You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

341

Friday, July 15th 2016, 6:23am

1. Trung Quốc có truyền thống sùng bái tổ tông, Trung Cộng lại đào mộ tổ Trung Hoa

Nói về một con người, nếu mộ tổ bị đào, đã là chuyện sỉ nhục lớn, đáng ôm hận trong lòng giống như giết cha. Còn bạn có biết rằng Trung Cộng đã đào biết bao nhiêu mộ tổ của người Trung Quốc không?

Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, chính điện của lăng Viêm Đế bị tiêu hủy, mộ phần bị đào xới, đốt xương thành tro. Lăng vua Thuấn tại Sơn Tây cũng bị tiêu hủy, trên mộ phần treo một cái loa lớn. Miếu Đại Vũ tại Hội Kê, Thiệu Hưng, Triết Giang bị dỡ bỏ, bức tượng Đại Vũ lớn nhất bị đập nát, đầu cổ bị chặt đứt, đặt trên xe rơ-moóc mang đi bêu riếu khắp đường phố. Mộ Khổng Tử bị san phẳng, khai quật, tấm biển lớn “Đại Thành Chí Thánh Tiền Sư Văn Huyên Vương” cũng bị đập nát vụn! Bia đá trong miếu bị đập vụn, tượng trong miếu Khổng Tử bị phá hủy. Vườn mộ Thương Hiệt, ông tổ chữ Hán cũng bị phá hủy, cải tạo thành “Vườn lăng liệt sỹ”, v.v.. Đây chỉ là một phần rất nhỏ những mộ tổ Trung Hoa của chúng ta bị Trung Cộng đào xới.
Lão Tử quả là bậc đại trí huệ, đã nhanh chóng lưu lại “Đạo Đức Kinh” rồi cưỡi trâu đi về Hàm Cốc phía Tây, nếu lưu lại mộ phần, chưa biết sẽ bị Trung Cộng dày xéo tới mức nào?

2. Truyền thống Trung Quốc răn dạy “Vạn ác dâm vi thủ” ( Dâm dục là đầu mối của mọi cái ác ), Trung Cộng dâm loạn thành trào lưu, không còn giới hạn

Trung Cộng từ Mao Trạch Đông, Giang Trạch Dân cho tới các quan viên lớn nhỏ, lưu manh đã trở thành bản tính, dâm loạn thành trào lưu, không còn giới hạn. Những người phụ nữ đã rõ danh tính của Mao Trạch Đông có tới 15 người, những cô gái bị Mao lợi dụng chuyến xuất ngoại, những chuyến điện siêu tốc, những buổi khiêu vũ chà đạp không biết bao nhiêu phụ nữ. Những tin tức về các vụ bê bối giữa Giang Trạch Dân cùng các nữ danh ca, chủ trì đài truyền hình Trung Ương, nữ gián điệp của Ủy ban An ninh của Nga mọi người đều rõ. Quan trên thế nào quan dưới thế nấy, báo cáo của hãng truyền thông Hồng Kông tiết lộ, theo một điều tra về việc xử lý các quan viên tham nhũng hủ bại của Trung Cộng, 95% có bà hai; 5% còn lại là các nữ quan viên tham nhũng. Trung Cộng dùng tà thuyết, nghịch lý, quyền thế, dục vọng, quỹ đen nuôi dưỡng một đám dâm loạn, một người thường xuyên bao nuôi biết bao nhiêu tình nhân.

Hoàng Tùng, Viện phó bệnh viện Cao Hùng, không những thích đùa cợt thiếu nữ, còn giúp các quan viên Trung Quốc hạn chế tội danh, “Tội cợt nhả trẻ em” không được coi là cưỡng dâm. Lý Tân Công, Phó Bí thư thường vụ thành ủy Vĩnh Thành, trường kỳ lợi dụng những nhân viên xã hội nhàn rỗi và những kẻ vị thành niên tại các trường học dẫn dụ hoặc uy hiếp các em nữ tại trường, dùng xe con chở các em đến những nơi thanh vắng, xa xôi, mặc cho tiếng kêu khóc xé tim xé gan của các em, cũng không cách nào dừng hành vi thú tính đó lại.
Đương nhiên, quan chức cưỡng dâm phụ nữ không được dã man như lũ kẻ cướp, quan chức và danh vị của chúng, sẽ khiến rất nhiều cô gái “trở nên ngoan ngoãn”, cũng đủ để những cô gái vì lợi ích nào đó đủ hình đủ vẻ chạy đến bên các quan chức, tác thành giấc mộng ngày ngày đánh mạt chược, đêm đêm làm tân nương cho các quan chức Trung Cộng.

Lý Đông Sinh, kẻ cầm đầu Phòng 610 của Trung Cộng vừa mới mất chức, chính là nhờ tặng “người đẹp” cho Chu Vĩnh Khang mà được thăng chức từ Đài truyền hình Trung Ương thành quan chức cao cấp của Bộ công an. Danh ngôn của Cốc Tuấn Sơn – kẻ đại dâm loạn trong quân đội còn tung hứng rằng:
“Nữ minh tinh của Trung Quốc tôi đều chơi chán cả rồi, dùng tiền là thu phục được họ.”

“Thánh Kinh” trong “Tứ đại văn minh cố quốc” đã từng miêu tả tình cảnh vào đêm trước ngày diệt vong của thành Babylon như sau: “Giống như một lò dâm loạn, đạo đức bại hoại, nhân tính bị hủy diệt.” Chế độ “cộng thê” (chung vợ), khiến thể chất của nhân dân dần bị thoái hóa, bệnh tình dục tràn lan khắp cả nước. Pháp điển (kinh điển Thánh Kinh) của thành Babylon ghi chép như sau: “Một loại bệnh ghê tởm, nổi lên những vết sẹo không thể chẩn đoán hay chữa trị, bác sĩ cũng hết cách phải bó tay, cũng không thể khiến bệnh tình thuyên giảm, giống như bị cái chết gặm nhấm, không thể thoát thân.” Những trường hợp tiêu biểu dâm loạn của Trung Cộng có trong toàn dân, ngày hôm qua của Babylon phải chăng chính là ngày mai của Trung Quốc?

3. Truyền thống Trung Quốc coi trọng tính mạng con người, Trung Cộng thờ ơ với tính mạng con người

Trong “Luận Ngữ” có câu như sau: “Cứu phần, Tử thoái triều, viết: ‘thương nhân hồ?’ bất vấn mã.” (Chuồng ngựa cháy. Khổng Tử thoái chiều hỏi: “Có ai bị thương không?” Không hỏi ngựa.) Sau khi chuồng ngựa bị cháy, điều Khổng Tử quan tâm là con người. Con người là tinh anh của vạn vật, là “nhân mệnh quan thiên(mệnh người có quan hệ tới trời).

Từ năm 1949, Trung Cộng cướp chính quyền đến nay, đàn áp phản cách mạng, cải cách ruộng đất, tam phản, ngũ phản, cải tạo công thương, nhổ tận gốc hội môn đạo môn (tôn giáo), trấn áp Tôn giáo, nạn đói, phá tứ cựu, Đại Cách mạng Văn hóa, Lục Tứ (cuộc thảm sát ngày 04 tháng 06), bức hại Pháp Luân Công, v.v.. đã hại chết 80 triệu người Trung Quốc, tương đương với cứ ba tháng lại có một lần “Đại thảm sát Nam Kinh”.

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 15th 2016, 6:35am)


342

Friday, July 15th 2016, 6:37am

Trong 14 năm liên tục đàn áp tàn khốc Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân, tên hung thủ bức hại ra mật lệnh [với Pháp Luân Công]:
“Đánh chết không có tội, đánh chết được coi là tự sát”,
“Không tra thân phận, trực tiếp hỏa thiêu”;
“Bôi nhọ danh dự, vắt kiệt kinh tế, hủy hoại thể xác”.

Lại còn ăn to gan lớn mật che cả bầu trời cưỡng bức mổ cướp nội tạng sống các học viên Pháp Luân Công, máu tanh tàn nhẫn, nghịch thiên phản đạo của nó đã vượt quá tất cả ma quỷ tà ác trong lịch sử, được coi là “Tội ác xưa nay chưa từng có trên hành tinh này”.

Năm 2009, một điều tra viên đặc biệt của “Tổ chức Thế giới điều tra cuộc đàn áp Pháp Luân Công” cùng một nhân chứng đã tiến hành cuộc đối thoại kéo dài gần 30 phút, nhân chứng đã tiết lộ năm 2002 đã từng tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình một nữ học viên Pháp Luân Công bị mổ cướp nội tạng trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.
Lúc đó nhân chứng công tác tại ngành công an tỉnh Liêu Ninh, đã tham dự bắt giữ phi pháp, đánh đập tra tấn học viên Pháp Luân Công.
Theo lời kể của nhâncchứng, một nữ học viên Pháp Luân Công 30 tuổi sau khi bị bắt, trải qua một tuầnctra khảo, đánh đập dã man, bức thực, thương tích đầy mình, ngày 09 tháng 04 năm 2002, phòng cảnh sát tỉnh Liêu Ninh cử hai bác sỹ quân y, một là bác sỹ Bệnh viện Quân khu Thẩm Dương, người còn lại là bác sỹ quân y tốt nghiệp Đại học Quân y số 2, đã mổ cướp tim, thận của cô.
Lúc đó người làm chứng cầm súng cảnh vệ, tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình. Dưới đây là lời ghi chép lại theo ghi âm cuộc điện thoại:


“Một dao cắm xuống, máu phun ra tung tóe, chứ không phải… Lúc đó chúng tôi mỗi người ôm một khẩu súng đứng bên cạnh canh gác. Lúc này ngực đã mổ phanh ra, người phụ nữ đó thét lên một tiếng động trời, nói ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’… Người bác sỹ và bác sỹ quân y đó hơi do dự một chút, sau đó nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn lãnh đạo của chúng tôi một cái, sau đó lãnh đạo gật đầu một cái, cậu ta liền tiếp tục cắt huyết quản… Đầu tiên là moi tim, sau đó moi thận. Khi huyết quản tim bị cắt đứt, cô ấy bị một trận co giật, vô cùng đáng sợ, để tôi nhái theo âm thanh đó cho anh nghe, dù sao thì tôi cũng không nhái lại được kiểu đau đớn tan nát như thế, sau đó là tiếng A….A… cứ há hốc miệng ra, mở to hai mắt, há hốc miệng. Ai da… Tôi không muốn nói tiếp nữa!”

