You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

221

Saturday, February 13th 2016, 10:08am

Hảy thử tưởng tượng nếu Mỹ và TC phải đánh nhau thì Mỹ sẽ phải khởi động một cuộc chiến như thế nào ?
- Trước hết Mỹ phải có khả năng đánh một cách bất ngờ, xuất kỳ bất ý, nghĩa là đánh vào lúc mà TC không thể nào phản ứng kịp thời được. Mỹ phải đánh vào nơi mà TC không thể nào biết mà phòng bị được, điểm vào tử huyệt.
- Đồng thời Mỹ phải vô hiệu hóa được khả năng tấn công ngược lại của TC. Tức là Mỹ phải gây được sự thiệt hại vô cùng to lớn đến độ làm tê liệt khả năng cũa Quân Đội Nhân Dân Trung Quốc.
- Sau hết quân đội của Mỹ phải có khả năng tấn công thần tốc và quyết dịnh chiến trường trong một thời hạn ngắn tối đa để chiến tranh không thể lan rộng.

Với những biến chuyễn hiện tại thì hình như Mỹ đang từng bước nắm chắc việc vô hiệu hóa được khả năng tấn công ngược lại của TC bằng nước " pháo đầu " THAAD gài ở các quốc gia đồng minh của mình. Những hệ thống THAAD được gọi là " lá chắn " vì khả năng phá huỷ các tên lửa tấn công bằng cách va chạm trực tiếp mà không mang đầu đạn nổ. Vậy thì có phải bao nhiêu đầu đạn nguyên tử của TC phóng đi sẽ nổ chụp ngay trên đầu của họ không ?
Nhưng nếu các tên lửa của hệ thống nầy, với tầm họat động xa 200km và cao 150km, gắn đầu đạn nổ thì sao ?

Chắc chắn TC sẽ phải nghĩ lại trước khi có một phản ứng hung bạo nào.

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 15th 2016, 5:44am)


222

Monday, February 15th 2016, 4:50am

Tại sao VN cần chuyển hướng sang chính sách liên minh?
Posted on 03/07/2014 by The Observer
Tác giả: Lê Hồng Hiệp

Một chính sách đối ngoại tốt không phải là một chính sách bất biến, được áp dụng trong mọi hoàn cảnh, mà phải là một chính sách linh hoạt, có thể điều chỉnh phù hợp với hoàn cảnh biến đổi để mang lại lợi ích tốt nhất cho quốc gia.

Như đã nói, sự cố Giàn khoan Hải dương 981 đã làm biến đổi nền tảng quan hệ Việt Trung từ sau bình thường hóa, chuyển hóa môi trường chiến lược của Việt Nam lẫn khu vực theo hướng bất lợi cho Việt Nam nếu như Việt Nam vẫn giữ cách tiếp cận cũ đối với chính sách đối ngoại nói chung cũng như chính sách Trung Quốc nói riêng.

Nói cách khác, thế cân bằng cũ trong chính sách ngoại giao và chiến lược của Việt Nam đã bị Trung Quốc phá vỡ, và Việt Nam cần chủ động chuyển sang một thế cân bằng mới cho các chính sách của mình. Cụ thể hơn, đã đến lúc Việt Nam cần điều chỉnh lại chiến lược Trung Quốc từ sau bình thường hóa tới nay, đồng thời từng bước từ bỏ chính sách không liên minh – liên kết để dần chuyển hướng sang chính sách liên minh một cách khôn khéo và có chọn lọc để ứng phó với Trung Quốc.

Sau đây là những lý do cơ bản cho sự chuyển hướng này:

Thứ nhất, hiện nay nền tảng của chính sách không liên minh – liên kết của Việt Nam đã trở nên không còn phù hợp hoặc phản tác dụng. Mỗi chính sách đều xuất phát từ một nền tảng nhất định. Khi các nền tảng thay đổi thì cần phải có sự điều chỉnh chính sách để đáp ứng yêu cầu của thực tiễn, giúp bảo vệ tốt nhất lợi ích quốc gia. Cụ thể:

Chính sách không liên minh – liên kết chỉ phù hợp với từng giai đoạn lịch sử

Thực tế, chính sách không liên minh – liên kết về cơ bản là một sản phẩm từ thời Chiến tranh lạnh, khi mà các nước Thế giới thứ Ba tìm cách để không bị vướng vào cuộc xung đột Đông – Tây nên đã hình thành nên Phong trào Không liên kết như một cách thức vừa tập hợp lực lượng, nâng cao vị thế, vừa tự bảo vệ mình trước cuộc xung đột Đông – Tây.

Sau Chiến tranh lạnh, một số quốc gia như Việt Nam vẫn theo đuổi chính sách này vì nó vẫn ít nhiều phù hợp với lợi ích quốc gia của mình, nhất là trong việc khẳng định đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ. Mặt khác, riêng đối với Việt Nam, chính sách không liên minh – liên kết còn nhằm trấn an Trung Quốc, đặc biệt là trong khoảng một thập niên gần đây, khi Trung Quốc luôn e ngại việc bị Hoa Kỳ tìm cách bao vây, kiềm chế.

Tuy nhiên, khi môi trường và lợi ích thay đổi thì sự trung thành của các quốc gia đối với chính sách không liên kết cũng thay đổi theo. Ví dụ, bản thân Trung Quốc vốn là nước đầu tàu trong phong trào không liên kết hiện nay cơ bản cũng đã từ bỏ chính sách này (xem thêm bài Tư duy mới của Trung Quốc về liên minh) bằng cách thắt chặt quan hệ với Nga nhằm đối trọng với Mỹ, mà biểu hiện gần đây nhất là chuyến thăm của Putin tới Bắc Kinh với việc hai bên ký kết hợp đồng khí đốt kỷ lục và hỗ trợ nhau về ngoại giao, quốc phòng trong các vấn đề quốc tế và khu vực.

Chính sách không liên minh – liên kết chỉ là lựa chọn tốt khi an ninh Việt Nam không bị đe dọa bởi các thế lực bên ngoài

Khi bị đe dọa, ép buộc, việc không liên minh – liên kết cướp đi của Việt Nam một lựa chọn hữu hiệu nhằm cân bằng lại mối đe dọa. Hiện nay, trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng trở nên xác quyết trong vấn đề Biển Đông, có biểu hiện từ bỏ chính sách “thao quang dưỡng hối” để bắt đầu dùng sức mạnh đã tích lũy bấy lâu nhằm đạt được các mục tiêu đối ngoại của mình, thì việc Việt Nam tiếp tục trung thành với chính sách không liên minh – liên kết sẽ càng biến chúng ta thành một “mục tiêu thuận tiện” cho Trung Quốc thực hiện mưu đồ.

Phải nhận thức rõ ràng rằng vụ Giàn khoan Hải dương 981 sẽ không phải là vụ cuối cùng, cũng không phải là mức độ cưỡng ép cao nhất mà Trung Quốc sử dụng. Sẽ còn có nhiều vụ tương tự, và mức độ cưỡng ép của Trung Quốc sẽ còn cao hơn, không loại trừ việc Trung Quốc sử dụng vũ lực. Vì vậy, trong trường hợp này việc không liên minh liên kết sẽ phản tác dụng đối với Việt Nam.

Việc không liên minh – liên kết chỉ hợp lý khi nội lực của Việt Nam đủ mạnh

Trong trường hợp đó, dù xuất hiện các mối đe dọa, Việt Nam vẫn có thể ít nhiều tự xoay sở để đối phó. Tuy nhiên trong thực tế, dù hiện nay nội lực tổng hợp của Việt Nam nói chung cũng như năng lực quốc phòng nói riêng đã có nhiều cải thiện so với khoảng 2 thập niên trước đây, nhưng nhìn nhận khách quan thì chúng ta vẫn còn rất yếu, nhất là so với Trung Quốc.

Nếu Việt Nam tiến bộ một thì Trung Quốc đã tiến bộ mười. Nếu chỉ một mình dựa vào nội lực và một vài sự ủng hộ ngoại giao hình thức để đối chọi với Trung Quốc là một điều không tưởng. Vì vậy, trong bối cảnh Trung Quốc trỗi dậy với sức mạnh vượt trội và ngày càng trở nên hung hăng, hiếu chiến, thì nền tảng của chính sách không liên minh – liên kết của Việt Nam cũng bị lung lay.

Thứ hai, Trung Quốc đã phá vỡ “điểm cân bằng” trong quan hệ song phương và buộc Việt Nam phải thay đổi chiến lược. Nói cách khác, Việt Nam không còn đường lùi.
Thực tế, quan hệ song phương trong lịch sử có thể nói luôn dựa trên một thỏa thuận ngầm, bất thành văn giữa hai nước, rằng Việt Nam sẽ tôn trọng Trung Quốc, thậm chí chấp nhận vai trò bá chủ của Trung Quốc, miễn là Trung Quốc tôn trọng sự độc lập, toàn vẹn lãnh thổ và quyền tự chủ của Việt Nam. Bởi thế mà các triều đình phong kiến Việt Nam bề ngoài thường chấp nhận tham gia hệ thống triều cống của Bắc Kinh như một cái giá danh nghĩa để đổi lấy hòa bình và cơ hội giao thương, phát triển cho Việt Nam, trong khi vẫn có thể duy trì được nền độc lập, tự chủ của mình.

Quan hệ thời kỳ hiện đại, nhất là giai đoạn từ sau bình thường hóa cũng vậy, dù là trên danh nghĩa chủ quyền bình đẳng, hai bên cùng có lợi, nhưng Việt Nam vẫn đã giành cho Trung Quốc sự tôn trọng đúng mực trong vai trò một nước lớn, mà chính sách không liên minh – liên kết của Việt Nam là một hình thức của sự tôn trọng đó. Đổi lại, Trung Quốc cũng được kỳ vọng sẽ tôn trọng độc lập, toàn vẹn lãnh thổ và sự tự chủ của Việt Nam.

Tuy nhiên, với sự cố Hải dương 981, là sự cố nghiêm trọng nhất từ sau bình thường hóa nhưng chắc chắn không phải là sự cố cuối cùng, Trung Quốc đã vi phạm thỏa thuận ngầm này và phá vỡ “điểm cân bằng” trong quan hệ song phương. Khi điểm cân bằng bị phá vỡ, Việt Nam hoặc phải quy thuận theo Trung Quốc, hoặc phải tìm cách để ứng phó lại.

Tuy nhiên, đó không phải là lựa chọn mà Việt Nam có thể thực hiện, bởi Việt Nam chỉ có một con đường là tìm cách ứng phó lại mối đe dọa từ Trung Quốc mà không thể “đánh đổi chủ quyền lấy thứ hữu nghị viễn vông”. Trong bối cảnh đó, chính sách không liên minh – liên kết không giúp được gì cho Việt Nam.

[font='&quot'][/font]

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 15th 2016, 5:13am)


223

Monday, February 15th 2016, 5:15am

Thứ ba, Việt Nam có đủ điều kiện thuận lợi để chuyển sang chính sách liên minh. Một mặt, vị thế quốc tế và nội lực của Việt Nam hiện nay khác với thời kỳ trước bình thường hóa.

Trong quá khứ, nhất là giai đoạn cuối 1970, khi Việt Nam liên minh với Liên Xô để đối phó với Trung Quốc, Việt Nam ít nhiều đã phải trả giá. Tuy nhiên lúc đó trong nước Việt Nam nội lực yếu kém, bên ngoài lại bị bao vây, cô lập, cấm vận, quan hệ ngoại giao hạn chế, nên đã dễ dàng bị Trung Quốc chèn ép, gây khó khăn, đặc biệt Trung Quốc đã có thể dùng vấn đề Campuchia để khiến Việt Nam “chảy máu đến chết”.

