

Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi,
Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi?

(Xuân Diệu)


Cô Lái Đò

Xuân đã đem mong nhớ trở về
Lòng cô lái ở bến sông kia.
Cô hồi tưởng lại ba xuân trước
Trên bến cùng ai đã nặng thề.

Nhưng rồi người khách tình xuân ấy
Đi biệt không về với bến sông.
Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi?
Mấy lần cô gái mỏi mòn trông?

Xuân này đến nữa đã ba xuân.
Đốm lửa tình duyên tắt nguội dần.
Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi.
Cô đành lỗi ước với tình quân.

Bỏ thuyền, bỏ bến , bỏ dòng sông,
Cô lái đò kia đi lấy chồng.
Vắng bóng cô em từ dạo ấy
Để buồn cho những khách sang sông.

(Nguyễn Bính)

This post has been edited 3 times, last edit by "Mikey" (Apr 2nd 2015, 1:27am)


Similar threads