1. Truyền thống Trung Quốc vi chính thượng liêm (dùng đạo đức cao thượng, thanh liêm trị quốc), Trung Cộng hoang phí vô độ, tham quan khắp nơi

Năm 2011 thu nhập tài chính của Trung Quốc là 10.000 tỷ nhân dân tệ, 130 triệu dân bình quân nộp thuế 7.980 tệ, tương đương với thuế thu một nhà bốn người là 31.920 tệ, số thuế thu cao nhất thế giới. Vậy tiền này dùng làm gì?
Xin hãy xem một dãy những con số, chi phí chính phủ và so với thu nhập của chính phủ các quốc gia khác: Đức 2.7%, Ai Cập 3.1%, Ấn Độ 6.3%, Canada 7.1%, Mascova 7.6%, Trung Quốc 30%. Trung Quốc so với các nước trên lần lượt cao gấp 11,1 lần; 9,7 lần; 4,8 lần; 4,2 lần và 3,9 lần.

Khoảng 1/3 thu nhập tài chính của Trung Cộng để nuôi quan viên các cấp. Trung Cộng công bố, quan chức mỗi năm “tam công” (3 loại công quỹ – ăn uống bằng công quỹ, đi lại bằng công quỹ, xuất ngoại bằng công quỹ) chi phí lên đến 900 tỷ nhân dân tệ.
Vậy còn những khoản quan viên Trung Cộng bòn rút thì sao?
Những tòa nhà văn phòng và nhà ăn hoành tráng thì sao?
Quá nhiều công trình biểu tượng, biểu dương thành tích thì sao?
Tài sản thất thoát do cải cách chế độ xí nghiệp quốc doanh thì sao?
Quan chức Trung Cộng nhằm đúng miếng nạc miếng mỡ của xí nghiệp quốc doanh vơ vét trắng trợn thì sao?
Còn khoản tiền dùng biển thủ, tiêu lạm phát thì sao?
Còn tiền công chơi bời trác táng,, tắm dưỡng sức khỏe, hát karaoke thì sao?
Thu nhập buôn lậu chia chác thì tính thế nào?
Việc chia chác ngân quỹ thì sao?
Tiền lễ, tiền quà thì sao?

Còn chiết khấu, v.v..
Quan chức Trung Cộng rốt cuộc đã hoang phí những đồng tiền xương máu mồ hôi nước mắt của bao nhiêu người dân?


Thế giới ngày nay, khi toàn thể tiến vào thời đại chính trị dân chủ, Trung Cộng lại dùng một chế độ cầm quyền khác “Gia thiên hạ”, “Thái Tử Đảng(Thiên hạ là nhà, đảng là thái tử).
Quyền có thể sinh ra tiền, quyền có thể cuốn tiền, quyền có thể rửa tiền.

Chỉ cần gõ vào Baidu.com tìm kiếm cụm từ “Con em cán bộ cao cấp của Trung Cộng”, sẽ ra một danh sách dài dằng dặc những cái tên, trước mắt toàn là gia thuộc con cái của các quan lớn của Trung Cộng, một sản nghiệp rạng rỡ, ngút tầm mắt, quan tước hiển hách, tài sản chất chồng, đa phần đều là thân kiêm vài chức vụ, mỗi một tước vị chính là một cơ hội vớt tiền.

Liên quân tám nước đốt Vườn Viên Minh là quốc nhục, Trung Cộng không cần phải vượt đại dương xa xôi như bọn kẻ cướp, đốt đuốc xâm chiếm, nó chỉ phải làm một vài văn bản có đóng dấu đỏ, là có thể khiến tiền ào ào chảy tới. Vì Trung Cộng chiếm cứ Trung Hoa rộng lớn, cưỡi lên trên đầu người dân Trung Quốc, khống chế Đại hội Đại biểu Nhân dân, Quân ủy Trung Ương, Quốc Vụ viện, Chủ tịch nước, tòa án, viện kiểm sát tối cao, các đảng phái dân chủ hiệp chính. Nó đè bẹp tất cả, dùng danh nghĩa một đảng cầm quyền để tồn tại, dùng pháp luật mà nó khống chế để bảo hộ “hợp pháp” cho hành vi của bản thân.
Trung Cộng khéo léo bóc lột mồ hôi nước mắt của nhân dân như vậy, có khác gì so với lũ cướp?
Kẻ cướp làm sao so với nó được?
Còn nhân dân thì làm gì được chúng?

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 15th 2016, 6:48am)


343

Friday, July 15th 2016, 7:06am

1. Nghệ thuật kiến trúc trong truyền thống Trung Quốc được ca ngợi hết lời, Trung Cộng toàn làm rối loạn, xấu xí, xiên xẹo, hoang phí

Nghệ thuật kiến trúc truyền thống của Trung Quốc, có nội hàm là Văn hóa Thần truyền Trung Hoa, những nguyên lý thiên văn Càn Khôn hài hòa, cùng với Thiên địa huyền diệu, thu nạp vẻ đẹp thập phương. Những du khách từ nghìn dặm xa xôi bay tới Trung Quốc bị hút hồn bởi thần thái của Cố cungTứ hợp viện tại Bắc Kinh.

Thế Vận hội năm 2008, tôn xưng người Trung Quốc “Bách niên viên mộng”, Trung Cộng lại làm ra cái tổ chim làm hội trường chính, nhìn từ xa đã thấy một đám lộn xộn, đến gần thì thấy bát nháo. Giang Trạch Dân vì lấy lòng minh tinh ca nhạc họ Tống mà dựng lê Đại Kịch viện Quốc gia, vì nó đối nghịch với Tử Cấm Thành gần đó, nên người đời châm biếm gọi là “quả cầu phân mỹ lệ”, so sánh là thấy nó thật xấu xí. Đài truyền hình Trung Ương Trung Quốc mới được dựng lên bị cư dân mạng nói đùa là “Cái quần lớn xộc xệch”; tòa nhà mới sắp hoàn thành của “Nhật Báo Nhân dân” bị cư dân mạng phát hiện là “giống hệt bộ phận sinh dục nam, thực quá tệ”. Những thứ có ra là biểu tượng của quốc gia, đều bị Trung Cộng làm không ra thứ gì.

Điều kỳ lạ là, tổ tông của Trung Cộng vốn là “U linh” phương Tây, thế giới quan và giá trị quan của Trung Cộng và văn hóa Trung Hoa cách biệt quá xa, chẳng thể thấy chút ý vị nào của người Trung Quốc trên thân Trung Cộng.

2. Trung Quốc xưa nay đều coi văn hóa Thần truyền là bảo vật, Trung Cộng coi văn hóa Thần truyền là kẻ thù

Trung Quốc còn được gọi là Thần Châu, văn hóa Trung Quốc là Văn hóa Thần truyền, Khổng Tử biên soạn, sửa đổi, chú giải, giảng nghĩa lục kinh “Thi”, “Thư”, “Dịch”, “Lễ”, “Nhạc” và “Xuân Thu”, đã trở thành mốc son trong Văn hóa Trung Hoa, là bảo vật kinh điển của học trò đời sau. Khổng Tử nói: “Học nhi ưu tắc sỹ(Học mà tinh thông ắt là kẻ sĩ); tú tài không ra khỏi cửa, cũng biết đại sự trong thiên hạ. Những người học sách thông hiểu lý, xưa nay rất được người đời kính trọng.

Sau khi Trung Cộng cướp chính quyền, vì thứ văn hóa đảng phản thiên, phản địa, phản nhân của nó trái ngược hẳn với văn hóa của Trung Hoa, như nước với lửa, cho nên Văn hóa Thần truyền Trung Hoa và những người có văn hóa, trở thành chướng ngại cho Trung Cộng, nó ắt muốn diệt họ để tiến thân. Đây là nguyên nhân căn bản Trung Cộng phản cánh hữu đàn áp những người có văn hóa, Cách mạng Văn hóa hủy diệt Văn hóa truyền thống, hủy diệt văn vật, phản cánh hữu, đánh đổ những tinh anh văn hóa, Cách mạng Văn hóa lại tiêu hủy văn hóa và vật truyền tải.

Theo thống kê, trong cuộc phản cánh hữu và Cách mạng Văn hóa của Trung Cộng, những tinh anh văn hóa không cam chịu nhục, không chịu nổi giày vò mà tự sát nhiều tới hơn 200 người, có không ít người là văn nhân, học giả cấp Đại sư. Khi Cách mạng Văn hóa bắt đầu, Trung Quốc xuất hiện cao trào tự sát, rất nhiều tri thức phần tử như Lão Xá, Truyền Lôi, Tiễn Bá Tán, Ngô Hàm, Trữ An Bình, đều bước đến đường cùng ngay thời kỳ đầu Cách mạng Văn hóa. Họ là những người được tôn xưng là giai cấp “sĩ” trong Văn hóa Truyền thống, là lớp người có tư tưởng độc lập và nhân cách bậc nhất trong xã hội.
Cho nên Cách mạng Văn hóa là thảm họa, trước tiên là thảm họa của văn hóa, sau đó là thảm họa của các văn nhân, đồng thời cũng là thảm họa của văn vật.


Điều mà Trung Cộng muốn chính là đưa mực đen của Văn hóa đảng của tà ác lên ngôi, tác thành cho Văn hóa Đảng Cộng sản Trung Quốc thống nhất thiên hạ.

Văn hóa là huyết mạch của dân tộc, văn hóa mất, thì dân tộc đó danh tồn thực vong (danh còn tồn tại, thực chất dân tộc cũng mất).

Văn hóa biến dị, thì tinh hoa của dân tộc cũng biến dị; văn hóa bị hủy thì mái nhà tâm hồn của dân tộc cũng bị hủy.
Những người có văn hóa – kẻ sĩ, là người truyền thừa chủ yếu của văn hóa dân tộc, họ thà tự sát cũng không chịu nhục.
Khi văn hóa của dân tộc đã không còn nữa, ai là người đảm đương trách nhiệm trọng đại này?
Văn vật là vật truyền tải hữu hình của văn hóa, văn vật cũng bị hủy, có thể thấy văn hóa của dân tộc đó cũng không còn, lịch sử sẽ thiếu đi bằng chứng bằng về thị giác.

Giết kẻ sĩ, vùi dập văn hóa, hủy văn vật, trong ba bài ca này Trung Cộng hát một hơi rất tuyệt tình– Nó tuyệt diệt mạch máu sinh mệnh của dân tộc Trung Hoa.
------------------------------------------------------------
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2014/2/6/把中共从中国身上剥下去(上)-287197.html
Đăng ngày 02-10-2014; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 15th 2016, 7:13am)


344

Monday, July 18th 2016, 4:39am

Tại sao trạm Không Gian của TC không hoạt động lâu dài như của Mỹ?

Kính thưa quí bác và anh chị em thân mến:

Cháu trong nhóm chế power supply (1Megawatt) cho Vê-Tinh ( Satellites ) 15 năm (1980-1990 và 2010-2015 ) và cho trạm không gian Mỹ (Space Station ISS) 10 năm ( 1990-2000 ). Cháu hy vọng đoán trúng:

“Tại sao trạm Không Gian của TC không hoạt động được lâu dài như của Mỹ ?”