Tuy nhiên, hiện nay nội lực của chúng ta đã lớn mạnh hơn trước nhiều. Đặc biệt, liên quan đến xu hướng liên minh, chúng ta đã có quan hệ ngoại giao rộng mở, có quan hệ kinh tế hai bên cùng có lợi với hầu hết các nước trên thế giới. Chúng ta cũng có quan hệ bình thường và ngày càng phát triển với các cường quốc lớn và tầm trung. Đặc biệt, chúng ta đã là thành viên của tất cả các tổ chức chủ chốt của khu vực và thế giới.

Vì vậy chúng ta vừa có điều kiện và mạng lưới quan hệ thuận lợi để hình thành các liên minh, vừa có đủ không gian ngoại giao để thoát thế bao vây, cô lập của Trung Quốc nếu bị trả đũa.

Thứ tư, môi trường chiến lược khu vực và thế giới hiện nay có lợi cho sự chuyển hướng của Việt Nam. Cụ thể, trong vấn đề Biển Đông, chúng ta có ưu thế chính nghĩa so với Trung Quốc.


Các yêu sách quá mức và phi lý, bất chấp luật pháp quốc tế, cùng cách tiếp cận dựa trên sức mạnh của Trung Quốc nhìn chung đã khiến “mối đe dọa Trung Quốc” không còn là một lý thuyết nữa mà trở thành một điều hiện hữu. Vì vậy, Việt Nam sẽ dễ dàng nhận được sự ủng hộ của các nước và thu hút những “đồng minh” tiềm tàng.

Ở khu vực, Việt Nam có đồng minh tự nhiên là các nước cùng có tranh chấp Biển Đông với Trung Quốc, đặc biệt là Philippines. Ở phạm vi xa hơn, chúng ta có Nhật Bản, nước cũng có các tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc và ngày càng lo ngại trước mối đe dọa đến từ Bắc Kinh. Ở phạm vi xa hơn nữa, Ấn Độ và Hoa Kỳ cũng là những quốc gia có những lợi ích chiến lược mâu thuẫn với Trung Quốc. Đó là chưa kể các quốc gia tầm trung hay có ảnh hưởng lớn ở khu vực như Hàn Quốc, Australia, Indonesia, Singapore… cũng có những lý do để đồng cảm với Việt Nam trong nỗ lực tìm cách chống lại mối đe dọa từ Trung Quốc.

Tóm lại, phân tích các lý do cho thấy Việt Nam có đầy đủ lý do để nên theo đuổi một chính sách liên minh – liên kết một cách khôn ngoan và có chọn lọc để đối phó với mối đe dọa từ Trung Quốc. Vấn đề đặt ra là Việt Nam có đủ ý chí để thực hiện sự chuyển hướng này hay không. Câu hỏi này lại liên quan đến nhận thức của Việt Nam đối với các thách thức và rủi ro mà Việt Nam có thể gặp phải.

Thách thức và rủi ro

Thách thức lớn nhất đối với Việt Nam chính là sự trả đũa của Trung Quốc. Một khi nhận thấy Việt Nam liên kết với các nước khác, nhất là những cường quốc có lợi ích đối chọi như Hoa Kỳ hay Nhật Bản, Trung Quốc sẽ tìm cách “trừng phạt” hay gây sức ép đối với Việt Nam. Năm hình thức “trừng phạt” cơ bản nhất có thể có bao gồm:


- Hạn chế, thậm chí gián đoạn quan hệ ngoại giao với Việt Nam, kết hợp bao vây cô lập Việt Nam tại các diễn đàn, tổ chức quốc tế

- Can thiệp, kích động chống phá, phá hoại kinh tế – chính trị từ trong nội bộ Việt Nam

- Sử dụng bên thứ ba để chống phá Việt Nam như trường hợp Khmer Đỏ những năm 1970 – 1980

- Tấn công quân sự Việt Nam

- Cắt đứt quan hệ kinh tế với Việt Nam

Nếu phân tích các khả năng cơ bản này, chúng ta có thể thấy trong điều kiện hiện tại, các lựa chọn này của Trung Quốc hoặc ít khả thi, hoặc không gây thiệt hại đáng kể cho Việt Nam. Cụ thể:

- Việc hạn chế hoặc gián đoạn quan hệ ngoại giao với Việt Nam đơn giản sẽ không giúp ích gì cho Trung Quốc. Trái lại duy trì quan hệ ngoại giao sẽ tạo cơ hội cho Trung Quốc đàm phán với Việt Nam, tìm cách dụ dỗ lôi kéo Việt Nam quay lại về phía mình. Hơn nữa do Việt Nam đã có quan hệ rộng mở, việc cắt đứt quan hệ ngoại giao cũng không giúp Trung Quốc bao vây, cô lập Việt Nam.

Tại các diễn đàn quốc tế, với vị thế của Việt Nam hiện tại, Trung Quốc cũng không thể dễ dàng cô lập Việt Nam bởi không như thời kỳ Chiến tranh lạnh, các tổ chức quốc tế không còn bị chia rẽ sâu sắc thành các phe khối khép kín, đối lập, trong khi Việt Nam đang có quan hệ tốt với các cường quốc trên thế giới.

- Việc Trung Quốc can thiệp, kích động chống phá Việt Nam từ bên trong là hoàn toàn có thể. Tuy nhiên nếu Việt Nam nâng cao cảnh giác, tiến hành các biện pháp đề phòng, thắt chặt kiểm soát biên giới và an ninh trong nước thì nguy cơ này hoàn toàn có thể ngăn chặn được.

- Việc sử dụng các bên thứ ba chống phá Việt Nam cũng không phải là một lựa chọn khả dĩ của Trung Quốc, bởi không có sẵn một lực lượng như vậy cho Trung Quốc lợi dụng. Hiện nay lựa chọn này chỉ trở nên khả dĩ hơn đối với Trung Quốc nếu tình hình ở Campuchia chuyển biến bất lợi cho Việt Nam với việc Đảng Cứu quốc của Sam Rainsy, người vốn có xu hướng chống Việt Nam, thắng cử.

Tuy nhiên điều này cũng ít xảy ra bởi khả năng Sam Rainsy thắng cử trong thời gian tới là không chắc chắn. Ngoài ra kể cả nếu thắng cử Sam Rainsy cũng có thể thay đổi quan điểm bới chống Việt Nam sẽ phương hại tới an ninh và kinh tế của Campuchia, trong khi bản thân Sam Rainsy cũng phải chịu trách nhiệm đối với cử tri trong nước về an ninh và thành tích kinh tế của quốc gia nếu muốn tiếp tục thắng cử.

- Tấn công quân sự Việt Nam cũng không phải là lựa chọn khôn ngoan mà Trung Quốc sẽ tiến hành. Trước hết hành động quân sự sẽ bị cộng đồng quốc tế lên án vì vi phạm luật pháp quốc tế. Vị thế quốc tế của Việt Nam và môi trường chiến lược quốc tế hiện nay không cho phép Trung Quốc dễ dàng tiến hành tấn công quân sự Việt Nam như năm 1979. Hơn nữa việc Việt Nam đã nâng cao sức mạnh quốc phòng đáng kể thời gian qua hoàn toàn có thể làm Trung Quốc chùn tay.

Ví dụ, các nhà chiến lược Việt Nam đã nói đến khả năng dùng các tên lửa tấn công vào các thành phố trọng yếu của Trung Quốc ở phía Nam trong trường hợp Trung Quốc tấn công quân sự. Vì vậy, dù không được phép chủ quan, nhưng Việt Nam cũng không nên quá lo lắng trước khả năng này.

- Cuối cùng, khả năng cao nhất là Trung Quốc có thể sử dụng biện pháp cắt đứt quan hệ kinh tế để trừng phạt Việt Nam. Năm 2013, Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, với 28% nhập khẩu của Việt Nam đến từ Trung Quốc, trong đó có nhiều mặt hàng quan trọng như phụ tùng, máy móc, nguyên vật liệu đầu vào cho sản xuất. Ngoài ra, Trung Quốc cũng tiêu thụ 10% giá trị xuất khẩu của Việt Nam.

Ngoài ra quan hệ kinh tế song phương còn có đầu tư của Trung Quốc vào Việt Nam và sự tham gia của các nhà thầu Trung Quốc trong các dự án công nghiệp – xây dựng. Có ước tính cho rằng, nếu Trung Quốc chấm dứt quan hệ kinh tế song phương thì GDP của Việt Nam sẽ bị thu hẹp 10%.
Tuy nhiên mối đe dọa này không nên bị thổi phồng bởi lẽ:

1) Nếu Trung Quốc chấm dứt trao đổi kinh tế, bản thân Trung Quốc cũng sẽ thiệt hại. Kinh nghiệm từ trường hợp Nga – EU cho thấy, vũ khí kinh tế là con dao hai lưỡi không phải lúc nào cũng có thể sử dụng được;

2) Các hoạt động thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc hiện nay có sự tham gia lớn của các tập đoàn đa quốc gia liên quan tới các nước thứ ba. Chính vì vậy Trung Quốc không thể đơn giản chấm dứt thương mại song phương mà không gây nên sự phản đối và sức ép từ các nước này;

3) Với quan hệ thương mại, đầu tư rộng mở, Việt Nam có thể tìm được các thị trường xuất nhập khẩu thay thế để ít nhất giảm thiểu thiệt hại;

4) Trong cái rủi có cái may, nếu Trung Quốc hạn chế hoặc gián đoạn trao đổi kinh tế thì đó cũng là một cú hích giúp Việt Nam thay đổi, cải cách từ bên trong, đa dạng hóa quan hệ kinh tế với bên ngoài để vừa giảm phụ thuộc vào Trung Quốc , vừa tạo đà tăng trưởng bền vững hơn cho nền kinh tế về lâu dài.

- Tóm lại các rủi ro gắn liền với việc Trung Quốc trả đũa nếu Việt Nam quyết định đi theo con đường liên minh để đối trọng lại với Trung Quốc là có, nhưng không nên bị thổi phồng.


Chính vì vậy thách thức lớn nhất đối với sự chuyển hướng này chính là việc liệu nội bộ Việt Nam có đủ sự đồng lòng và quyết tâm, đặc biệt là ở các lãnh đạo cấp cao, trong việc từ bỏ thứ “hữu nghị viễn vông” để tìm một thế đứng tốt hơn vì lợi ích dân tộc hay không.

See more at:

http://nghiencuuquocte.org/2014/07/03/vi…h.mg9dlFRW.dpuf

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 15th 2016, 5:42am)


224

Wednesday, February 17th 2016, 6:29pm

TC trin khai tên la Hoàng Sa
BBC Tiếng Việt
17 tháng 2 2016

Tin cho hay TC đã triển khai tên lửa và hệ thống radar trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa mà Việt Nam cũng tuyên bố chủ quyền.

Hành động này có nguy cơ làm tăng căng thẳ̀ng trong khu vực mới đây đã xảy ra nhiều sự kiện.

Hôm 30/1, tàu khu trục có tên lửa dẫn đường USS Curtis Wilbur của hải quân Hoa Kỳ áp sát đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa trong điều mà Hoa Kỳ gọi là "chiến dịch tự do hàng hải" (FONOP).
Cũng có tin TC đang cải tạo và xây căn cứ trực thăng ở quần đảo Hoàng Sa.
Hãng Fox News chiếu hình ảnh chụp từ vệ tinh do công ty ImageSat International cung cấp cho thấy hiện diện của hai khẩu đội tên lửa với tám bệ phóng, và một hệ thống radar trên đảo Phú Lâm. Đây là đảo lớn nhất của quần đảo Hoàng Sa và là nơi TC đã xây dựng căn cứ quân sự.
Sau đó tin này đã được giới chức một số quốc gia xác nhận.

Tuy nhiên, phát biểu tại cuộc họp báo chung với Ngoại trưởng Australia Julie Bishop ở Bắc Kinh, Bộ Trưởng Ngoại Giao TC Vương Nghị bác bỏ và nói báo chí phương Tây thêu dệt việc này.

Trong ngày 17/02, Đài Loan cho hay theo họ thì "TC đã đưa hỏa tiễn ra Biển Nam Trung Hoa".