Trái đất chúng ta có ngày dài khỏang chừng 12 giờ và đêm là 12 giờ. Vì trạm không gian bay ở quĩ đạo thấp( low orbital ) nên Trạm không gian có ngày dài khoảng 60 phút và đêm là 30 phút. Vì trên không gian có nhiều tia sáng tử ngoại, Cosmic Ray, tia sét đánh … và Plasma … do dó các đồ điện tử phải đặc biệt (Hardness, double screen) và tối thiểu phải có 100KRad mới chịu nổi các khắc nghiệt của cosmic ray.
Trong trạm không gian, nếu quí vị hắt xì hơi mà không kịp che miệng thỉ nước miếng văng ra và nhảy như cào cào (bouncing back and forth!) Chế cái cầu tiêu trong trạm không gian là cả một vấn đề nhức đầu … người ta phải chế các máy hút (Vacuum), máy hút yếu thì nước văng ra tùm lum, nhảy như cào cào. Còn nếu máy hút mạnh thì nó kéo cả “bộ lòng chạy” ra ngoài ! chúng cháu hay nói đùa rằng:

"Bắt boss mình thử trước khi giao hàng …”.

Người boss nói chế cái cầu tiêu là “tuyệt mật Hi-Secrete” vì TC không chế được là không ở lâu được, sau vài hôm là phải bịt mũi trở về trái đất. (Trường hợp Tào-Tháo đưổi thì sao ?, không biết gỉai quyết thế nào …)

Cái máy giặt cũng là một trong cái nhức đầu. Ở dưới đất, dây lạnh (Negative-Return &Chassis) nối vào dây đất (Earth Ground) nhưng ở trên tàu vũ- trụ, (Spaceship), tại môi trường Plasma, dậy nóng (Positive) nối vào vỏ phi thuyền (Chassis), có mỗi chuyện này mà NASA phải trả cho một viện đai-học 200 ngàn dollars để research!

Còn về Vệ-Tinh, hầu như tất cả vệ-tinh bay theo đường xích-đạo. Khó nhất là chế vệ-tinh bay theo đường bắc cực và nam cực vì từ trường bắc cực và nam cực rất mạnh làm mất data information nên phải dùng magnetic compensate method mà từ trường là nonlinear!
Mãi tới năm 2005, chỉ có chế và launched đươc 1 cái mà thôi.

Chế vệ tinh viễn thông rẻ hơn vệ tinh G-Synchronous, đồ điện tử của vệ tinh viễn thông chỉ cần 100kRad tới 150Krad là đủ sống cho 10 năm tới 15 năm và bay ở low orbital còn đồ điện tử cũa vệ tinh G-Synchronous cần trên 300kRad và bay ở quỹ đạo cao (high orbital 35,786km; 22,236Miles)

À xém nữa là quên nói về trạm không gian của TC, đồ điện tử của TC là Transistor bình thường chỉ có 5Krad tới 10Krad là cùng nên thời gian sống vài năm là cùng. Mấy tháng trước đứa em dại Bắc-Hàn thử bom nguyên tử làm đám “mây ion” bay lên làm hư hay yếu đi mấy cái vệ-tinh của TC rồi!

Hôm nào có người nói rằng TC sẽ dùng tia sáng Laser chiếu lên Vệ-tinh Mỹ.
Xưa rồi em ơi! Năm 2000, chúng cháu có chế thêm cửa sổ để bảo vệ bằng cách đóng cửa sổ lại khi có tia Laser chiếu lên! Vệ Tinh mới bây giờ có thể “lánh sang chỗ khác- Moving Target” khi biết tia sáng Laser chiếu lên!

TC chưa chế ra được Atomic clock, và vẫn dùng Atomic clock và hằng số Pi của Mỹ, nên khi chiến tranh xảy ra thì Vệ-Tinh Mỹ sẽ tắt đài (Channel) hay cộng trừ đi vài chục độ thì hỏa tiễn cũa TC sẽ bắn sai và rơi xuống biển hết, nếu may mắn thoát khỏi Patriot (PAC-3) or Thaad Missiles.

Khi nào cháu rảnh sẽ nói tới cách đáp máy bay trên hàng không mẫu hạm trong lúc HKMH đang chạy gọi là interlock, chỉ có Mỹ và Nga mới có hệ thống này.
Còn phiá TC, máy bay phản lực muốn đáp xuống, HKMH phải đứng im, mà đứng im thì làm mồi ngon cho hỏa tiễn,
Phải còn tới 20 năm nữa TC mới ăn cắp được “Moving Target, Interlock System”.

Thời xưa chúng cháu được học để khi ai hỏi:
“Anh làm nghề gì ?”
thì chúng cháu có sãn câu trả lời là:

”Cháu bán bảo hiểm nhân thọ!”

Ở bên Mỹ khi nghe tới 4 chữ “bảo hiểm nhân thọ” thì chẳng ma nào hỏi câu thứ hai nữa! Thế là thoát nạn.
Bây giờ cháu làm cho công ty tư nên không cần giữ gìn nữa, viết ra tí-ti để qúi vị không ngán thằng TC nữa !

Kính thư,
Andrew Tran

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 18th 2016, 4:51am)


345

Monday, July 18th 2016, 5:04am

Nhận định:

Theo quy định của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), Tòa Trọng tài Thường trực tại Hague (PCA) đã ra phán quyết rằng:
- không có cơ sở pháp lý cho việc TC nêu chủ quyền lịch sử với các tài nguyên nằm trong vùng biển trong ‘ Đường Chín Đoạn’.
- không một thực thể nào do TC tuyên bố chủ quyền đủ điều kiện xác lập ‘vùng đặc quyền kinh tế’.
- quần đảo Trường Sa chỉ được ngư dân và những người lấy phân chim sử dụng một trong thời gian ngắn, không đủ điều kiện để mở rộng vùng biển, đối với đảo đơn lẻ và cả quần đảo gộp chung.
- Ba Bình thực chất chỉ là "bãi đá" nên nó không được hưởng vùng đặc quyền kinh tế.
Ba Bình ( Itu Aba Island ) là thực thể tự nhiên lớn nhất trên quần đảo Trường Sa, với diện tích khoảng 0,5 km vuông. Nó thuộc cụm Nam Yết trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam nhưng bị Đài Loan chiếm đóng một cách bất hợp pháp. Trên thực tế, Đài Loan không được Liên Hợp Quốc thừa nhận là quốc gia có chủ quyền. Cộng đồng quốc tế hiện coi Đài Loan là một phần của TC.
- TC đã vi phạm quyền chủ quyền của Philippines trong vùng đặc quyền kinh tế của nước này qua việc cản trở đánh bắt cá và thăm dò dầu khí, xây dựng đảo nhân tạo và không ngăn cản ngư dân TC đánh bắt cá tại những khu vực này.
- Ngư dân từ Philippines (cũng như ngư dân từ Trung Quốc) đã có quyền đánh cá truyền thống ở Bãi Scarborough.
TC đã ngăn chặn các quyền này bằng cách hạn chế việc tiếp cận khu vực này. Các tàu của TC gây ra một rủi ro va chạm nghiêm trọng một cách bất hợp pháp khi họ đã trực tiếp cản trở các tàu của Philippines.
- TC ‘gây nguy hại nghiêm trọng’ cho các bãi san hô và vi phạm nghĩa vụ bảo tồn và bảo vệ đối với hệ sinh thái. TC biết rõ rằng ngư dân của họ đánh bắt những loài sinh vật biển có nguy cơ tiệt chủng như cho rùa biển, san hô và các loại trai lớn ‘với qui mô lớn’ và đã không làm tròn nghĩa vụ khi không có biện pháp ngăn cản.


Với phán quyết của mình, Tòa Trọng tài Thường trực tại Hague (PCA) đã vô hiệu hóa tham vọng chiếm cứ biển đông làm "ao nhà" của TC. Hơn thế Tòa còn lên án và khiển trách TC như là một thành viên vô trách nhiệm và phạm pháp trong công đồng quốc tế.
Và rồi chúng ta đã thấy gì ?
Vẫn một lũ côn đồ bất chấp công pháp quốc tế mà chính chúng đã ký kết.
TC đã hạ quyết tâm gây náo lọan ở biển đông và xâm chiếm tất cả mọi vùng kinh tế đặc quyền của các quốc gia Đông Nam Á, trong đó có VN.

Chúng đã chà đạp và miệt thị dân tộc VN cho đến tận ngày hôm nay, do đó nếu cần thị uy và để chiếm thế thượng phong thì chúng sẽ tế cờ ra quân bằng máu của người VN. Trừ khi cái lũ Việt gian vội vàng giao nộp nước VN cho chúng trước thời hạn đã ký kết.

Chúng ta, hậu duệ của Lý Thường Kiệt, có còn nhớ bài thơ mà mới đây TT Mỹ Obama đã nhắc đến không ?

南國山河
(李常傑)
南國山河南帝居,
截然定分在天書。
如何逆虜來侵犯,
汝等行看取敗虛。

Nam quốc sơn hà
(Lý Thường Kiệt)

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Bản dịch của Hoàng Xuân Hãn:

Sông núi nước Nam, vua Nam ở,
Rành rành định phận tại sách trời.
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm?
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.

This post has been edited 5 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 18th 2016, 8:21am)


346

Monday, July 18th 2016, 6:39pm

Vụ kiện thế kỷ và bước ngoặt Biển Đông
Posted on 15/07/2016
by The Observer

Tác giả: Việt Long

Vụ Philippines kiện TC ở Biển Đông đã kết thúc bằng phán quyết ngày 12/7/2016 của Tòa trọng tài được thành lập theo Phụ lục VII của Công ước liên hợp quốc về Luật biển. Có thể coi đây là vụ kiện thế kỷ vì nhiều lý do. Lần đầu tiên trong lịch sử của mình, nước Trung Hoa – “trung tâm thế giới” bị một nước nhỏ đơn phương kiện về tranh chấp biển. Tranh chấp Biển Đông là tranh chấp phức tạp, có nhiều bên tham gia, nhiều nước quan tâm nhất. Lần đầu tiên Tòa phải trả lời và giải thích cụ thể điều 121.3 của UNCLOS và qua đó góp phần phát triển luật biển quốc tế. Nội dung phán quyết không chỉ tác động đến các bên liên quan chính của vụ kiện mà còn ảnh hưởng đến nhiều nước trong và ngoài khu vực, đến tiến trình thực thi và phát triển của luật biển, luật quốc tế.

Sau 17 năm đàm phán song phương bất thành, 3 năm tiến hành các thủ tục khởi kiện và xét xử, phán quyết đưa ra được coi là có lợi cho Philippines. TC thi hành chính sách ba không: không công nhận thẩm quyền của Tòa, không tham gia, không chấp nhận thi hành phán quyết. Càng gần ngày phán quyết, TC càng hoạt động mạnh mẽ, tung ra cả một chiến dịch tuyên truyền xem mình như nạn nhân của một âm mưu pháp lý-chính trị, tác động dư luận quốc tế mạnh mẽ, điều mà một số nhỏ các quốc gia trong hoàn cảnh tương tự (không tham gia Tòa) chưa từng làm. Đây cũng có thể là lý do Tòa PCA đã phải kéo dài thời gian công bố phán quyết theo dự định để có được một phán quyết khách quan nhất, giảm thiểu các chỉ trích của các bên. Phán quyết đã đóng vai trò quan trọng ảnh hưởng đến chính trị, an ninh, kinh tế của các nước trong khu vực Biển Đông, đến đoàn kết nội bộ ASEAN, cạnh tranh Mỹ-Trung và chính sách đối ngoại của các nước có quyền lợi ở Biển Đông. Phán quyết cũng là phép thử về độ tin cậy của luật quốc tế, sự tôn trọng và thiện chí của các bên trong thi hành. Các tác động không dự tính trước được của phán quyết sẽ còn tác động đến nhiều thế hệ.

Philippin đã đệ trình 15 câu hỏi trước Tòa trên cơ sở giải thích và áp dụng Công ước Luật biển. Philiippin đã mời đội ngũ luật sư quốc tế danh tiếng, chuẩn bị hồ sơ 4000 trang trình Tòa trong phiên điều trần 1 và bổ sung 3000 trang trong phiên điều trần thứ 2. Nội dung các câu hỏi trên quy lại thành 3 vấn đề chính:

1) giá trị pháp lý của đường yêu sách lưỡi bò của TCc trong Biển Đông;
2) quy chế pháp lý của một số thực thể đảo, đá, bãi cạn nửa nổi nửa chìm trong quần đảo Trường Sa;
3) các hành vi của TC mà Philippin cho là không phù hợp với Công ước, làm tổn hại các quyền Công ước quy định cho Philippin và môi trường biển.

TC từ chối tham gia vụ kiện với các lý do:

1) bản chất thực sự của tranh chấp TC – Philippin là vấn đề chủ quyền mà Tòa không có thẩm quyền;
2) các đệ trình của Philippin như xác định quy chế các thực thể liên quan đến vấn đề phân định biển và đã bị loại bỏ bởi bảo lưu của TC năm 2006 đối với điều 298 của Công ước;
3) Philippin đã không tuân thủ các cam kết giữa hai nước, Tuyên bố ASEAN-TC về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông, Hiệp ước thân thiện và hợp tác Đông Nam Á, Hiệp ước Đa dạng sinh học… tiến hành giải quyết bằng đàm phán song phương thay vì sự can thiệp của bên thứ ba.
Tài liệu lập trường của TC đã được Tòa xem xét kỹ lưỡng. Bằng phán quyết về thủ tục và thẩm quyền ngày 29/10/2015 Tòa đã bác các lập luận của TC, thừa nhận Tòa có thẩm quyền xem xét 7/15 điểm Philippin đề nghị. Các điểm khác, Tòa sẽ quyết định thẩm quyền của mình khi xem xét các vấn đề nội dung.

Phán quyết nội dung ngày 12/7/2016 dày 501 trang khẳng định Tòa có thẩm quyền xem xét toàn bộ 15 điểm Philppin đưa ra và lần lượt cho câu trả lời từng vấn đề.

Về thẩm quyền

Ngoài các lập luận đã công bố trong phán quyết về thẩm quyền ngày 29/10/2015, Tòa tiếp tục xem xét các ngoại lệ mà bảo lưu năm 2006 của C về điều 298 của Công ước có thể ngăn cản thẩm quyền. Tòa cho rằng ngoại lệ ở Điều 298 chỉ có thể áp dụng nếu Đệ trình của Phi-líp-pin liên quan đến hoạt động thực thi pháp luật ở vùng đặc quyền kinh tế của TC. Tuy nhiên, do Đệ trình của Phi-líp-pin liên quan đến các sự kiện diễn ra trong chính vùng đặc quyền kinh tế của Phi-líp-pin hoặc ở vùng lãnh hải, nên Điều 298 không cản trở thẩm quyền của Toà. Ngoại lệ thứ hai là các hoạt động quân sự không thuộc thẩm quyền của Tòa. Xuất phát từ các tuyên bố ở cấp cao nhất của TC rằng các hoạt động cải tạo và xây dựng đảo nhân tạo ở bảy cấu trúc thuộc quần đảo Trường Sa chỉ mang tính dân sự và TC sẽ không quân sự hóa sự hiện diện của mình trên Trường Sa, Tòa đã quyết định không coi các hoạt động trên có tính quân sự khi mà bản thân TC đã liên tục khẳng định điều ngược lại. Lập luận này cho phép Tòa loại bỏ ngoại lệ của Điều 298 cản trở thẩm quyền xem xét các hoạt động quân sự. Kết luận này của Tòa có ý nghĩa khẳng định giá trị của các hành vi đơn phương từ các quốc gia, nhất là từ các lãnh đạo cấp cao, sẽ tạo ra nguồn bổ trợ cho luật quốc tế và mang tính rang buộc. Trên cơ sở các phân tích ở cả 2 phán quyết, Tòa tuyên bố mình có đủ thẩm quyền xem xét các nội dung chính của Đệ trình của Philippin.

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 19th 2016, 6:34pm)


347

Tuesday, July 19th 2016, 6:08am

Về đường chín đoạn

Do Trung Quốc không giải thích và yêu sách mơ hồ không rõ ràng, Tòa đã sử dụng phương pháp loại trừ để xác định phần chung nhất giữa yêu cầu của Philippin và đòi hỏi của Trung Quốc mà Tòa có thẩm quyền. Tòa khẳng định không xem xét vấn đề chủ quyền các thực thể trong phạm vi đường chín đoạn. Tòa đã xem xét kỹ khái niệm danh nghĩa lịch sử, một khái niệm có thể mang lại chủ quyền cho quốc gia đòi hỏi và quốc gia này có nghĩa vụ chứng minh. Khái niệm này được Công ước 1982 đề cập trong điều 15 liên quan đến phân định lãnh hải. Xem xét danh nghĩa lịch sử bị hạn chế bởi bảo lưu 2006 của Trung Quốc. Song Trung Quốc đã không bao giờ chứng minh bản chất pháp lý và phạm vi của danh nghĩa lịch sử mà mình đòi hỏi. Các yêu sách của Trung Quốc ngoài việc tuyên bố có chủ quyền trên các đảo và các vùng nước kế cận, còn là yêu sách “các quyền chính đáng ở Biển Đông, được tạo thành trong quá trình lịch sử lâu dài”.

Sự mơ hồ, không rõ ràng trong các tuyên bố của Trung Quốc không chứng minh được họ có danh nghĩa lịch sử. Tòa phân tích rõ cái mà Trung Quốc, thông qua các hành vi và tuyên bố khác nhau của mình, đòi hỏi là quyền lịch sử đối vói các nguồn tài nguyên trong phạm vi đường chín đoạn. Quyền này không gắn với các khái niệm danh nghĩa lịch sử hay Vịnh lịch sử. Các quyền đánh cá lịch sử truyền thống đã được các nước trong đó có Trung Quốc thảo luận trong quá trình Hội nghị lần thứ III về luật biển và đã không được chấp nhận đưa vào Công ước.

Yêu sách của Trung Quốc về quyền lịch sử đối với tài nguyên sinh vật và không sinh vật trong phạm vi đường chin đoạn không phù hợp với Công ước với nghĩa là nó đã vượt quá phạm vi các vùng biển mà Công ước quy định. Các quyền lịch sử này nếu có đã không phù hợp với các định chế vùng biển mới của Công ước khi có hiệu lực và vì thế không tồn tại. Mặt khác trước khi Công ước có hiệu lực và vùng đặc quyền kinh tế trở thành một định chế mang tính tập quán quốc tế thì các vùng biển nằm ngoài lãnh hải 12 hải lý là vùng biển cả. Mọi hoạt động đánh bắt của ngư dân Trung Quốc, ngư dân các nước khác là thực hiện quyền tự do đánh bắt chứ không mang tính lịch sử. Hoạt động hàng hải và đánh cá lịch sử bên ngoài lãnh hải vì vậy không thể tạo nên cơ sở cho việc hình thành quyền lịch sử.

Tòa xác định rằng “mặc dù các nhà hàng hải Trung Quốc và ngư dân của họ, cũng như những người như vậy từ các quốc gia khác, đã từng trong lịch sử sử dụng những hòn đảo này ở Biển Nam Trung Hoa, hiện không hề có chứng cứ gì rằng Trung Quốc đã thực thi về mặt lịch sử sự kiểm soát đặc quyền trên toàn vùng nước hay tài nguyên”. Vì vậy, với các câu hỏi số 1 2 của Philippin liên quan đến giá trị pháp lý đường chin đoạn, Tòa tuyên bố : “không có cơ sở pháp lý nào để khẳng định nước này (Trung Quốc) có quyền lịch sử đối với các tài nguyên, theo các quyền được Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS), ở các khu vực biển trong phạm vi đường chín đoạn”. Bằng tuyên bố này, Tòa đã bác bỏ 2 trong số 3 khía cạnh mà các học giả Trung Quốc thường biện hộ cho đường chín đoạn; yêu sách quyền lịch sử đánh cá truyền thốngyêu sách vùng biển. Chỉ còn lại khía cạnh yêu sách chủ quyền các thực thể trong phạm vi đường chín đoạn, điều mà Tòa không có thẩm quyền xét xử.

Về quy chế pháp lý của các thực thể trong quần đảo Trường Sa và bãi cạn Scarborough

Philippin chỉ nêu cụ thể 7 thực thể. Tòa đồng ý với Philippin rằng:

- Gạc Ma (Johnson South Reef), Châu Viên (Cuarteron Reef), Chữ Thập (Fiery Cross) và Scarborough là các thực thể nổi (chỉ có 12 hải lý nhưng không có vùng đặc quyền kinh tế hay vùng thềm lục địa riêng);

- Xu Bi, Tư Nghĩa (Hughes Reef), Vành Khăn (Mischief Reef) và Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) là các thực thể nửa nổi nửa chìm trong điều kiện tự nhiên (không có 12 hải lý và vùng đặc quyền kinh tế hay vùng thềm lục địa riêng)

- nhưng không đồng ý với Philippin về trường hợp của Ga VenKen Nankết luận rằng cả hai đều là thực thể nổi (chỉ có 12 hải lý nhưng không có vùng đặc quyền kinh tế hay vùng thềm lục địa riêng).