Tên lửa phòng không

Fox News dẫn nguồn một quan chức Hoa Kỳ nói dường như đây là hệ thống tên lửa phòng không HQ-9, có tầm che phủ 200km và có thể đe dọa các máy bay bay gần đó.
Ảnh vệ tinh hôm 3/2 cho thấy một vị trí trống không nhưng cũng nơi đó hôm 14/2 đã xuất hiện các tên lửa.
Việc triển khai tên la đt đi không chắc chắn gây quan ngại an ninh cho các nước xung quanh khu vực Hoàng Sa, và cả cho các bên có quyền lợi hàng không và hàng hải tại đây.

Một số chuyên gia cho rằng hành động này có thể là phản ứng đối với việc Hoa Kỳ điều tàu vào sát đảo Tri Tôn hôm 30/1.

TC tuyên bố không quân sự hóa Biển Đông nhưng sẵn sàng phòng thủ.

Nước này cho rằng Tây Sa và Nam Sa (Hoàng Sa và Trường Sa) thuộc về TC, bởi vậy triển khai vũ khí tại các quần đảo này là quyền chủ quyền của TC.

Người phát ngôn của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, Bill Urban, nói với báo chí rằng ông không bình luận về các chủ đề liên quan tình báo nhưng chúng tôi theo dõi chúng rất chặt chẽ".

Việt Nam, nước cũng tuyên bố chủ quyền ở Hoàng Sa, chưa có phản ứng trước việc TC triển khai tên lửa.

Tuy nhiên hôm 31/1, khi nói về vụ tàu chiến Mỹ áp sát đảo Tri Tôn, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình tuyên bố "Việt Nam tôn trọng quyền đi qua vô hại trong lãnh hải" của tàu Mỹ theo Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển năm 1982.

'Không có lưa chọn'

Tiến sỹ Ian Storey, chuyên gia về an ninh khu vực ở Singapore, nói với BBC:

"Việt Nam chắc chắn sẽ hết sức quan ngại trước hoạt động nâng cấp khả năng quân sự đáng kể này của Trung Quốc ở Hoàng Sa".


Theo ông Storey, Việt Nam sẽ phản đối và nói đây là hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam, và vi phạm cam kết không quân sự hóa Biển Đông mà ông Tập Cận Bình đưa ra hồi năm ngoái.

"Thế nhưng Việt Nam không có lựa chọn nào cả."

"Việt Nam không thể làm gì để khiến TC rút tên lửa đi. Những tên lửa này sẽ ở lại đó và thậm chí có thể sẽ dẫn đến việc TC thiết lập vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên phía bắc Biển Đông, nơi có quần đảo Hoàng Sa. Trong tương lai TC sẽ tiếp tục các hoạt động như vậy xuống quần đảo Trường Sa, nơi nước này đang tích cực xây đảo nhân tạo."

Một điều đáng chú ý, theo Tiến sỹ Storey, là vì tranh chấp Hoàng Sa trên thực tế chỉ là giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc (Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền nhưng không tham gia tranh chấp một cách tích cực), việc triển khai tên lửa ở đây sẽ không gây phản ứng gay gắt từ các nước khác trong khu vực, nếu so với quần đảo Trường Sa.

"Tôi cho là các nước khác sẽ tảng lờ hoặc im lặng trước việc này."

Tuy nhiên ông Storey cảnh báo rằng trong vấn đề chủ quyền ở Biển Đông, Hoàng Sa và Trường Sa đi liền với nhau và "căng thẳng gia tăng trong khu vực sẽ ảnh hưởng tới tất cả các nước".

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 18th 2016, 6:38am)


225

Thursday, February 18th 2016, 6:35am

Nhận định:

Nếu như đây là hệ thống tên lửa phòng không HQ-9 thì thật sự TC đang nhắm vào ai ?
Với một hệ thống tên lửa phòng không có tầm che phủ 200km thì đích ngắm của nó phải là các máy bay bay gần đó.
Máy bay quân sự của Mỹ chăng ?

Nếu thế có nghĩa là TC chứng tỏ quyết tâm đối đầu với Mỹ bằng mọi giá, một hành động leo thang liều lĩnh có thể dẫn đến một cuộc chiến liều mạng. TC chắc không đến nỗi điên như vậy.
Nếu không phải là máy bay quân sự của Mỹ thì chỉ có máy bay quân và dân sự của VN là hiện diện ở vùng trời nầy mà thôi. Và như thế là TC đã biến không phận VN thành một vùng trời bất ổn cho máy bay thương mại của các nước đi và đến VN. Thật là một uy hiếp nặng nề cho an ninh và thịnh vượng của VN. Tội nghiệp cho VN nhỉ ?
" quýt làm mà cam chịu ", phải chăng TC muốn công khai bảo VN:
" Liệu hồn đấy, chúng mày mà theo Mỹ thì đừng hòng có chiếc máy bay nào được an tòan mà bay qua đây ".


Khi mà việc triển khai tên lửa ở đây sẽ không gây phản ứng gay gắt từ các nước khác như trong khu vực quần đảo Trường Sa, thì chỉ còn VN ở trong cái thế trơ trọi một mình. Lúc đó liệu VN còn có thể bảo rằng " Quốc phòng Việt Nam ba không và một " được chăng ?

-------------------------------------

Ba không:

- không để nước ngoài thiết lập căn cứ quân sự tại Việt Nam
- không đi với nước này để chống nước kia
- không cho nước khác sử dụng lãnh thổ của mình để chống lại một nước khác.

Một có:

- VN sử dụng tất cả các đòn bẩy chiến lược và chiến thuật để duy trì bảo vệ an ninh toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia.

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 18th 2016, 7:08am)


226

Thursday, February 18th 2016, 7:19am

Vì sao TQ triển khai hỏa tiễn ở Hoàng Sa?
BBC Tiếng Việt
17 tháng 2 2016

Triển khai hỏa tiễn và Radar tại Hoàng Sa là một hành động nhằm chuẩn bị hoàn thành bước quân sự hóa ở Biển Đông, đồng thời khẳng định giai đoạn thứ sáu trong một chiến lược dài hạn của TC có tên gọi là 'thay đổi nguyên trạng' Biển Đông của chính quyền Bắc Kinh, theo cắt nghĩa của nhà phân tích chiến lược quan hệ quốc tế từ Hà Nội.

Bình luận với BBC về động thái TC được cho là đã triển khai tên lửa và hệ thống radar trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa mà TC cưỡng chiếm từ tay của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1974, Tiến sỹ Nguyễn Ngọc Trường, Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quan hệ Quốc tế (CSSD) nói:

"Đấy là một hành động ngang ngược và bất chấp dư luận thế giới... Tại sao TC lại phải triển khai tên lửa ở một khu vực mà Trung Quốc chiếm của Việt Nam?
Hành động này là một bước chuẩn bị cho việc sau khi TC hoàn thành cải tạo các đảo, thì triển khai các tên lửa xuống Trường Sa và như thế là hoàn thành bước quân sự hóa Biển Đông."

Đồng thời theo nhà phân tích, người cũng là nguyên Đại sứ Việt Nam tại Thụy Điển, hành động triển khai hỏa tiễn thống nhất với một chiến lược dài hạn đã có từ lâu của TC ở vùng biển có nhiều tranh chấp về chủ quyền.

"Kể từ năm 2014 đến nay là TC bước vào giai đoạn thứ sáu, giai đoạn thay đổi nguyên trạng Biển Đông... và nhằm xác lập những nỗ lực trên thực tiễn để kiểm soát Biển Đông...

Xét về toàn bộ quá trình TC lấn chiếm Biển Đông qua năm giai đoạn, và đây là giai đoạn thứ sáu, có sáu giai đoạn, thì nó không phụ thuộc lắm vào hoạt động của TC, vào việc mở rộng và bành trướng của TC ở Biển Đông.

Tôi nghĩ việc lấn chiếm Biển Đông, từng bước lấn chiếm Biển Đông và áp đặt sự hiện diện quân sự của TC ở Biển Đông có tính quy luật, trở thành một xu thế TC đã thực hiện từ năm 1954 đến nay, kể từ khi Pháp rút khỏi Đông Dương cho đến ngày nay."

227

Friday, February 19th 2016, 2:49am

Ba nguyên nhân chính

Từ Hà Nội, Tiến sỹ Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới của Chính phủ Việt Nam, trước hết cũng cho rằng đây là một bước trong chủ trương quân sự hóa của Trung Quốc. Ông nói:

"Theo tôi cũng là một bước đi trong chủ trương quân sự hóa của Trung Quốc để thực hiện tham vọng của mình là khống chế và tiến tới độc chiếm Biển Đông. Cho nên việc họ đưa tên lửa hay xây dựng đường băng, rồi đưa tàu chiến, rồi đưa máy bay và xây dựng các đồn bốt quân sự thì rõ ràng đó là một điều mà không ai lạ lẫm gì.
Và trong chuyện lịch sử vừa qua cũng như sắp đến, người ta đều có thể dự đoán là Trung Quốc sẽ làm. Nhưng việc quan trọng là họ đưa tên lửa đất đối không ở Phú Lâm trong thời điểm hiện nay có lẽ phải thấy rõ là có sự tính toán của Trung Quốc.
Có thể nói rằng nó cũng là một thách thức đối với các nước trong khu vực Asean mà kể cả Hoa Kỳ, bởi vì họ đã thấy rõ là Hoa Kỳ vừa rồi đã đưa tàu chiến vào tuần tra trong phạm vi 12 hải lý ở Tri Tôn, ở quần đảo Hoàng Sa.”

Bình luận về động thái mới của Trung Quốc ở Hoàng Sa, diễn ra ngay sau khi hội nghị Sunnylands giữa lãnh đạo Hoa Kỳ và mười quốc gia thành viên Asean mới kết thúc ở Hoa Kỳ, nhà nghiên cứu quan hệ Việt - Trung và đàm phán tranh chấp chủ quyền giữa hai nước, cho rằng có ba nguyên nhân chính:

"Thứ nhất, có phải đây là một sự phản ứng mạnh của TC trong kết quả của Hội nghị Thượng đỉnh của các nước Asean và Hoa Kỳ vừa diễn ra, với một kết quả là có một tuyên bố khá chi tiết, đầy đủ với mười mấy điểm mà chúng ta đã biết ?
Tôi nghĩ đấy cũng là một nguyên nhân: một phản ứng rất mạnh mẽ, thậm chí có thể gọi là rất ngông cuồng của phía TC, bằng những vũ khí rất hiện đại đó, để đe dọa các nước Asean đang tỏ ra một quyết tâm mạnh mẽ, một sự đoàn kết thống nhất, trong việc ngăn cản các hoạt động quân sự hóa của TC.

Thứ hai có thể nói rằng nó cũng là một thách thức đối với các nước trong khu vực Asean mà kể cả Hoa Kỳ, bởi vì họ đã thấy rõ là Hoa Kỳ vừa rồi đã đưa tàu chiến vào tuần tra trong phạm vi 12 hải lý ở Tri Tôn, ở quần đảo Hoàng Sa.

Thứ ba là phải chăng họ (TC) đang thể hiện thái độ và đe dọa của mình trước thông tin là tháng Năm này, Tổng Thống Mỹ Obama thăm Việt Nam.

Tất cả những cái đó rõ ràng là TC đang tỏ rõ có tính toán, một quyết tâm rất mạnh mẽ và một lần nữa họ bất chấp dư luận, bất chấp tất cả những quan ngại của Quốc tế".

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 19th 2016, 2:54am)


228

Friday, February 19th 2016, 3:17am

Động thái tiếp theo?

Hôm thứ Tư, Tiến sỹ Nguyễn Ngọc Trường nói với BBC về động thái có thể tiếp theo của TC và ông tiên lượng TC có thể sẽ có những hành động mới làm thay đổi cán cân quân sự một cách 'rất cực đoan' ở khu vực. Nhà nghiên cứu này nói:

"Tất nhiên là nó nằm trong vấn đề Biển Đông, mà Biển Đông đã trở thành một vấn đề của quốc tế, chứ không chỉ liên quan đến những nước có đòi hỏi chủ quyền biển đảo trực tiếp như là Việt Nam.