Tòa Trọng tài giải thích Điều 121.3 và kết luận rằng các quyền được hưởng vùng biển của một thực thể phụ thuộc vào (a) năng lực khách quan của thực thể; (b) trong điều kiện tự nhiên, thực thể đó có thể duy trì hoặc (c) một cộng đồng dân cư ổn định hoặc (d) hoạt động kinh tế mà không phụ thuộc vào tài nguyên bên ngoài và cũng không thuần túy mang tính chất khai thác. Việc các nhân viên công vụ sống và làm việc trên một số thực thể này, hay việc xây dựng, cải tạo mới không làm thay đổi quy chế pháp lý ban đầu của thực thể.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 19th 2016, 6:16am)


348

Tuesday, July 19th 2016, 6:18am

Từ lập luận đó, và áp dụng nguyên tắc tương tự, Tòa tuyên bố không có thực thể nào tại Trường Sa có khả năng duy trì đời sống con người ở đó nên không điểm nào có vùng đặc quyền kinh tế và hay vùng thềm lục địa riêng, kể cả trường hợp đảo lớn nhất Ba Bình (chỉ có 12 hải lý nhưng không có vùng đặc quyền kinh tế hay vùng thềm lục địa riêng).

Đây là các quyết định quan trọng không chỉ cho Biển Đông mà còn cho biển Hoa Đông, tranh chấp Điếu ngư đảo, đảo Tokto, quần đảo Riukyu và các vụ tranh chấp đảo đá khác khi áp dụng điều 121.3 của Công ước. Nó khẳng định vai trò của Tòa trong giảm thiểu các tranh chấp, tìm kiếm các giải pháp cho hòa bình, ổn định quốc tế. Tuy nhiên, TC có thể bác bỏ khi cho rằng Tòa vượt thẩm quyền, giải quyết ra ngoài các yêu cầu của Philippin.

Tòa Trọng tài cũng kết luận rằng Công ước không quy định việc một nhóm các đảo như quần đảo Trường Sa sẽ có các vùng biển với tư cách là một thực thể thống nhất. Nó ngăn chặn mọi toan tính trong tương lai việc thiết lập các đường cơ thẳng cho quần đảo Trường Sa như một thực thể thống nhất như TC đã làm với Hoàng Sa năm 1996.

Về các hành vi của TC

Sau khi đã xác định các thực thể ở Trường Sa chỉ có 12 hải lý, Tòa dễ dàng kết luận không có sự chồng lấn vùng đặc quyền
kinh tế của Philippin và TC ở Trường Sa
. Vì vậy không cần đến phân định biển cũng có thể nhận thấy các hành vi của ngư dân và lực lượng chấp pháp của TC nằm ngoài phạm vi 12 hải lý từ các thực thể được nêu là nằm trong vùng đặc quyền kinh tế Philippin, “bởi chúng không hề chồng lấn lên bất kỳ khu vực nào có thể thuộc về TC”. Hành động cắt mũi, truy đuổi tàu Philippin của lực lượng chấp pháp TC trong các vùng biển này là vi phạm các Quy tắc ngăn ngừa va chạm trên biển 1972 và các công ước quốc tế về an toàn hàng hải. Ngư dân Philippin có quyền đánh cá truyền thống ở Scarborough và Tòa cũng có thể nói như vậy về ngư dân Trung Quốc nhưng TC đã can thiệp để ngăn chặn ngư dân Philippines tiếp cận vùng biển. Tòa đã yêu cầu chuyên gia phản biện độc lập nghiên cứu và đưa ra kết luận các hoạt động xây đảo nhân tạo, cải tạo bãi gây tổn hại nghiêm trọng tới môi trường biển. Đặc biệt, Tòa cũng chỉ ra rằng ngư dân Trung Quốc đã thực hiện việc khai thác động vật bị đe dọa tuyệt
chủng như rùa biển, san hô và trai khổng lồ ở quy mô lớn tại Biển Đông, sử dụng các biện pháp gây hủy hoại nghiêm trọng đối với môi trường rặng san hô. Tòa Trọng tài xác định rằng chính quyền TC đã nhận thức được các hành vi này và không thực hiện nghĩa vụ cần thiết theo Công ước để ngăn chặn. Các hành động này của Trung Quốc đã làm trầm trọng thêm xung đột ở Biển Đông.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 19th 2016, 6:27am)


349

Tuesday, July 19th 2016, 6:30am

Nhận định:

Trong chu kỳ tuần hòan của 12 quẻ:

Ta có 2 móc nối của 2 nữa chu kỳ đó là: Càn-Cấu Khôn-Phục. Thế nhưng cũng chính tại 2 nơi nầy mà nguyên lý tuần hòan có thể bị thay đổi:

Từ Khôn (6 âm) qua Phục (5 âm + 1 dương) khi thời thế biến chuyễn mà nếu như cơ cấu vẫn chỉ là 1 hào dương giửa 5 hào âm thì tiếp theo Phục sẽ là quẻ (thay vì là quẻ Lâm). Tức là tình trạng sẽ trở nên tồi tệ thay vì tốt đẹp (quẻ Địa Thủy Sư là tượng quốc gia bất hòa sẽ sinh chinh chiến, còn quẻ Địa Trạch Lâm báo trước một thời kỳ thịnh đạt).

Để đi đến hậu qủa tồi tệ nầy thì phải kinh qua quẻ Sơn Địa Bác ( 山 地剝).
Đó là thời kỳ mà nhân loại chạy theo dục vọng, tiền tài, bỏ cái gốc là đức hạnh, mà chạy theo cái ngọn là danh lợi. Xét về phương diện vật chất, thì đó là thời kỳ huy hoàng nhất.Nhưng xét về phương diện tinh thần, thì đó là thời kỳ sa đọa nhất. Bác là lúc mà vật đạo thịnh, thiên đạo suy.

Đó cũng là khi mà con người chia rẽ vì danh lợi. Bên trong thì bọn tiểu nhân cấu kết, bên ngòai thì quân tử bị cách ly. Thế lực của tiểu nhân ngày càng lớn, đạo lý của quân tử ngày càng hao mòn. Ứng với quẻ Thiên Địa Bĩ ( 天 地 否 ) có nghĩa là trời đất bế tắc.

Dẫn đến cái thời của quẻ Trạch Thiên Quải ( 澤 天 夬 ), chữ Quải là quyết, mà quyết là khơi tháo, là vỡ bờ. Tượng trưng cho chỉ có một sự xấu mà đè nén trăm sự tốt. Cũng như chỉ có một nhóm người xấu mà áp bức hằng triệu người tốt thì chuyện gì sẽ xảy ra ? Không sớm thì muộn, với áp lực càng ngày càng tăng vì áp bức càng ngày càng tàn bạo, sự bùng nổ ắt phải xảy ra như một phản ứng vật lý, như việc nổ tung của lò nguyên tử.


Tức là có mâu thuẩn và đối kháng, thời của quẻ Thiên Thủy Tụng ( 天 水 訟 ), thường xuyên xảy ra kiện cáo, tranh giành.

Mà nếu việc phân xử kiện tụng không được thỏa mãn theo ý muốn thì ắt sẽ dùng đến bạo lực, sức mạnh quân sự. Cho nên tiếp đến là quẻ Địa Thủy Sư (地 水 師). Sư có nghĩa là quân lính, quần chúng, đông người sát phạt lẫn nhau.

Theo lập luận trên đây thì thứ tự các quẻ sẽ là:

1. Quẻ Bát Thuần khôn (八 純坤)
2. Quẻ Địa lôi Phục (地 雷 復)
3. Quẻ Sơn Địa Bác ( 山 地剝).
4. Quẻ Thiên Địa Bĩ ( 天 地 否 )
5. Quẻ Trạch Thiên Quải ( 澤 天 夬 )
6. Quẻ Thiên Thủy Tụng ( 天 水 訟 )
7. Quẻ Địa Thủy Sư (地 水 師)

Trong khi đó thứ tự của các quẻ được sắp xếp trong Chu Dịch như sau:

1. Quẻ Bát Thuần Càn (八 純 乾)
2. Quẻ Bát Thuần khôn (八 純坤)
3. Quẻ Thủy Lôi Truân( 水 雷 屯)
4. Quẻ Sơn Thủy Mông ( 山 水 蒙)
5. Quẻ Thủy Thiên Nhu (水 天 需)
6. Quẻ Thiên Thủy Tụng (天 水 訟)
7. Quẻ Địa Thủy Sư (地 水 師)
8. QuẻThủy Địa Tỵ (水 地 比)


Như vậy dường như thứ tự của các quẻ trong Kinh Dịch có thể sắp xếp theo cảm quan của mỗi người.
Nhưng dù sao thì cuối cùng cho lập luận ứng với thời buổi hiện tại vẫn là Quẻ Địa Thủy Sư (地 水 師).
VN có nên suy gẩm về việc nầy chăng ?

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 19th 2016, 6:45am)


350

Tuesday, July 19th 2016, 6:11pm

Phán quyết Biển Đông: Lợi và hại đối với Việt Nam
Posted on 19/07/2016 by The Observer
Tác giả: Lê Hồng Hiệp


Phán quyết của Tòa trọng tài về vụ kiện của Philippines đối với TC là một cột mốc lịch sử trong tiến trình tranh chấp Biển Đông. Là một trong những bên tranh chấp chính, Việt Nam đã hoan nghênh việc Tòa ra phán quyết, và nói rằng sẽ đưa ra một tuyên bố riêng về nội dung của phán quyết này. Tuyên bố dự kiến sẽ giúp làm sáng tỏ cách hiểu của Việt Nam đối với phán quyết, đồng
thời cung cấp các manh mối về việc Việt Nam có thể sẽ xử lý tranh chấp như thế nào trong tương lai.


Tác động của phán quyết đối với Việt Nam

Lợi:

Việt Nam được hưởng lợi đáng kể từ phán quyết, nhưng cũng phải đối mặt với một số tác động tiêu cực đối với các tuyên bố chủ quyền của mình ở Quần đảo Trường Sa. Hai điểm trong phán quyết của Tòa có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với Việt Nam.

Thứ nhất, Tòa tuyên bố yêu sách “quyền lịch sử” của TC dựa trên đường chín đoạn là không phù hợp với Công ước năm 1982 của Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS).

Thứ hai, Tòa xác định không thực thể nào thuộc Quần đảo Trường Sa đủ tiêu chuẩn của một hòn đảo theo Điều 121 (3) của UNCLOS. Như vậy, các thực thể này tối đa chỉ được hưởng một vùng lãnh hải 12 hải lý mà không được hưởng một Vùng Đặc quyền Kinh tế (EEZ) có thể mở rộng đến 200 hải lý.

Những phán quyết này đã thu hẹp đáng kể phạm vi tranh chấp biển giữa TC và Việt Nam. Từ giờ trở đi, sẽ không còn vùng chồng lấn giữa đường chín đoạn của TC với EEZ của Việt Nam, cũng như giữa EEZ giả định của một số thực thể nhất định trong Quần đảo Trường Sa và EEZ của Việt Nam tính từ đất liền.

Phán quyết của Tòa cũng đặt ra một tiền lệ pháp lý quan trọng giúp Việt Nam xử lý tranh chấp với TC đối với vùng biển xung quanh Quần đảo Hoàng Sa. Do các thực thể thuộc Quần đảo Hoàng Sa cũng tương tự như các thực thể ở Trường Sa về quy mô và tính chất, chúng nhiều khả năng cũng không có EEZ.
Ngoài ra, phán quyết của Tòa cho rằng Quần đảo Trường Sa không thể được hưởng các vùng biển với tư cách là một thực thể thống nhất cũng có thể áp dụng được đối với Quần đảo Hoàng Sa. Như vậy, đường cơ sở thẳng mà TC thiết lập xung quanh quần đảo Hoàng Sa hồi năm 1996 sẽ không còn giá trị nữa.


Trong các sự cố trên biển giữa hai nước trước đây, trong đó có việc TC mời thầu 9 lô dầu khí thuộc EEZ của Việt Nam hồi năm 2012 và triển khai giàn khoan Hải Dương 981 trong EEZ của Việt Nam hồi năm 2014, TC đã biện minh bằng cách viện dẫn tới các quyền của mình trong phạm vi đường chín đoạn hay vùng EEZ giả định của hai quần đảo. Với hai phán quyết trên, Việt Nam hiện có một cơ sở pháp lý vững chắc để ngăn chặn sự xâm phạm của TC vào EEZ của mình trong tương lai.

Hại:

Tuy nhiên, phán quyết cũng tạo ra một số tác động tiêu cực đối với tuyên bố chủ quyền của Việt Nam ở Quần đảo Trường Sa.

Ví dụ, do Tòa tuyên bố rằng không thực thể nào thuộc Quần đảo Trường Sa được hưởng EEZ, quyền tiếp cận của ngư dân Việt Nam đối với ngư trường quan trọng này có thể bị giảm xuống đáng kể. Cụ thể, họ sẽ mất quyền đánh cá trong các vùng nước bên trong EEZ của Philippines và ngoài vùng lãnh hải của các thực thể đủ tiêu chuẩn thuộc Quần đảo Trường Sa.

Việt Nam cũng có thể sẽ phải từ bỏ tuyên bố chủ quyền của mình đối với Bãi Vành Khăn và Bãi Cỏ Mây vốn được Tòa tuyên bố là các thực thể lúc chìm lúc nổi (LTEs) và thuộc về thềm lục địa của Philippines.

Quan trọng hơn, Việt Nam cũng có thể sẽ phải từ bỏ tuyên bố chủ quyền đối với các đá Tốc Tan và Núi Le, những thực thể đang thuộc quyền kiểm soát của Việt Nam. Những thực thể này, được các chuyên gia xác định là các bãi lúc chìm lúc nổi, nằm trong vùng EEZ của Philippines và bên ngoài lãnh hải của các thực thể xung quanh.
Theo UNCLOS, các thực thể này không phải là đối tượng của các tuyên bố chủ quyền, và Philippines có quyền chủ quyền đối với chúng. Mặc dù phán quyết của Tòa không trực tiếp đề cập tới các thực thể này, Việt Nam có thể bị Philippines yêu cầu từ bỏ chúng.


Tuy nhiên, cần xác định rằng, phán quyết của Tòa trọng tài không giải quyết vấn đề chủ quyền của các thực thể, vì vậy những tác động tiêu cực trên chỉ mới là những khả năng, phụ thuộc vào đàm phán giữa Việt Nam và Philippines, cũng như mức độ tuân thủ của TC. Nếu TC không tuân thủ phán quyết, nguyên trạng tại Trường Sa nhiều khả năng sẽ không thay đổi.

[font='&quot'] [/font]

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 19th 2016, 6:29pm)


351

Tuesday, July 19th 2016, 6:20pm

Như vậy, phán quyết của Tòa vừa tăng cường sức mạnh đàm phán của Việt Nam đối với TC, vừa làm suy yếu vị thế thương lượng của ta trước Philippines. Tuy nhiên, Việt Nam có thể vẫn sẽ ủng hộ phán quyết vì các lợi ích mà phán quyết mang lại nhìn chung vượt xa các thiệt hại có thể có. Hơn nữa, Việt Nam vẫn có thể đàm phán với Philippines về quyền đánh cá của mình cũng như việc chiếm đóng các thực thể lúc chìm lúc nổi nêu trên. Dẫu sao, do Việt Nam và Philippines là các “đồng minh trên thực tế” trong vấn đề tranh chấp Biển Đông nên phán quyết nhiều khả năng sẽ không gây tác động tiêu cực tới quan hệ song phương, ít nhất là trong ngắn hạn.

Còn về quan hệ Việt -Trung, các tiền lệ được thiết lập bởi phán quyết của Tòa sẽ giúp chúng ta nhiều khả năng giành phần thắng nếu tiến hành một vụ kiện tương tự về Quần đảo Hoàng Sa.
Tuy nhiên, Việt Nam không nên khởi động tiến trình này ngay vì làm như vậy sẽ gây ra sự thù địch dữ dội từ phía TC và gây bất ổn quan hệ song phương, điều Việt Nam chưa sẵn sàng đối phó. Thay vào đó, chúng ta nên để mở lựa chọn pháp lý này và sử dụng nó như là một đòn bẩy mặc cả trong việc xử lý quan hệ với TC.


Tóm lại, Việt Nam sẽ đo lường phản ứng của mình một cách cẩn thận để tối đa hóa lợi ích thu được từ phán quyết của Tòa. Đồng thời, việc Việt Nam ủng hộ Philippines ngay từ giai đoạn đầu của quá trình trọng tài ngụ ý rằng Việt Nam đã sẵn sàng chấp nhận những tác động tiêu cực có thể có của phán quyết đối với lợi ích của mình.

Mặc dù vậy, chính sách Biển Đông và hành động trên thực địa của Việt Nam trong thời gian tới sẽ phụ thuộc chủ yếu vào mức độ tuân thủ của TC đối với phán quyết, cũng như tình trạng quan hệ của Việt Nam với TC và Philippines trong tương lai.

Trước mắt, Việt Nam chưa cần phải vội vàng hành động.


TS Lê Hồng Hiệp là nghiên cứu viên chính tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS – Yusof Ishak Institute), Singapore. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

352

Wednesday, July 20th 2016, 6:30pm

Trump: Đây là cách nước Mỹ cứng rắn với TC
Posted on 20/07/2016 by The Observer
Tác giả: Donald Trump

“Trung tâm trọng trường của thế giới đang ngày càng dịch chuyển sang châu Á” – Barack Obama.

Nói thẳng: TC không phải bạn ta. Họ xem ta như kẻ thù. Tốt hơn là Washington nên tỉnh ra thật nhanh, vì TC đang cướp công ăn việc làm của ta, phá hủy ngành công nghiệp chế tạo của ta, ăn trộm công nghệ và năng lực quân sự của ta với tốc độ âm thanh. Nếu nước Mỹ không sớm khôn lên, tổn thất sẽ là không thể vãn hồi.

Có nhiều điều về sức mạnh TC mà Obama và các đồng sự ủng hộ thuyết toàn cầu của ông ấy không muốn bạn biết. Nhưng, không một ai biết sự thật lại có thể ngồi yên và làm ngơ việc cường quốc kinh tế này [Mỹ – ND] sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm đến thế nào nếu các vị mà ta gọi là lãnh đạo ở Washington không cùng xắn tay hành động, bắt đầu đứng lên bảo vệ công ăn việc làm của người Mỹ và ngừng chuyển chúng ra thuê ngoài ở TC.

Người ta dự đoán rằng đến năm 2027, TC sẽ vượt Mỹ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới – và điều này sẽ xảy ra nhanh hơn nữa nếu các xu hướng thảm họa trong nền kinh tế của Obama vẫn còn tiếp diễn. Nghĩa là trong vài năm tới, Mỹ sẽ bị nhấn chìm bởi cơn sóng thần kinh tế TC – tôi đoán là đến năm 2016, nếu ta không hành động nhanh.

Điều này không xảy ra trong một đêm hay bất thần từ chân không. Chúng ta cứ ngần ngừ và làm ngơ trước những dấu hiệu cảnh báo suốt nhiều năm. Sự thật là, chúng ta đã thất bại nặng nề về công ăn việc làm trước TCc dưới thời Tổng thống George W. Bush, thậm chí trước khi rơi vào thảm họa việc làm do Tổng thống Obama gây ra, thì từ năm 2001 đến năm 2008, Mỹ đã mất 2,4 triệu việc làm vào tay TC.

Hơn 30 năm qua, nền kinh tế TC đã tăng trưởng trung bình 9-10% một năm. Nhưng dưới thời Tổng thống Barack Obama, TC đã phát đạt nhanh một cách bất thường và Mỹ cũng thua lỗ nhanh một cách bất thường. Chỉ riêng quý I năm 2011, nền kinh tế TC đã tăng trưởng với tốc độ vũ bão 9,7%. Còn tỷ lệ tăng trưởng quý I của Mỹ thì sao? Một con số đáng xấu hổ: 1,9%. Chúng ta có 14,4 triệu người mất việc.

Chúng ta cần hành động.

Quan hệ của Mỹ với TC đang đến bước quyết định. Chúng ta chỉ có rất ít thời gian để đưa ra những quyết định cứng rắn cần thiết nhằm giữ vững vị thế của ta trên thế giới. Cứ khoảng 7 năm, nền kinh tế TC lại tăng trưởng gấp đôi. Đó là một thành tựu kinh tế khủng khiếp, và đó cũng là lý do tại sao hết năm này đến năm khác họ đánh bại ta về thương mại.

Ngay lúc này, ta đang có một khoản thâm hụt thương mại khổng lồ là 300 tỷ đô-la với TC. Nghĩa là mỗi năm TC kiếm được từ Mỹ khoảng 300 tỷ đô-la. Khi tôi tham gia các buổi nói chuyện trên truyền hình và các chương trình tin tức, tôi nói ra con số đó, và mọi người thậm chí còn không thể hình dung nổi trong đầu một con số lớn như thế, song đó là sự thật. Chỉ tính riêng sự mất cân bằng thương mại thôi, thì cứ ba năm TC lại gửi ngân hàng gần một nghìn tỷ đô-la của ta.

Và đáng buồn thay, trong khi công nghiệp chế tạo của Mỹ từng là vô địch, thì giờ đây, vì chuyện TC lừa ta bằng đồng tiền của họ, nên các công ty Mỹ không thể cạnh tranh về giá, dù ta làm ra những sản phẩm tốt hơn nhiều. Bởi vậy, bây giờ TC là nhà sản xuất và xuất khẩu hàng đầu thế giới.
Nhân đây cũng xin nói thêm là họ cũng có hơn ba ngàn tỷ đô-la ở ngân hàng dự trữ nước ngoài. Đó là số tiền đủ để
TC mua cổ phần chi phối mọi công ty lớn nằm trong danh sách chỉ số công nghiệp trung bình Dow Jones – các công ty như Alcoa, Caterpillar, Exxon Mobil, hay Walmart – và vẫn dư hàng tỷ đô-la trong ngân hàng.