Mỹ và các nước lớn liên quan sẽ rất quan ngại về hành động này. Quả thực hành động này rõ ràng là làm thay đổi tương quan quân sự, lực lượng và cán cân quân sự, ở Biển Đông.

Rồi đây TC sẽ cho máy bay quân sự xuống các tổ hợp quân sự, dân sự ở Hoàng Sa, Trường Sa, nó sẽ thay đổi cán cân một cách rất là cực đoan.

Với hành động này là bước leo thang nghiêm trọng của TC để thay đổi nguyên trạng và quân sự hóa Biển Đông. Đồng thời từng bước TC sẽ tăng cường sự kiểm soát của mình đối với các con đường biển huyết mạch ngang qua Biển Đông.

Mặc dù TC nói hiện nay hành động của Trung Quốc không có ảnh hưởng gì đến tự do hàng hải, nhưng người ta thấy những hoạt động của Trung Quốc từ mấy chục năm qua là những bước leo thang càng ngày càng nghiêm trọng".

Hiện có tin TC đang cải tạo và xây dựng căn cứ cho phi cơ trực thăng ở quần đảo Hoàng Sa. Tuy nhiên ngay tại một họp báo chung vơi Ngoại trưởng Úc Julie Bishop ở thủ đô TC, Bắc Kinh, Ngoại trưởng TC ông Vương Nghị đã bác bỏ tin này và cho rằng truyền thông phương Tây đã 'thêu dệt' sự việc.

Trung Quốc từ trước vẫn luôn khẳng định Tây Sa và Nam Sa (Hoàng Sa và Trường Sa) là những phần lãnh thổ của nước này mà chủ quyền là 'không thể tranh cãi'.

Bắc Kinh do đó cũng tuyên bố nước này có toàn quyền thực hiện các hành động thuộc chủ quyền của mình trên các quần đảo này, bất chấp các quan ngại của quốc tế và các quốc gia trong khu vực về các động thái được cho là 'quân sự hóa' đe dọa an ninh chung, trong đó có đe dọa quyền tự do hàng hải của các quốc gia cũng như cố tình 'làm thay đổi hiện trạng' ở khu vực.

229

Friday, February 19th 2016, 3:59am

Nhận định:

Trước hết, phải nói là TC tạm thời đã gở được một thế bí sau khi khu trục hạm USS Curtis Wilbur của hải quân Hoa Kỳ đã đi qua bên trong khu vực 12 hải lý quanh đảo Tri Tôn:

- Không cho tàu chiến ra nghênh cản thì ăn làm sao nói làm sao với dân của mình ?
Đã lỡ phách lối hung hăng bằng thái độ của một nước lớn rồi !

- Mà cho tàu chiến ra nghênh cản thì lỡ không kiềm chế được mà xảy ra hải chiến thì sao ?
Liệu lực lượng Hải Quân TC có thủ thắng được hay không ?
[font='&quot'][/font]

Để tránh phải đụng độ trực tiếp với lực lượng của hải quân Mỹ thì TC không thể cho tàu chiến ra nghênh cản, mà phải chọn lựa một phản ứng có tính cách biểu dương uy vũ " ở trên bờ ", cho xứng với tầm vóc của một bá chủ. Và để gọi là " trả đủa lại việc Mỹ triển khai THAAD tại Hàn Quốc thì TC bèn đem hệ thống tên lửa phòng không HQ-9 và hệ thống radar đặt ngay trên đảo Phú Lâm.

TC đã đi một nước cờ hay, biến chuyển tình huống bất lợi thụ động sang tác động. Bây giờ gánh nặng đang ở trên vai của Mỹ ( It's your burden and your turn now ). Mỹ phải đau đầu mà tính tóan một phản ứng tối ưu trước anh TC gian trá hiểm độc nầy:

- Không phản ứng hay phản ứng chiếu lệ ( quan ngại suông ) thì chắc chắn TC sẽ "được đàng chân lân đàng đầu". Rồi đây chúng nó sẽ tha hồ mà quân sự hóa cả Biển Đông, mà mình thì chỉ biết "giương mắt ếch" ra nhìn hỏa tiển của TC sẽ mọc lên tua tủa ở các đảo tân tạo.

- Mà phản ứng thì phải ra đòn như thế nào cho vừa xứng tầm vừa có thể " tự kiềm chế " ? ( Nga chắc là đang mong cho Mỹ và TC đụng nhau một trận ). Mà nếu phải " tự kiềm chế " thì tức là tự trói tay như TC vẫn tiên liệu ( Mỹ là cọp giấy mà ).

Cả thế giới đang chăm chú vì chưa biết phản ứng của Mỹ sẽ ra sao. Nhưng có một điều chắc chắn là Mỹ sẽ phải cố gắng tranh thủ VN trong chuyến viếng thăm của TT Obama vào tháng năm nầy.

Thích Mỹ nhưng sợ TC còn hơn sợ cọp, vậy thì VN phải làm sao đây ?

" Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ " (Lc 16,1-13).

Liệu VN có thể hay có đủ bản lãnh để " không đi với nước này để chống nước kia " ?
Hay lại " kẹt vào giửa hai lằn đạn " ?

This post has been edited 5 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 19th 2016, 4:56am)


230

Friday, February 19th 2016, 7:02pm

NP dám "đảm bảo" rằng không một người VN nào mong muốn chiến tranh lại bùng nổ trên quê hương của mình, dù cho các bác có gọi họ bằng một danh từ miệt thị nào như " bọn phản động, bọn ngụy quân ngụy quyền, bọn chống cộng cực đoan" ... Bởi vì chính họ, gia đình họ và dân VN đã từng đau khổ vì cuộc chiến vừa qua.
Các bác chắc cũng thế !

Không muốn có chiến tranh nhưng làm sao để tránh chiến tranh ?
Đó là một câu hỏi sanh tử của dân VN, chớ không phải chỉ là "trăn trở", "bức xúc" hay "tâm tư" như trên đầu lưỡi của những bọn buôn dân bán nước.

- Làm sao tránh được chiến tranh khi mà TC nhứt định tiếp tục uy hiếp và xâm chiếm VN ? Bó tay quy hàng ư ?
Xin đừng quá ngây thơ như vậy. Bọn chúng không phải chỉ muốn chiếm lấy lãnh thổ của VN thôi đâu vì như thế tiềm năng của dân tộc VN vẫn còn. ( Dù sau hàng ngàn năm Bắc Thuộc VN vẫn còn quật khởi và quét sạch bọn chúng ra khỏi giang san mà). Bọn chúng chính là muốn diệt nước VN đấy. Hoặc là tiêu diệt, hoặc là đồng hóa vĩnh viễn dân VN.

- Làm sao tránh được chiến tranh khi mà TC nhứt định tiếp tục quân sự hóa Biển Đông và tìm cách đuổi cổ Mỹ ra khỏi Thái Bình Dương ?

- Làm sao tránh được chiến tranh khi mà TC nhứt định muốn đô hộ VN mà Mỹ thì lại muốn be bờ TC. Mà VN lại đứng giửa hai lằn đạn. Nếu không thể hoặc không dám nghiên bên nầy, ngã bên kia thì e rằng VN lại bị chúng nó chia làm hai mảnh Bắc, Nam như thực dân đã từng làm ( có phải đó là dịnh mệnh của dân tộc VN không ? ).

- Làm sao tránh được chiến tranh khi mà TC một ngày nào đó sẽ trở thành chủ nhân ông của VN một cách công khai, sau một thời gian chuyễn tiếp, như cha ông của chúng đã từng làm ngày xưa. Khi mà cả dân tộc VN óan hận, căm tức ngất trời xanh vì bị chà đạp trên chính quê hương của mình thì dòng lịch sử quật khởi sẽ nối tiếp từ thế hệ nầy sang thế hệ khác.

Tóm lại, làm sao tránh được chiến tranh khi " cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng " ?

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 20th 2016, 4:37am)


231

Saturday, February 20th 2016, 5:39am

Đối đầu tên lửa Việt-Trung ở Biển Đông ?
VOA Tiếng Việt
18.02.2016

Tên lửa Klub Việt Nam mua của Nga có thể đánh trúng các thành phố ven biển của TC, trong khi các hỏa tiễn của Bắc Kinh đặt trên đảo Phú Lâm đe dọa đảo Lý Sơn ở Quảng Ngãi ( đảo Phú Lâm cách đảo Lý Sơn khoảng 200 km ). Đó là nhận định của các chuyên gia, trong bối cảnh TC mới bố trí 8 bệ phóng tên lửa đất đối không tân tiến cùng một hệ thống radar ở quần đảo Hoàng Sa.

Các viên chức quốc phòng Mỹ cho biết đó là hệ thống phòng không HQ-9, có tầm bắn khoảng 200 km, và là mối đe dọa đối với bất kỳ máy bay nào, cả dân sự lẫn quân sự.

Theo giới quan sát, động thái của TC cho thấy rằng Việt Nam vẫn nằm trong tầm ngắm của Bắc Kinh, nhất là khi quan hệ giữa hai nước láng giềng vấp phải nhiều sóng gió thời gian qua.

Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên trưởng Ban Biên giới chính phủ Việt Nam, đã mạnh mẽ bày tỏ quan ngại về bước đi mới nhất của TC:

“Đây là hành động rất là nghiêm trọng, rất là nguy hiểm và thậm chí là rất phiêu lưu của TC. Có thể nói đây là một bước leo thang mới về mặt quân sự. Họ tìm mọi cách để khống chế, độc chiếm Biển Đông thông qua các hoạt động khác, trong đó không thể không có các hoạt động về quân sự. Việc TC đưa giàn tên lửa đất đối không ra đảo Phú Lâm, quần đảo Hoàng Sa, là một trong các bước đi đó.

Dư luận, theo tôi nghĩ, không hoàn toàn ngạc nhiên vì việc họ dùng sức mạnh để tiến hành các hoạt động trên Biển Đông là điều họ đã và đang làm. Trong thời gian sắp tới, họ sẽ làm mạnh mẽ như vậy. Việc này diễn ra vào thời điểm này là hành động có tính chất thách thức, đe dọa bằng vũ lực đối với các nước trong khu vực mà một số các nước liên quan khác, thậm chí cả Hoa Kỳ, mà can dự vào biển Đông.

TC mang vũ khí chiến tranh ra Hoàng Sa sẽ gây ra một cuộc chạy đua vũ trang, khiến các nước quanh khu vực biển Đông, như Việt Nam và Philippines, phải tìm mọi cách nâng cao hơn nữa khả năng phòng thủ của mình nhằm đáp trả lại mối đe dọa của Trung Quốc”.

Một trang mạng chuyên về chiến lược quốc phòng có trụ sở ở Mỹ từng đăng một bài viết nói rằng Trung Quốc đã lên tiếng khiếu nại, sau khi Moscow đồng ý bán 50 tên lửa hành trình Klub trang bị trên tàu ngầm cho Hà Nội.

Các nhà quan sát tình hình khu vực nhận định rằng việc Hà Nội mua loại tên lửa của Nga là một dấu hiệu nữa cho thấy quyết tâm của Việt Nam nhằm đương đầu với TC.

Loại tên lửa Klub có tầm bắn khoảng 300km và vì thế, theo các chuyên gia, các thành phố ven biển của TC có thể trở thành mục tiêu trong bất kỳ cuộc xung đột nào. Việt Nam là quốc gia Đông Nam Á đầu tiên trang bị tên lửa tấn công các mục tiêu trên bộ cho đội tàu ngầm và chiến hạm.

Sớm lập vùng Nhận dạng phòng không?

Không chỉ đưa tên lửa tới đảo tranh chấp, TC còn xây các đường băng ở cả Trường Sa và Hoàng Sa. Tháng 11 năm ngoái, các bức ảnh trên Internet dường như cho thấy các chiến đấu cơ J-11 của TC hạ cánh trên đường băng mới xây tại đó.