Cứ 6 người trên hành tinh này thì có một người là người TC. Dân số 1,3 tỷ người của họ vượt ta với tỷ lệ khoảng 4 trên 1. Đó là một nguồn nhân tài khổng lồ để xây dựng các doanh nghiệp, cung cấp nhân lực cho các khu chế xuất, đáp ứng đủ nhân sự cho các tổ chức giáo dục ưu tú, và xây dựng một lực lượng quân sự khổng lồ.

Một mối quan ngại lớn khác nữa là việc hàng năm TC có 7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học. Cho đến nay, Mỹ vẫn vượt TCvề tỷ lệ tốt nghiệp đại học xét trên toàn bộ dân số, nhưng bạn phải hỏi liệu các trường đại học của ta có cho ra đời những sinh viên tốt nghiệp có kỹ năng cần thiết để cạnh tranh không.

Tôi đọc thấy quá nhiều câu chuyện về các tập đoàn phải tổ chức các lớp giáo dục bổ túc cho nhân viên. Và khi bạn nhìn vào điểm thi ở các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, thì thật đáng báo động. Trong một nghiên cứu quốc tế có uy tín năm 2010 về trẻ em trong độ tuổi 15, Mỹ xếp thứ 25 trên 34 quốc gia về toán học. Còn TC xếp thứ mấy? Thứ nhất.

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 20th 2016, 6:59pm)


353

Wednesday, July 20th 2016, 6:40pm

Thực tế là, học sinh Thượng Hải không những đứng nhất ở môn toán mà còn đứng nhất về môn đọc và khoa học. Họ hoàn toàn hạ gục ta – và tất cả những người khác. Chắc chắn, nghiên cứu này hơi thiên lệch vì họ chỉ lấy mẫu học sinh ở Thượng Hải vốn là nơi có nhiều học sinh thông minh nhất Trung Quốc theo học.

Nhưng, ngay cả tờ tạp chí có tinh thần tự do TIME cũng chỉ ra rằng, khi bạn xem xét những thay đổi nhân khẩu cực lớn đang diễn ra ở Mỹ, thì nguy cơ về giáo dục đã bắt đầu lấp ló phía trước. Chỉ trong một thế hệ nữa thôi, chúng ta sẽ là một quốc gia thiểu số trở thành đa số, và hiện thời có một con số đáng sợ là 40% trẻ em Mỹ Phi và Mỹ Latinh thậm chí không tốt nghiệp trung học phổ thông (chứ chưa nói đến đại học).

Trong tư thế là mục tiêu tấn công của TC theo bạn thì Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có kế hoạch đưa hầu hết các lợi thế kinh tế và giáo dục của TC nhắm vào đâu?

Chính xác rồi đấy, vào các ngành công nghiệp quân sự và vũ khí.

Theo tiết lộ của một thông báo mới từ Lầu Năm Góc, TC đang nhanh chóng tăng cường lục quân, thủy quân và rót hàng triệu đô-la vào việc phát triển máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ I, tàu ngầm tấn công tiên tiến, các hệ thống phòng không tinh vi, các hệ thống chiến tranh không gian công nghệ cao và bổ sung cho kho tên lửa đạn đạo.

Phản ứng trước sự tăng cường vũ trang quân sự của TC, Tổng tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ Michael Mullen đã nói:

“Người TC có mọi quyền phát triển quân sự họ muốn. Chỉ là tôi không thể hiểu nổi tại sao một số năng lực này, dù là [máy bay tàng hình J-20], hay thiết bị chống vệ tinh, hay vũ khí chống tàu chiến, thì phần nhiều lại có vẻ nhắm thẳng vào Mỹ.”

Những gì TC đang làm trên mặt trận chiến tranh mạng cũng đáng báo động. Khi điều trần trước Ủy ban Quốc hội, Phó Tổng tham mưu Liên quân Hoa Kỳ, Tướng James Cartwright, nói rằng TC có liên quan rất sâu đến việc do thám thông tin máy tính của các mạng lưới thuộc cơ quan chính phủ và doanh nghiệp Mỹ. Tướng Cartwright giải thích rằng gián điệp mạng có thể cô lập các điểm yếu của mạng vi tính và cho phép người TC ăn cắp tin tức tình báo quý giá.
Vậy ta phải làm gì đây?

TC đưa đến ba mối đe dọa lớn đối với Mỹ khi thao túng tiền tệ quá đáng, nỗ lực phá hủy nền tảng sản xuất của ta một cách có hệ thống; gián điệp công nghiệp và chiến tranh mạng chống lại Mỹ. Người Trung Quốc đã hà hiếp ta nhiều năm rồi. Nhưng, chính quyền Obamacó vẻ gần như đồng lõa trong việc muốn giúp người Trung Quốc giẫm đạp lên ta. Obama tuyên bố ta không thể làm những việc có lợi cho ta, bởi nó có thể sẽ châm ngòi cho một “cuộc chiến thương mại” – làm như thể lúc này ta không ở trong một cuộc chiến như thế vậy.

Tuy nhiên, tôi tin rằng chúng ta có thể vượt qua các mối đe dọa của TC bằng một một chiến thuật khôn ngoan và một nhà thương thuyết cứng rắn.

Việc Trung Quốc thao túng trên quy mô lớn đồng tiền của nước này có mục đích là nhằm đẩy mạnh xuất khẩu của nó và hủy hoại các ngành công nghiệp nội địa của ta. Khi chính quyền TC thao túng đồng Nguyên [yuan] (đơn vị tiền TC, có lúc còn được gọi là Nhân dân tệ) và định giá thấp nó, họ có thể bán hàng cho các nước khác với giá thấp hơn rất, rất nhiều so với một công ty Mỹ, vì đồng tiền của ta được định giá ở mức giá thị trường chính xác hơn. Nghĩa là, hàng hóa của ta được định giá cao hơn, và việc này khiến chúng kém cạnh tranh hơn.

Nhiều nhà phân tích đã cố xác định giá trị thực của đồng tiền TC, nhưng thật khó có thể nói chắc vì giá trị luôn thay đổi. Tuy nhiên, quả thật dường như cũng có một sự nhất trí là đồng nhân dân tệ có vẻ bị định giá thấp đâu đó trong khoảng 40- 50% so với giá trị thực của nó. Nghĩa là người Trung Quốc có thể định ra mức giá chỉ bằng nửa giá của một nhà sản xuất Mỹ cho một hàng hóa hay dịch vụ tương tự. Điều này báo hiệu nguy cơ người lao động Mỹ mất công ăn việc làm, và đó chính xác là chuyện đang xảy ra ngay lúc này.

Hãy nhìn vào những gì mà hành động thao túng tiền tệ của TC đã gây ra cho ngành công nghiệp thép của ta. Là một nhà thầu xây dựng nhiều tòa nhà xa hoa khổng lồ, tôi có thể cho bạn biết rằng công nghiệp thép có ý nghĩa sống còn đối với sức mạnh kinh tế của ta, và là một khoản chi phí quan trọng trong bất cứ công trình xây dựng nào. Theo Hiệp hội Sắt Thép Hoa Kỳ (AISI), hành động định giá thấp tiền tệ của TC là hình thức “trợ giá lớn nhất” cho các nhà sản xuất TC, là “chìa khóa” cho sự bùng nổ tăng trưởng xuất khẩu của TC, và là “một nguyên nhân chính” cho sự mất cân bằng cấu trúc toàn cầu đang góp phần dẫn đến sự sụp đổ tài chính gần đây của Mỹ.

Sự thao túng tiền tệ của TC và các hoạt động thương mại không công bằng khác đã giúp ngành sản xuất thép thô của TC nhảy vọt từ 15% tổng sản lượng toàn cầu năm 2002 lên một con số cao đến không ngờ là 47% năm 2008. Năm 2002, Mỹ chỉ nhập khẩu 600.000 tấn thép (3% trên toàn bộ số thép nhập) từ TC. Đến năm 2008, TC đã khiến chúng ta phải mua 5 triệu tấn thép. Và một lần nữa, họ làm được điều này chủ yếu là nhờ việc định giá thấp đồng nhân dân tệ.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 21st 2016, 5:55am)


354

Thursday, July 21st 2016, 5:57am

Kinh tế gia Alan Tonelson đã rất đúng khi viết:

Trong tám năm dài, nhóm vận động hành lang cho TC ở Washington – được cấp cho nguồn kinh phí thừa mứa bởi chính các công ty đa quốc gia có cơ sở ở TC được hưởng lợi từ khoản trợ giá 50% này [nhờ đồng nhân dân tệ được định giá thấp] – đã phô ra những lý lẽ hợp lý hóa việc không làm gì. Cái giá thảm khốc giáng xuống ta khi làm theo lời khuyên của nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc cũng đủ để chứng minh cho việc làm ngơ mánh khóe gần đây nhất của nó… Các nhà máy Mỹ buộc phải tiếp tục đóng cửa, lợi nhuận của những nhà máy sống sót được thì tiếp tục sụt giảm và thậm chí biến mất, số việc làm mất đi ngày càng tăng và tiền lương tiếp tục bị cắt giảm. Tệ hơn nữa, sự mất cân bằng kinh tế toàn cầu lấy Mỹ làm trung tâm lại tiếp tục gia tăng cho đến khi chúng gây ra sự sụp đổ lớn nhất ở Mỹ và trên khắp thế giới kể từ sau cuộc Đại Suy thoái.

Những nhà quan sát khác, như thượng nghị sỹ Đảng Cộng hòa bang Alabama Richard Shelby, cũng thấy rõ:

“Không nghi ngờ gì nữa, TC đang thao túng đồng tiền của nước này để trợ giá cho hàng xuất khẩu,”.


Về việc TC mua trái phiếu của Bộ Tài chính Mỹ, Shelby nói:

“Có lẽ đã đến lúc cần có điều luật mới để đảm bảo Bộ Tài chính chăm lo cho người lao động Mỹ, chứ không phải mấy gã chủ nợ TC.”

Là nền kinh tế dẫn đầu thế giới, chúng ta là người bị thương tổn nặng nề nhất bởi các hoạt động thương mại dối trá của TC – và bất kỳ có chút hiểu biết về kinh tế học đều biết là tôi đúng. Như CNN Money đã nói:

“Hầu hết các nhà kinh tế học sẽ đồng ý với logic của Trump rằng TC đang giữ giá trị đồng tiền của nước này ở mức thấp để giúp các nhà sản xuất của họ có lợi thế khi bán hàng sang Mỹ.”