Các nhà phân tích cho rằng các tên lửa đất đối không tân tiến, một hệ thống radar và một đường băng là những yếu tố cần thiết để triển khai hiệu quả một vùng nhận dạng phòng không (ADIZ).

Ông Trục cũng đồng ý với quan điểm của một số nhà phân tích cho rằng hành động của TC là để “dằn mặt” Việt Nam, và nhiều khả năng đây là một bước tiến nữa dẫn tới việc thiết lập ADIZ.

Trong một động thái khác của TC có thể khiến Hà Nội thêm phần quan ngại, Quân ủy Trung ương TC mới đây đã bổ nhiệm ông Lý Tác Thành làm chỉ huy lực lượng bộ binh của Quân đội Giải phóng Nhân dân TC. Cựu chiến binh 63 tuổi này từng là một trong những người hoạch định cuộc chiến biên giới Việt – Trung và được coi là người hùng của quốc gia đông dân nhất thế giới. Trước đó, ông Lý là một trong các sĩ quan cao cấp của TC được Chủ tịch Tập Cận Bình thăng cấp thượng tướng.

Nhận định về diễn biến này, ông Dương Danh Dy, cựu quan chức ngoại giao hiện nghiên cứu về quan hệ Việt-Trung, nói:

“Quân đội TC mấy chục năm nay không có chiến tranh rồi. Cho nên bây giờ TC rất cần những anh có thực tế chiến đấu, đề bạt những anh đã kinh qua thực tế chiến đấu, đặc biệt là với Việt Nam. Những thằng mà đã chiến đấu với Việt Nam thì ít nhất là nó cũng hiểu quân đội mình hơn. Nó hiểu mình hơn những thằng khác. Đề bạt thằng chống Việt Nam, chứng tỏ nó [TC] coi trọng chuyện chiến đấu với Việt Nam sắp tới. Nó nhằm vào cuộc chiến đấu với Việt Nam. Đấy là điều mà Việt Nam phải chú ý”.

Ngoài TC, Việt Nam và Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa, nơi từng xảy ra trận hải chiến làm hàng chục binh sĩ Việt Nam Cộng hòa thiệt mạng.

Bắc Kinh tuyên bố rằng nước này không mưu tìm việc quân sự hóa trên các hòn đảo ở biển Đông, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không thiết lập hệ thống phòng thủ.

Trong khi đó, bà Linda Jakobson, một nhà nghiên cứu độc lập và là một học giả tại Viện nghiên cứu chính sách quốc tế Lowy ở Sydney, từng nói với VOA Việt Ngữ rằng thái độ “khó lường” của TC khiến Việt Nam quan ngại và có thể khiến các quốc gia khác chi nhiều tiền hơn cho quốc phòng.

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 21st 2016, 5:40am)


232

Thursday, February 25th 2016, 12:30am

Trung Quốc đặt radar ở Trường Sa
BBC Tiếng Việt
Thứ ba, 23/02/2016
Theo Wall Street Journal, Reuters

Các ảnh vệ tinh cho thấy Trung Quốc có thể đang lắp đặt một hệ thống radar tần số cao ở quần đảo Trường Sa, nơi đang có tranh chấp giữa nhiều nước, trong đó Việt Nam là một bên tuyên bố chủ quyền. Hệ thống radar này có thể tăng đáng kể năng lực của Trung Quốc kiểm soát Biển Đông, theo một phúc trình do Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), có trụ sở ở Washington, đưa ra hôm thứ Hai.

Sáng kiến Minh bạch Hàng hải châu Á thuộc CSIS nói các bức ảnh cho thấy việc xây dựng các trạm radar tại đá Châu Viên dường như đã gần hoàn tất và đảo nhân tạo này có diện tích khoảng 21 hecta.

Phúc trình cho biết 2 cột radar cơ động được dựng ở phía bắc của thực thể này, và một số cột 20 mét đã được dựng trên một phần đất lớn ở phía nam. Phúc trình nói thêm, “Đây có thể là một cụm radar tần số cao, có thể tăng đáng kể năng lực của Trung Quốc theo dõi việc đi lại trên biển và trên không ở phía nam Biển Đông”.

Hôm thứ Ba, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh, khi được hỏi về bản phúc trình, đã trả lời bà không biết chi tiết nào nhưng Trung Quốc có quyền xây dựng trên lãnh thổ của mình cũng như triển khai các biện pháp phòng thủ “hạn chế” ở đó. Bộ Quốc phòng Trung Quốc đã không trả lời khi được đề nghị bình luận.

Việt Nam chưa thể hiện phản ứng gì về thông tin Trung Quốc triển khai radar ở Châu Viên. Việt Nam thường đưa ra phản ứng chậm chạp về những diễn biến ở Biển Đông.

Trước đây Trung Quốc đã vận hành trạm radar ở đá Chữ Thập, nhưng cụm radar mới lắp đặt sẽ có tầm theo dõi rộng hơn nhiều, các nhà phân tích quân sự trong khu vực nhận xét. Ông Euan Graham, giám đốc Chương trinh An ninh Quốc tế thuộc Viện Lowy ở Australia nói:

" Quân đội Trung Quốc đã sử dụng các đảo ở Biển Đông để giám sát điện tử việc đi lại dân sự cũng như quân sự, nhưng các cụm radar mới sẽ cải thiện năng lực đó theo cấp số nhân. Các đơn vị đó có thể dễ bị tấn công khi có xung đột nhưng sẽ mang lại cho Trung Quốc một lợi thế đáng kể về mặt tình báo – và làm cho hải quân Mỹ cũng như của các nước khác rất khó di chuyển xuyên qua Biển Đông mà không bị phát hiện, radar có tầm theo dõi vượt quá đường chân trời rất cần thiết cho việc nhằm mục tiêu vào các hỏa tiễn."

Hình ảnh về các bãi đá nhỏ quanh đó, cũng đã được Trung Quốc biến thành các đảo nhân tạo, như Ga Ven, Tư Nghĩa và Gạc Ma, cho thấy có thể có các cột radar, ụ súng, lô cốt, bãi đáp trực thăng và cầu cảng, theo nhận định của CSIS.

Các bức ảnh xuất hiện chỉ sau một tuần các viên chức Mỹ nói Trung Quốc đã triển khai hỏa tiễn địa đối không HQ-9 trên đảo Phú Lâm, thuộc Hoàng Sa, ở phía bắc, cùng lúc căng thẳng gia tăng ở khu vực có tầm quan trọng chiến lược.

CSIS nói việc triển khai HQ-9 tuy đáng chú ý song không làm thay đổi cán cân quân sự ở Biển Đông. Mặc dầu vậy, trung tâm này nói thêm rằng các đơn vị radar mới đang được triển khai ở Trường Sa có thể làm thay đổi đáng kể cuộc diện của những hoạt động tác chiến.

Trung Quốc có yêu sách chủ quyền đối với hầu hết Biển Đông, nơi có lưu lượng thương mại quốc tế trị giá 5 nghìn tỷ đôla đi qua hàng năm. Việt Nam, Malaysia, Brunei, Philippines và Đài Loan cũng có tuyên bố chủ quyền.

Trong những tháng gần đây, Mỹ đã đưa tàu chiến đi vào vùng 12 hải lý quanh một đảo có tranh chấp và một đảo nhân tạo mà Trung Quốc mới xây. Washington nói những hoạt động đó có mục đích khẳng định quyền tự do hàng hải.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 25th 2016, 12:40am)


233

Thursday, February 25th 2016, 12:42am

Trung Quốc lại đưa phi cơ ra Hoàng Sa
BBC tiếng Việt
24 tháng 2 2016

Trung Quốc đã đưa các chiến đấu cơ J-11 và J-7 ra đảo Phú Lâm ở quần đảo Hoàng Sa đang có tranh chấp, theo truyền hình ở Hoa Kỳ dẫn lời một viên chức quốc phòng Mỹ. Trung Quốc cũng lắp đặt tên lửa đất đối không trên đảo vào đầu tháng này, hãng tin Reuters cho biết. Đây không phải lần đầu tiên Trung Quốc đưa máy bay chiến đấu J-11 và J-7 đến đảo Phú Lâm. Trước đó, Trung Quốc đã mở rộng đường băng trên đảo này vào năm 2014 để đón các loại máy bay của Không quân Quân Giải phóng.

Phát ngôn viên Ngũ Giác Đài xác nhận, theo CNN và Fox News ở Mỹ:

"Các chi tiết cụ thể của việc đưa máy bay chiến đấu ra đảo Phú Lâm là dấu hiệu cho thấy Trung Quốc muốn tiến xa tới đâu với tham vọng trong khu vực."


Các tên lửa có vẻ được lắp đặt lâu dài trên đảo với bê tông vững chắc đã gây quan ngại, các quan chức cho biết.

Trung Quốc chiếm giữ Quần đảo Hoàng Sa, nhưng Đài Loan và Việt Nam cũng khẳng định chủ quyền trên các đảo này. Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Đài Loan La Thiệu Hòa xác nhận có việc lắp đặt tên lửa và kêu gọi các bên tránh để căng thẳng leo thang trong tranh chấp.

Động thái này của Trung Quốc xảy ra khi Ngoại trưởng Vương Nghị có cuộc gặp với Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry ở Washington hôm Thứ Ba 23/2.

Phi cơ J-11

Theo thông tin từ trang về công nghệ phi cơ, máy bay tiêm kích J-11 là loại phi cơ chiến đấu đa năng do Shenyang Aircraft Corporation (SAC – Tập đoàn Phi cơ Thẩm Dương) chế tạo. Shenyang (Thẩm Dương) J-11 hay Jian 11 là loại phi cơ biến thể của máy bay chiến đấu Sukhoi Su-27SK, do hãng này cấp phép. Shenyang J-11 có không lực vượt trội và thực hiện các nhiệm vụ tấn công mặt đất, được thiết kế dựa trên Su-27SK, vỏ máy bay được làm từ titanium và hợp kim nhôm. Thân máy bay tích hợp với buồng lái, hệ thống radar và điện tử, cùng với đó là hệ vũ khí.

Chiến đấu cơ được trang bị súng 30 ly GSh-30-1, và có khả năng mang nhiều loại hỏa tiễn khác nhau, gồm PL-12 tên lửa không đối không dẫn hướng bằng radar, tên lửa tầm ngắn PL-9, và thậm chí hỏa tiễn Vympel R-27 không đối không tầm trung tới tầm xa cùng nhiều loại khác. Riêng PL-12 có thể mang đầu đạn nổ phân mảnh với tầm cực đại ở mức 100 kilomet. Phi cơ cũng mang theo bệ phóng hỏa tiễn và bom chùm rơi tự do.

J-11 có chiều dài 21,9 mét, sải cánh 14,7 mét và chiều cao 5,9 mét. Tổng trọng lượng khi cất cánh có thể lên tới 33.000kg. Buồng lái của J-11 có chỉ chứa được một phi công, và được trang bị màn hình đa năng hiển thị màu cùng hệ thống kiểm soát bay công nghệ số.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Mar 6th 2016, 6:19am)


234

Thursday, February 25th 2016, 4:29am

Hải quân Campuchia và Trung Quốc diễn tập chung trên biển
RFA
2016-02-23


Hải quân Campuchia và hải quân Trung Quốc sẽ tham gia diễn tập cùng nhau vào thứ tư và thứ năm tuần này với các hoạt động cứu nạn và khẩn cấp trên biển.

Phó đô đốc Vann Bunneang, phó tư lệnh Hải quân Kampuchia, hôm qua cho biết 70 thủy thủ Campuchia sẽ tham gia tập trận cùng 737 hải quân Trung Quốc trên ba chiếc tàu chiến Trung Quốc hiện đang đậu tại cảng Sihanoukville. Ông Vann Bunneang cho biết đây là cuộc tập trận lớn nhất từ trước đến nay giữa hai nước.

Hôm 22 tháng 2 vừa qua, ba tàu chiến của Trung Quốc đã cập cảng Sihanoukville của Campuchia trong một chuyến thăm kéo dài 5 ngày.

Campuchia là nước có mối quan hệ kinh tế và chính trị khá chặt với Trung Quốc. Thủ tướng Hun Sen của Campuchia đã từng lên tiếng khẳng định lập trường của nước này về vấn đề biển Đông theo đó tranh chấp biển Đông phải được giải quyết qua đàm phán song phương giữa Trung Quốc với từng nước và ASEAN không nên tham gia quá trình này.

Trung Quốc cũng cung cấp cho Campuchia các khoản vay ODA để mua vũ khí của Trung Quốc. Tờ Cambodia Daily hồi tháng 5 năm ngoái cho biết Trung Quốc đã bàn giao một loạt vũ khí hạng nặng và thiết bị quân sự cho Campuchia nằm trong khoản vay ODA mà Trung Quốc dành cho Campuchia.

235

Thursday, February 25th 2016, 5:31am

Hệ thống S-400 giúp TQ thay đổi Châu Á như thế nào?
Posted on 19/02/2016 by The Imperator
Nguồn: Timothy R. Heath, “How China’s New Russian Air Defense System Could Change Asia“, War on the Rocks, 21/01/2016.
Biên dịch: Đỗ Lâm Thuận
Hiệu đính: Nguyễn Thế Phương

Tên lửa đất đối không (SAM) TRIUMF S-400 của Nga (SA-21 – theo cách gọi của NATO) đã lọt vào tầm ngắm của giới truyền thông vào cuối năm 2015 – thời điểm mà Moscow triển khai hệ thống này sau vụ Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ một máy bay ném bom tấn công Su-24 của Nga gần biên giới Syria vào ngày Lễ Tạ ơn. Động thái này của người Nga buộc Thổ Nhĩ Kỳ phải dừng các hoạt động không quân của mình và được cho là cũng đã tác động đến các hoạt động không quân của Hoa Kỳ và đồng minh trong khu vực. Điều đó đã minh chứng cho sức mạnh của hệ thống phòng không tối tân này.

Sự việc này đã cho thấy tiềm năng chiến lược của S-400, một tiềm năng mà Trung Quốc – quốc gia đầu tiên trên thế giới nhập khẩu hệ thống này – đang tìm kiếm để tận dụng trong trường hợp khủng hoảng xảy ra trong tương lai. Vào tháng 4 năm 2015, Nga thông báo đã bán 4 đến 6 tiểu đoàn S-400 cho Trung Quốc.

Hiện vẫn chưa rõ Trung Quốc sẽ triển khai những hệ thống này ở đâu. Tuy nhiên, việc triển S-400 có thể ảnh hưởng đến trật tự an ninh khu vực và tác động đáng kể đến khả năng đáp trả của Hoa Kỳ và đồng minh đối với những cuộc khủng hoảng liên quan đến Đài Loan, bán đảo Triều Tiên, Biển Hoa ĐôngBiển Đông.

S-400 là gì?

S-400 là hệ thống tên lửa SAM tầm xa hiện đại nguy hiểm nhất được triển khai thực chiến trên thế giới. Tầm bắn hiệu quả lớn nhất của S-400 lên đến 400 km (215 hải lý). Hệ thống này được tin rằng có thể theo dõi 100 mục tiêu đang bay và tấn công 6 mục tiêu cùng một lúc. Tên lửa S-400 cũng được cho là có khả năng chống lại máy bay tàng hình và vũ khí dẫn đường chính xác, cũng như có thể di chuyển cực kỳ linh hoạt.

S-400 là ví dụ điển hình của một hệ thống chống xâm nhập/chống tiếp cận (A2/AD). Ý tưởng của A2/AD là ngăn chặn lực lượng đối phương xâm nhập vào một khu vực cụ thể và giới hạn khả năng hoạt động tự do trên chiến trường của đối phương. Như Robert Haddick gần đây đã nhấn mạnh trên trang War on the Rocks, các hệ thống A2/AD tạo nên vấn đề độc nhất vô nhị đối với khả năng triển khai sức mạnh của Mỹ và khả năng duy trì lợi thế về công nghệ của quân đội Mỹ trước các đối thủ.

Tuy nhiên, việc Nga triển khai S-400 đã cho thấy rằng những hệ thống như vậy thậm chí còn có những ảnh hưởng chiến lược lớn hơn nữa. Dù không phải là tên lửa SAM đầu tiên đe dọa máy bay trong tầm bắn hàng trăm dặm (SA-5, được triển khai từ năm 1966, có tầm bắn trong phạm vi 150 hải lý), khả năng của S-400 làm nó trở nên nguy hiểm hơn ít nhiều so với một hệ thống SAM phòng thủ truyền thống.

Nó có thể tấn công đa dạng các loại mục tiêu, bao gồm máy bay tàng hình và tên lửa hành trình. Tầm bắn của nó đối với máy bay hoạt động ở độ cao trung bình hoặc cao lớn đến nỗi nó có thể đe dọa cả máy bay các nước láng giềng đang trong không phận của họ. Chỉ riêng khả năng này đã đủ làm gia tăng nguy cơ đối với bất kỳ chiếc máy bay đắt tiền nào hoạt động gần một hệ thống S-400.

Một tên lửa S-400 đơn lẻ tiêu tốn vài triệu đô la có thể bắn hạ một tài sản quân sự trị giá hàng trăm triệu đô la, như máy bay thông minh không người lái RQ-4, máy bay chiến đấu F-22 hay F-35, hay tệ hơn, một chiếcmáy bay ném bom B-2 trị giá hơn 2 tỷ đô la một chiếc. Và nó có thể làm được điều đó từ khoảng cách xa hơn bất kỳ tên lửa SAM đối thủ nào. Vì vậy, tên lửa S-400 tạo ra một ưu thế về tỷ lệ hao tổn tài chính có thể ảnh hưởng đến việc đưa ra quyết định ở tầm chiến lược.

Tiềm năng ứng dụng cho Trung Quốc

Nếu được cung cấp đủ số lượng và kết hợp với các hệ thống phòng không tối tân khác, S-400 có thể gia tăng sức mạnh và mở rộng mạng lưới A2/AD vốn đã mạnh mẽ của Trung Quốc. Mạng lưới này bao gồm hệ thốngtên lửa SAM S-300PMU và HQ-9 (tầm bắn 200km) và tên lửa đạn đạo đối hạm (ASBM) DF-21D (tầm bắn 1,500 km). Các loại vũ khí này gây ra mối đe dọa thực sự đối với khả năng của Hoa Kỳ trong việc đảm bảo an ninh cho các đồng minh và đối tác có tranh chấp với Trung Quốc.

Hệ thống S-400 sẽ cho phép các lực lượng Trung Quốc ngăn cản hoặc tác động đến cách thức hoạt động của máy bay và việc sử dụng sức mạnh không quân trong thời bình. Quá trình triển khai hệ thống tên lửa của Nga ở Syria đã chứng minh cho khả năng này. Tuy Nga không cho thấy dự định sử dụng S-400 để tấn công máy bay của Mỹ hoặc đồng minh (có lẽ ngoại trừ Thổ Nhĩ Kỳ), nhưng những nhà hoạch định hoạt động không quân trên chiến trường dường như đã phát triển những phương pháp nhằm hướng dẫn các máy bay có người lái và không người lái bay trong tầm bắn của S-400.

Nếu Nga quyết định làm vậy, họ có thể làm vô hiệu hóa thành công không quân Mỹ, Pháp hay NATO đóng ở Địa Trung Hải. Kết quả là liên minh chuyển sang sử dụng vũ khí tấn công ngoài tầm phòng không (standoff munitions) và điều này sẽ nâng cao đáng kể giá trị mỗi phát đạn, rất có thể sẽ làm cho nhiều đồng minh “dễ tổn thương” phải rút ra khỏi cuộc xung đột quá hao tiền tốn của do Mỹ dẫn đầu.

Ảnh hưởng chiến lược của S-400 thậm chí là rõ ràng hơn khi hệ thống này được phân tích thông qua lăng kính của những cuộc khủng hoảng hay tình huống bất ngờ về quân sự có thể xảy ra dọc vùng ngoại biên của Trung Quốc. Mặc dù thông tin công khai về việc triển khai hệ thống này ở Trung Quốc vẫn chưa rõ ràng, vẫn có vài vị trí tiềm năng. Mỹ và các nhà lãnh đạo đồng minh sẽ không ngạc nhiên nếu Trung Quốc triển khai tên lửa S-400 để hỗ trợ hoạt động quân sự ở gần Đài Loan, gần quần đảo SenkakuBiển Hoa Đông, dọc theo biên giới Bắc Triều Tiên để dự phòng tình huống xấu xảy ra trên bán đảo, hay ở Biển Đông để hỗ trợ các hoạt động bảo vệ tuyên bố chủ quyền.

[font='&quot'] [/font]

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Mar 6th 2016, 6:31am)


236

Thursday, February 25th 2016, 5:46am

Nếu được triển khai dọc eo biển Đài Loan, hệ thống S-400 sẽ kiểm soát máy bay thông thường ở độ cao trung bình hoặc cao, đồng thời bao quát hoàn toàn lãnh thổ Đài Loan và củng cố thế bao vây được thiết lập bởi các hệ thống S-300PMU HQ-9. Vì vậy nếu xung đột xảy ra, bất cứ lực lượng không quân nào cất cánh từ Đài Loan sẽ ngay tức khắc có nguy cơ bị bắn hạ. Trong phần lớn thời gian, không quân và không quân hải quân Hoa Kỳ sẽ đồng thời cần phải hoạt động hiệu quả ở phía đông Đài Loan để tránh mối đe dọa từ SAM.

Các máy bay tình báo, trinh sát và do thám (ISR) bay ở khoảng cách như thế sẽ ít có khả năng giám sát được diễn tiến ở phía tây Đài Loan, do đó hạn chế tính hữu dụng của chúng như là một công cụ cung cấp tình báo cho bên thứ ba là Đài Loan hoặc mở đường cho Mỹ giải quyết sớm cuộc khủng hoảng bằng một sự phô diễn sức mạnh.

Không có tình báo chiến thuật chi tiết, chính xác và kịp thời từ các máy bay ISR để giúp định hướng các cuộc tấn công, các máy bay chiến đấu và tấn công (giả sử rằng chúng vượt qua lớp phòng thủ SAM) sẽ trở nên cực kỳ dễ tổn thương khi nỗ lực chống lại các mối đe dọa từ dưới mặt đất và trên không. Do đó, các nhà hoạch định chiến lược Mỹ và Đài Loan phải lên kế hoạch nhường quyền kiểm soát không phận cho người Trung Quốc, chấp nhận nguy cơ cao đối với các đơn vị không quân Mỹ và suy xét làm sao để mở các cuộc tấn công vào đại lục với cường độ cao vào hệ thống SAM để vô hiệu hóa mối đe dọa này.

Việc Trung Quốc triển khai S-400 dọc biên giới với Triều Tiên và trên bán đảo Sơn Đông sẽ cho phép h bao trùm phần lớn Bắc Triều Tiên. Trong trường hợp có chiến tranh giữa hai miền Triều Tiên, Trung Quốc có thể triển khai hệ thống này để ép Bình Nhưỡng và ngăn chặn các lực lượng Mỹ và Hàn Quốc thực hiện các cuộc không kích mà Bắc Kinh cho là nhằm gây mất ổn định tình hình. Trung Quốc cũng có thể dùng hệ thống tên lửa S-400 kết hợp với hệ thống tên lửa S-300PMUHQ-9 để đe đọa các cuộc không kích từ các đơn vị tàu sân bay Mỹ neo ở biển Hoàng Hải, nhờ đó buộc các đơn vị này phải di chuyển sang phía đông Hàn Quốc. Bằng cách bố trí kỹ lưỡng hệ thống S-400, Trung Quốc cũng có thể gây sức ép buộc Mỹ và Hàn Quốc phối hợp hoạt động trên không cùng lực lượng quân sự Trung Quốc nhằm giả vờ rằng đang có sự suy giảm xung đột trên không. Điều này có thể cho phép Bắc Kinh bóp nghẹt nhịp tiến quân của Mỹ và đồng minh.

Quần đảo Senkaku nằm ngay rìa tầm bắn của hệ thống S-400 được triển khai trên bờ biển Trung Quốc. Tuy nhiên, việc triển khai hệ thống tên lửa này trong một cuộc khủng hoảng liên quan đến Senkaku có thể một lần nữa giúp Trung Quốc gây ảnh hưởng lên toàn bộ quá trình. Hệ thống S-400 giúp yểm trợ phòng không cho những tàu có vũ khí trên biển thực hiện nhiệm vụ từ bờ biển Trung Quốc hướng về Senkaku.

Nếu kết hợp với các hệ thống tên lửa SAM được trang bị trên tàu chiến như HHQ-9 và hoạt động tuần tra trên không giữa trận chiến (CAP) thực hiện bởi máy bay chiến đấu từ đất liền, hiệu quả kết hợp có thể giúp mở rộng sự yểm trợ phòng không từ SAM lên quần đảo Senkaku – một khả năng mà Nhật Bản khó có thể bắt kịp. Do đó, những nhà hoạch định chiến lược Nhật Bản và Hoa Kỳ phải lên kế hoạch kỹ lưỡng để chống lại CAP của Trung Quốc và tấn công những đơn vị chiến đấu trang bị tên lửa SAM của Bắc Kinh. Trong khi đó, họ phải dàn quân bên ngoài tầm bắn của S-400 trên đất liền hoặc chấp nhận có khả năng mất ưu thế trên không đối với quần đảo nếu có khủng hoảng hay xung đột.

Việc điều động các tàu ngầm hạt nhân chiến lược và có khả năng là một tàu sân bay đến đảo Hải Nam tạo cho Trung Quốc lý do chính đáng để triển khai hệ thống S-400 và các hệ thống tên lửa khác lên hòn đảo này, nơi mà sức mạnh tổng hợp có thể gây sức ép lớn lên phía bắc Biển Đông. Trung Quốc cũng đã xây dựng các đảo nhân tạo có thể hỗ trợ việc triển khai hệ thống này ở giữa quần đảo Trường Sa, cho phép họ kiểm soát không phận phía trên toàn bộ quần đảo.

Trong một cuộc khủng hoảng, Trung Quốc có thể sử dụng hệ thống tên lửa SAM để kiểm soát sự xuất hiện của máy bay do thám nước ngoài, làm suy yếu khả năng của Mỹ và các quốc gia khác nhằm có được một bức tranh chính xác về các diễn tiến mang tính chiến thuật. Trong một cuộc khủng hoảng quân sự với các bên tranh chấp, kiểm soát không phận trên toàn bộ quần đảo Trường Sa sẽ mang đến cho họ một ưu thế quân sự to lớn so với các đối thủ cùng đòi hỏi chủ quyền khác.

Trong trường hợp Trung Quốc quyết định thiết lập vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) ở Biển Đông, việc triển khai hệ thống tên lửa S-400 ở quần đảo Trường Sa cũng như là đảo Hải Nam và/hoặc quần đảo Hoàng Sa sẽ mang đến sự tự tin thực sự cho những nỗ lực thực thi quyền kiểm soát của Trung Quốc.

Tuy vậy, chiến thuyết, thời tiết và vị trí biệt lập của các đảo có thể giới hạn tính hữu dụng của S-400 trên các đảo ở Biển Đông. Vì S-400 dựa trên sự di chuyển linh động để đảm bảo khả năng sống sót, đặt nó lên một hòn đảo nhân tạo trên quần đảo Trường Sa sẽ làm cho toàn hệ thống dễ bị tấn công. Tác động ăn mòn từ từ của độ ẩm cao và nước biển cũng sẽ làm cho việc bảo trì hệ thống S-400 vốn không dành cho chiến đấu trên biển đặc biệt khó khăn, chưa kể lại ở một vị trí quá xa.

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Mar 6th 2016, 6:43am)


237

Thursday, February 25th 2016, 6:20am

Khuyến nghị chính sách

Đối với Trung Quốc, hệ thống tên lửa S-400 bổ sung và củng cố sức mạnh cho các vũ khí A2/AD quan trọng khác như tên lửa SAM S-300PMUHQ-9, tên lửa đạn đạo đối hạm (ASBM) DF-21D, các hệ thống tác chiến điện tử, và tên lửa hành trình phóng từ trên không. Sức mạnh tổng hợp từ những loại vũ khí hỗ trợ cho nhau này sẽ làm tăng sự tự tin của Bắc Kinh và có thể thách thức tính khả thi của việc Mỹ can thiệp quân sự vào các sự cố có thể xảy ra dọc biên giới Trung Quốc.

Không có những đầu tư lớn vào công nghệ tàng hình và chống tên lửa SAM, hoặc những thay đổi lớn tới huấn luyện và định hướng chiến lược trước các hệ thống tên lửa này, nước Mỹ sẽ phải đối mặt với thách thức to lớn khi đối phó với mối đe dọa từ chúng. Thông thường Mỹ sử dụng kết hợp tấn công điện tử, công nghệ tàng hình, mồi nhử và tên lửa tự dẫn bằng ra-đa để chống lại các hệ thống phòng không. Cách tiếp cận đó dường như sẽ không thay đổi khi S-400 xuất hiện, nhưng việc triển khai sẽ gặp thách thức lớn hơn.

Nếu Mỹ chọn hành quân bên ngoài lớp vũ khí phòng không, các nhiệm vụ trên không sẽ không còn đáng thực hiện bởi vì quá ít vũ khí trên máy bay có thể hoạt động hiệu quả ở tầm bắn quá xa như thế.

Đè bẹp S-400 bằng tấn công tên lửa cũng là một lựa chọn nhưng khả năng di chuyển linh hoạt của hệ thống này làm nó trở thành một mục tiêu rất khó xác định. Ngoài ra, tính chất leo thang căng thẳng của các cuộc tấn công ngay trên lãnh thổ Trung Quốc nhằm phá hủy các hệ thống tên lửa trên cũng làm lựa chọn này trở nên cực kỳ rủi ro.

Các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ và đồng minh sẽ cần phải suy nghĩ theo hướng khả thi hơn và ít leo thang hơn để giải quyết mối đe dọa từ S-400 cùng với các hệ thống tên lửa SAM tối tân khác trong một tình huống xấu giữa Trung Quốc và một đồng minh hay đối tác của Hoa Kỳ.

Nói cách khác, họ cần chấp nhận một mức nguy cơ cao hơn. Cần thiết phải có những khái niệm tác chiến mới để đối phó với mối đe dọa, chẳng hạn như một kỳ vọng lớn hơn vào máy bay tàng hình thế hệ thứ năm và trong tương lai là thế hệ thứ sáu, hoặc những chiến thuật tối tân nhằm giảm thiểu khả năng dễ bị phát hiện của máy bay đối với tên lửa SAM.

Các nhà hoạch định sẽ cần chấp nhận khả năng chịu tổn thất lớn về vũ khí công nghệ cao hoặc xem xét tái đầu tư vào những vũ khí chi phí thấp có thể hy sinh như thiết bị bay không người lái (UAV).

Trong dài hạn, những nhà hoạch định chính sách ở Mỹ nên lập kế hoạch về việc phát triển các biện pháp đối phó với S-400. Điều này đòi hỏi các khoản đầu tư vào thiết bị gây nhiễu điện tử hoặc các thiết bị khác đ đánh lạc hướng hoặc loại bỏ khả năng lần theo máy bay của ra đa S-400.

Trong tất cả các trường hợp, hệ thống tên lửa S-400 sẽ mang đến cho Trung Quốc một hệ thống vũ khí đầy sức mạnh chắc chắn làm trầm trọng thêm thách thức về A2/AD vốn đã rất đáng gờm đối với quân đội Mỹ cả trong thời bình, lẫn trong khủng hoảng và xung đột.

Timothy Heath là nhà phân tích quốc phòng quốc tế cao cấp tại tổ chức phi lợi nhuận, phi đảng phái RAND.[font='&quot'][/font]

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Mar 6th 2016, 6:44am)


238

Saturday, February 27th 2016, 9:06pm

Nhận định:

- Một hệ thống hỏa tiển địa-không,
- Một hệ thống radar tần số cao và
- Một phi đạo dành cho phi cơ chiến đấu
là những yếu tố cần thiết để triển khai hiệu quả một vùng nhận dạng phòng không (ADIZ).

TC đã lúc nhanh, lúc chậm, lúc công khai, lúc lén lút lần lượt thực hiện những phương tiện quân sự đó trên những đảo đá thiên nhiên và nhân tạo mà họ đã xâm chiếm trên Biển Đông. Đó lại tòan là những phương tiện tối tân và hữu hiệu nhứt mà họ có được:

- Hệ thống hỏa tiển đạn đạo đối hạm ( ASBM DF-21D ), hỏa tiển SAM S-300PMUhỏa tiển SAM TRIUMF S-400 của Nga, còn gọi là SA-21 theo danh mục NATO ( có thể sẽ triển khai ở đảo Hải Nam rồi sau đó sẽ mang ra hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa )
- Một cụm radar tần số cao có tầm theo dõi rộng vượt quá đường chân trời tại đá Châu Viên, rất cần thiết cho các hỏa tiễn nhắm vào các mục tiêu.
- Một phi đạo để đưa máy bay chiến đấu J-11 và J-7 đến đảo Phú Lâm.
Khi hòan tất thì thế trận chống xâm nhập/chống tiếp cận (A2/AD) đã bày xong và TC sẽ sẳn sàng nghênh đón Mỹ.
Đó cũng là lúc mà VN đã nằm gọn trong nanh vuốt của lòai quỷ đỏ TC.

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 28th 2016, 4:56am)


239

Saturday, February 27th 2016, 9:13pm

Báo Trung Quốc hô hào ‘đánh’ Mỹ ở biển Đông
VOA Tiếng Việt
25.02.2016

Báo đảng của Trung Quốc mới lên tiếng kêu gọi các lực lượng của nhà nước “nhả đạn” hoặc “đâm vào tàu chiến Mỹ” ở biển Đông “để dạy cho Hoa Kỳ một bài học”, trong bối cảnh căng thẳng leo thang tại vùng biển tranh chấp này.Tờ Nhân dân Nhật báo còn nói thêm rằng “mạnh tay với những kẻ xâm phạm biển Nam Trung Hoa [biển Đông] là điều tốt cho hòa bình ở khu vực tranh chấp”.

Tờ South China Morning Post có trụ sở ở Hong Kong dẫn lại một bài bình luận của cơ quan báo chí bị coi là “loa tuyên truyền” của Đảng Cộng sản Trung Quốc, viết rằng “các lực lượng của Trung Quốc nên bắn cảnh cáo hoặc thậm chí cố tình đâm vào các chiến hạm Mỹ tới gần quần đảo Hoàng Sa”.

Nhân dân Nhật báo nói thêm rằng Bắc Kinh phải có hành động cứng rắn để “dạy cho Mỹ một bài học” nếu Washington tiếp tục những hành động táo bạo.Bài bình luận viết thêm rằng quần đảo Hoàng Sa nằm dưới sự kiểm soát của Trung Quốc trong hơn 40 năm qua, và là chiến tuyến cuối cùng nhằm bảo vệ biển Đông.

Một nữ hạm trưởng Hoa Kỳ tháng trước đã chỉ huy tàu khu trục USS Curtis Wilbur tới gần đảo Tri Tôn ở Hoàng Sa, khiến Trung Quốc giận dữ, trong khi Việt Nam ủng hộ. Tàu chiến USS Lassen của Mỹ có tên lửa dẫn đường là một trong số các khu trục hạm mạnh nhất từng được chế tạo.
Trước đó vài tháng, một chiến hạm khác của Hoa Kỳ là USS Lassen áp sát vào các đảo nhân tạo của Trung Quốc.

Trong một bài bình luận mới đây, một tờ báo khác của Trung Quốc là Hoàn cầu Thời báo nói rằng Mỹ đang làm rùm beng chuyện Trung Quốc triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa HQ-9 ở Hoàng Sa. Tờ báo có xu hướng cực đoan viết thêm:


“Washington không chỉ gây áp lực cho Bắc Kinh về vấn đề biển Đông mà còn kích động xung đột giữa Bắc Kinh và Hà Nội”.

Các bài bình luận của báo chí Trung Quốc xuất hiện trong bối cảnh căng thẳng ở biển Đông dâng cao sau khi Trung Quốc đưa các tên lửa và chiến đấu cơ tới Hoàng Sa.


Trong khi đó, một số nhà quan sát cho rằng phản ứng của Việt Nam cũng như báo chí nhà nước “yếu ớt hơn” so với Trung Quốc về vấn đề biển Đông.
Luật sư Trần Vũ Hải và nhà bất đồng chính kiến Trương Duy Nhất cùng cho rằng báo chí Việt Nam thời gian qua đã bị “sa đà” vào một scandal tình ái của ca sĩ mà ông viết tắt là HNH hơn là đưa tin mạnh hơn về nguy cơ xung đột ở biển Đông. Viết trên trang Facebook cá nhân, ông Hải viết: “Cho dù HNH có yêu thêm trăm lần các đại gia và đại gia kim cương có hàng trăm bồ bịch, chẳng ảnh hưởng đến mỗi chúng ta. Nhưng nếu tiếp tục sôi động "phê" với hai anh chị này, khiến đa số dân chúng Việt quên HQ-9 đang được kẻ ngoại bang đặt trên đất ta đang bị chiếm đóng trái phép và nhằm đe doạ nước ta (cũng như một số nước khác), các kẻ "đạo đức bàn phím" sẽ chẳng khác gì tay sai Tàu làm ru ngủ dân Việt”.

Trong khi đó, ông Phan Tất Thành, một người từng học tập nhiều năm ở Trung Quốc, nói với VOA Việt Ngữ rằng báo chí Việt Nam hiện nay đã tỏ ra mạnh mẽ hơn so với trước đây về các vấn đề liên quan tới Trung Quốc, và tư tưởng dân tộc chủ nghĩa đang dâng cao ở Việt Nam. Ông nói thêm:

“Cái tư tưởng, cái áp đặt của Trung Quốc hàng nghìn năm nay chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Việt Nam thôi. Dân Việt Nam mình có thể bắt tay hòa hoãn để cho cuộc sống của mình tốt hơn. Thế nhưng mà, để mà phải hòa hoãn, bắt tay, nhịn nhục với Trung Quốc thì không bao giờ. Với kẻ thù nào thì Việt Nam cũng nêu cao tinh thần dân tộc, nhưng mà có những thời điểm, những giai đoạn, người ta phải kiềm chế nó lại vì mục đích lớn hơn của dân tộc. N
ếu như một vị lãnh đạo nào trong giai đoạn hiện nay mà tỏ ý ra là thỏa thuận với Trung Quốc thì không tồn tại với người dân Việt Nam đâu”.

Hôm 25/2, ông Lê Hải Bình, phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam, nói rằng các hành động mới nhất của Trung Quốc khiến nguyên trạng khu vực bị phá vỡ. Ông Bình nói:


“Bất chấp sự phản đối và quan ngại của Việt Nam và cộng đồng quốc tế, Trung Quốc không những tiếp tục có những hành động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, gia tăng quân sự hoá trên Biển Đông mà còn đe doạ hoà bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải và hàng không ở Biển Đông. Yêu cầu Trung Quốc có những hành động, lời nói có trách nhiệm và mang tính xây dựng trong việc duy trì hoà bình, ổn định ở vùng biển tranh chấp."

Trả lời câu hỏi về khả năng nếu phía Việt Nam nhận được đề nghị từ Mỹ và các đồng minh về tuần tra trên Biển Đông thì Việt Nam có tham gia để khẳng định chủ quyền và tự do đi lại hay không, và chính sách “không liên minh” với nước này chống lại nước khác có ngăn cản Việt Nam tham gia những hoạt động như vậy không, ông Bình khẳng định:


“Chúng tôi đã, đang, và sẽ tiến hành các hoạt động bình thường của mình trên những khu vực này. Chúng tôi đã nhiều lần nêu rõ quan điểm của mình là Việt Nam tôn trọng quyền đi lại vô hại trong lãnh hải, được thực hiện phù hợp với quy định liên quan của luật pháp quốc tế, đặc biệt là UNCLOS 1982”.

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 28th 2016, 7:25am)


240

Sunday, February 28th 2016, 5:08am

Quan hệ Việt-Mỹ: Ý nghĩa chính trị của vũ khí sát thương
Posted on 11/10/2014 by The Observer
Tác giả: Trương-Minh Vũ & Ngô Di Lân

Quá trình thiết lập mối quan hệ đối tác quân sự “ngầm” giữa Việt Nam và Mỹ đã đạt được một bước tiến quan trọng. Trong chuyến thăm Washington mới đây của Phó thủ tướng Phạm Bình Minh, chính phủ Hoa Kỳ cuối cùng đã đồng ý gỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam vì lý do an ninh hàng hải.

Bước tiến này cho thấy rằng cả hai bên đã vượt qua nhiều rào cản trong mối quan hệ song phương. Lâu nay Mỹ luôn cho rằng việc gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam là một vấn đề nhạy cảm bởi sự khác biệt trong hệ thống giá trị và chính trị giữa hai bên. Sự dè dặt trong việc gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí được thể hiện một cách rõ ràng qua nhiều tiếng nói bày tỏ quan ngại rằng những vũ khí này sẽ được sử dụng với mục đích đàn áp những người “bất đồng chính kiến”.

Những ý kiến như vậy đang được ủng hộ và vận động bởi những người Việt ở Mỹ, những người luôn nhấn mạnh rằng việc gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam cần đi kèm với cải cách chính trị. Mặc dù vậy, các chính trị gia Mỹ đã phản ứng một cách dè dặt trước những đề xuất này. Ở một chừng mực nào đó đã tồn tại sự nhất trí ngầm giữa hai bên rằng việc gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam là cần thiết, như một phản ứng chiến lược trước những hành động cứng rắn gần đây của Trung Quốc trên biển Đông.

Còn trong nội bộ Việt Nam, bắt đầu có nhiều tiếng nói chỉ trích chính sách quốc phòng “3 không” của nước này (bao gồm không lien minh quân sự với bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia). Những ý kiến phản biện cho rằng cách tiếp cận này không còn hữu hiệu trong việc giúp bảo vệ lợi ích quốc gia và chủ quyền, nhất là sau khi Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào trong khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Bất chấp những sự khác biệt nhất định về lập luận, những tiếng nói này ủng hộ việc Việt Nam xích lại gần Mỹ hơn. Từ góc nhìn của các chiến lược gia Việt Nam, chỉ có Mỹ mới có thể gây thay đổi tính toán của Trung Quốc ở biển Đông, và ngăn chặn việc nước này sử dụng vũ lực để thay đổi hiện trạng. Trong khi đó, nhận được sự hậu thuẫn của một cường quốc về sức mạnh quân sự đồng nghĩa với việc cán cân quyền lực được thay đổi theo chiều hướng có lợi cho Hà Nội.

Trong chuyến thăm Mỹ vừa qua, Phó thủ tướng Phạm Bình Minh đã liên tiếp khẳng định rằng nỗ lực tìm kiếm vũ khí của Mỹ là một chuyện hết sức “bình thường” và không nhắm tới bất kì “nước thứ ba nào”. Tuy nhiên, rõ ràng cả Hà Nội lẫn Washington đang theo đuổi một cuộc chơi cân bằng quyền lực.

Tuy được xem là một bước đột phá quan trọng, vũ khí của Mỹ sẽ khó lòng lật ngược thế cờ trong mối quan hệ tay ba Trung-Việt-Mỹ nói chung và trong cuộc tranh chấp ở biển Đông nói riêng. Đầu tiên, kể cả Mỹ có gỡ bỏ toàn bộ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam thì điều này cũng không giúp thay đổi cán cân quyền lực giữa Trung Quốc và Việt Nam một cách đáng kể.

Dù thế nào đi nữa, hải quân Trung Quốc vẫn sẽ áp đảo hải quân Việt Nam. Hạm đội của Trung Quốc cũng hiện đại và được trang bị tốt hơn so với Việt Nam. Vũ khí của Mỹ còn rất đắt tiền, Hà Nội khó lòng có thể mua đủ vũ khí của Mỹ để thay đổi cấu trúc quân đội hiện nay một cách đáng kể với hi vọng răn đe Trung Quốc. Kể cả trong trường hợp Việt Nam có thể mua một lượng rất lớn vũ khí của Mỹ, Quân Đội Nhân Dân Việt Nam cũng sẽ mất nhiều năm để tích hợp vũ khí Mỹ vào trong một hệ thống quân đội mà trong đó vũ khí của Nga đã áp đảo từ trước đến giờ.

Quan trọng hơn nữa, vẫn còn tồn đọng một số sự khác biệt và cách hiểu khác nhau giữa hai nước trong lĩnh vực hợp tác quốc phòng. Về phía mình, Việt Nam muốn hợp tác quốc phòng không chỉ giới hạn trong việc mua bán vũ khí. Lý tưởng đối với Việt Nam là hải quân hai nước sẽ tuần tra chung trên biển và Mỹ sẽ thể hiện cam kết bảo vệ an ninh hàng hải và ổn định trên biển Đông một cách mạnh mẽ hơn trong trường hợp Trung Quốc tiếp tục hung hăng. Một sự bảo đảm “ngầm” nhưng chắn chắn rằng Mỹ sẽ giúp đỡ và bảo vệ Việt Nam trong trường hợp Trung Quốc tấn công trước vẫn phù hợp với chính sách quốc phòng “3 không” hiện tại.

Mặc dù vậy, đây là những thoả thuận mà Mỹ khó lòng đồng ý, bởi nhiều lý do trong đó có việc cắt giảm ngân sách quốc phòng, các cam kết quân sự của Mỹ ở các nơi khác cũng như việc Mỹ muốn tránh đối đầu quá trực tiếp với Trung Quốc.

Thực tế hơn thì Việt Nam hi vọng rằng Mỹ sẽ sớm hỗ trợ Việt Nam trong việc tuần tra trên biển. Điều này lý giải những cuộc thảo luận trước thềm chuyến thăm của ông John Kerry vào tháng 7 / 2014, như một nguồn tin ngoại giao từ Hà Nội cho hay. Cho đến nay chưa có thoả thuận hay hiệp định nào như vậy được ký kết. Nhưng đây chắc chắn sẽ là một trong những ưu tiên hàng đầu của Hà Nội.

Không thể phủ nhận rằng việc gỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam là một bước khởi đầu quan trọng cho sự gia tăng hợp tác quốc phòng giữa Việt Nam và Mỹ. Tuy vậy, điều này vẫn chưa thoả mãn được sự trông đợi từ cả hai phía, nhất là trong việc kiềm chế những tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông. Không lật ngược thế cờ quân sự, bước đột phá vừa qua vẫn có ý nghĩa biểu trưng và chính trị hết sức quan trọng, và là một giải pháp tạm chấp nhận được đối với cả hai bên trong thời điểm hiện tại.

Trương-Minh Vũ là giảng viên Khoa Quan hệ Quốc tế, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, TP. Hồ Chí Minh. Ngô Di Lân nghiên cứu về chính sách ngoại giao, hiện đang theo học tại Đại học Maastricht (Hà Lan). Quan điểm trong bài là quan điểm riêng của các tác giả.

Một phiên bản tiếng Anh của bài viết đã được đăng trên The Diplomat.

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Feb 28th 2016, 5:21am)


24 users apart from you are browsing this thread:

24 guests

Similar threads