Dĩ nhiên, trở lại năm 2008 trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống, Barack Obama đã rất hưng phấn khi lớn tiếng phát biểu về những tác động tiêu cực của hành động thao túng tiền tệ. Khi còn là ứng cử viên, ông ấy thậm chí còn tán thành một dự luật sẽ thay đổi luật hiện hành để “định nghĩa thao túng tiền tệ như một hành động trợ giá cần áp thuế đối kháng (thuế chống phá giá)”. Giờ thì hãy tua nhanh đến năm 2012. Hiện nay, Obama lại nói những lời ngon ngọt về chủ đề này và thực hiện thuật ngoại giao “khẩn khoản” thường thấy của ông ấy với người TC. thử nghe những gì vị tổng thống này nói về việc TC định giá thấp đồng tiền của mình: “Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục mong giá trị đồng tiền của TC ngày càng được định hướng theo thị trường, việc này sẽ giúp đảm bảo rằng không quốc gia nào có lợi thế kinh tế thái quá.”

Phát biểu này sũng sượt sự yếu đuối. “Chúng ta sẽ tiếp tục mong” bằng một phép màu nào đó người Trung Quốc từ bỏ những cách làm nguy hại của họ?
Có đùa không thế?

Cứ như thể nhờ phép màu nào đó, Trung Quốc đang cướp của chúng ta 300 tỉ đô-la mỗi năm nhưng ngày mai sẽ thức dậy và quyết định:

“Các bạn biết gì không, chúng tôi thực sự cần chơi công bằng hơn với người Mỹ và thôi không cướp của họ tất cả công ăn việc làm, các công ty và hàng tỷ đô-la nữa.”

Có lẽ nhiều người sẽ cho là tôi đang nói quá tệ về TC và những người đại diện của đất nước này. Sự thật là tôi rất nể trọng người dân
TC. Tôi cũng rất nể trọng những người đại diện TC. Điều tôi không nể trọng là cách chúng ta thương lượng và đàm phán với TC.


Nhiều năm qua, tôi đã thực hiện nhiều thỏa thuận và giao dịch với người TC. Tôi đã kiếm được một khoản tiền khổng lồ. Tôi đã bán các căn hộ với giá 53 triệu đô-la, 33 triệu đô-la và nhiều mức giá thấp hơn. Tôi đã tạo ra một trong những việc làm lớn nhất ở Manhattan với các đối tác người TC và đã kiếm được rất nhiều tiền. Vì vậy, tôi biết rõ người TC, tôi hiểu và tôn trọng họ.

Bất kỳ khi nào tôi nói một cách tồi tệ về những gì họ đang làm với ta, tôi không có ý chỉ trích họ – tôi chỉ trách các lãnh đạo và các đại diện của ta mà thôi. Nếu ta có thể quay lưng lại với họ là xong, hẳn tôi sẽ hết lòng khuyến khích ta làm vậy. Song rủi thay, họ quá thông minh và các lãnh đạo của ta lại không đủ khôn ngoan.
Tôi có nhiều bạn ở TC và những người bạn này không thể tin rằng lãnh đạo của họ lại có thể ký được những thỏa thuận ưu đãi không thể tin nổi ấy.

Điều đáng ngạc nhiên là, bất chấp mọi ngôn từ hùng hồn và gay gắt mà tôi dùng để chống Trung Quốc, tờ Bloomberg Businessweek gần đây đã đăng tải một bài báo về thứ mà người TC muốn nhất. Đáng chú ý nhất là một đoạn trích dẫn lời của chủ tịch công ty bất động sản Asher Alcobi về những gì mà các khách hàng người TC của ông ưa thích hơn cả: “Cái gì dính đến tên Trump thì đều tốt”.

Vậy nên, tôi nói xấu TC, song tôi nói sự thật và các khách hàng ở TC muốn gì?
Họ muốn Trump.
Bạn biết thế nghĩa là gì không?

Đó nghĩa là họ tôn trọng những ai nói đúng thực tế và nói lên sự thật, cho dù sự thật ấy có thể không hay gì với họ. thực tế là, chính sự tôn trọng tôi dành cho người TC đã dẫn tôi đến chỗ nói các lãnh tạo của ta phải cẩn thận. Người TC sẽ lấy, lấy và lấy cho đến khi ta không còn gì cả – và ai lại đi trách họ khi họ có thể phủi tay?

TC là đối thủ của ta. Đã đến lúc ta phải hành động giống đất nước này… và nếu ta làm đúng việc của mình, Trung Quốc sẽ đi tới sự tôn trọng hoàn toàn mới đối với nước Mỹ, và khi đó ta có thể hạnh phúc du hành trên đường cao tốc đến tương lai cùng TC như một người bạn.

Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày
18/7/2016.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 21st 2016, 6:10am)


355

Thursday, July 21st 2016, 6:13am

Trăm năm nữa TC cũng không có tư tưởng gì mới
Tác giả: LiMing
Nguyễn Hải Hoành dịch

Trên mạng có lưu truyền một phán đoán của bà Thatcher cố Thủ tướng Anh như sau:


"Các bạn căn bản chẳng cần lo ngại về TC, bởi lẽ trong tương lai vài chục năm thậm chí một trăm năm nữa, TC không thể nào đem lại cho thế giới bất kỳ tư tưởng mới nào".

Cho tới hôm nay, đồng bào chúng ta còn chưa thấy giá trị và ý nghĩa quan trọng nhất của tín điều chân lý “người người bình đẳng” đối với “nguồn
động lực văn minh” căn bản nhất của một dân tộc, xã hội, quốc gia; đồng bào ta còn biện hộ cho sự giết người của Khổng Tử,[1] biện hộ cho sự thuyết giáo giả dối về “Lễ Nhạc” của Khổng Tử, biện hộ cho “Thuyết Thiên mệnh, Thuyết Huyết thống, Thuyết Tôn pháp, Thuyết Nhân trị, Thuyết Cực quyền, Thuyết Chuyên chế” mà Khổng Tử triệt để bảo vệ; tóm lại là biện hộ cho “Quan bản vị” của chế độ phong kiến.

Cho tới nay người ta còn nói Khổng Tử từng là người có những chủ trương đúng đắn trong lịch sử Trung Quốc, nói ông ta là “hạt giống” ưu tú của nền
văn hóa truyền thống hơn 2.000 năm qua, thậm chí còn mù quáng đi tìm trong truyền thống văn hóa Nho giáo của Khổng Tử những nguồn tài nguyên văn hóa hiện đại như “hiến chính”, “dân chủ”, “tự do”, “nhân văn”…
Ai có thể nghĩ rằng những người Trung Quốc ấy là một cộng đồng có “tư tưởng” được nhỉ?


Đề nghị các văn nhân Trung Quốc cho tôi biết: trong nền văn hóa truyền thống của con người và dân tộc từng chôn vùi niềm tin chân lý “người người
bình đẳng” liệu có thể có “nguồn tài nguyên” văn hóa hiện đại như “hiến chính”, “dân chủ”, “tự do”, nhân văn” được chăng?

Đầu óc quý vị sinh ra và lớn lên như thế nào vậy?
Những người sở hữu loại đầu óc ấy liệu có thể có tư tưởng đích thực của con người ư?

Tôi rất kinh ngạc khi thấy tại sao các nữ chính khách phương Tây lại đều trực tiếp phê bình
Trung Quốc và tất cả họ đều bất lịch sự nói ra những lời vô cùng khó nghe. Gần đây trên mạng có đưa tin về bài diễn văn tại Đại học Harvard của bà Hillary, vợ cựu Tổng thống Mỹ Clinton, nguyên Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ. Trong bài nói này bà Hillary đã phê bình người Trung Quốc theo kiểu như vậy. Lời bà ấy nói gay gắt không kém bà Thatcher chút nào, hơn nữa lại còn cụ thể hơn:

Sau đây hai chục năm TC sẽ trở thành nước nghèo nhất trên toàn cầu.”.

Căn cứ của bà Hillary là:

1- Xét về số người xin ra nước ngoài định cư thì 90% gia đình quan chức và 80% nhà giàu Trung Quốc đều đã xin di cư hoặc có ý định di cư. Vì sao tầng lớp thống trị và tầng lớp quyền thế của một quốc gia lại mất lòng tin vào đất nước mình như vậy? Đây thật là điều khó hiểu!


2- Người Trung Quốc không hiểu mình nên gánh vác những trách nhiệm và nghĩa vụ gì đối với nhà nước và xã hội với tư cách một cá thể của xã hội, lại càng không hiểu về trách nhiệm và nghĩa vụ nên đóng góp cho cộng đồng quốc tế. Về cơ bản, nền giáo dục và các phương tiện truyền thông Trung Quốc đều căm ghét hoặc ma quỷ hóa các dân tộc khác và nước khác,[2] làm cho nhân dân Trung Quốc mất lý trí và mất sự phán đoán công bằng.


3- Trung Quốc là một trong số ít những quốc gia đáng sợ trên thế giới không có tín ngưỡng. Thứ duy nhất toàn dân từ trên xuống dưới sùng bái là quyền lực và tiền bạc, ích kỷ tự tư tự lợi. Một quốc gia lớn mà không có tình thương yêu con người, đánh mất sự đồng tình thì sao có thể giành được sự tôn trọng và tín nhiệm của cộng đồng quốc tế?


4- Cái gọi là chính trị của Chính phủ Trung Quốc chẳng có gì ngoài sự lừa dối nhân dân, đi ngược lại tính người. Đại chúng nhân dân Trung Quốc ngày xưa là nô lệ của quyền lực, ngày nay diễn biến thành nô lệ của đồng tiền. Một quốc gia như thế sao có thể được tôn trọng và tín nhiệm?


5- Phần lớn người Trung Quốc từ trước tới nay chưa được học về ý nghĩa của một cuộc sống có thể diện và được tôn trọng. Dân chúng Trung Quốc cho rằng tất cả những gì cuộc đời cần giành được là quyền lực và tiền bạc, và họ coi như thế là thành công. Toàn dân tham nhũng, suy đồi, mơ hồ – một hiện tượng chưa từng có trong lịch sử nhân loại!


6- Người Trung Quốc mặc sức phá hoại môi trường, gần như điên cuồng chiếm đoạt tài nguyên thiên nhiên. Lối sống vô độ, phí phạm ấy cần tới mấy Trái Đất để thỏa mãn nhu cầu? Như thế sao mà không làm cho các nước khác lo ngại?!


Tiếp đó bà Hillary phê bình: Chính phủ TC không thể cứ tập trung sự chú ý của mình vào nước khác và chuyển dịch sự quan tâm của dân chúng Trung Quốc sang các nước khác, tạo ra kẻ địch của mình, chuyển sức ép mình đang gánh chịu sang cho thế giới bên ngoài gánh chịu. Họ nên đi theo trào lưu thời đại và xu thế của văn minh nhân loại, chủ động thay đổi quan điểm, quan tâm tới đời sống của nhân dân, coi trọng dân chủ, không thể từ chối và áp chế nhân dân một cách vô trách nhiệm. Nếu không thì Trung Quốc chỉ có thể ngày càng mất ổn định, sẽ xuất hiện những biến động xã hội lớn và tai họa nhân đạo. 20 năm sau, Trung Quốc sẽ trở thành nước nghèo nhất thế giới. Điều đó có lẽ sẽ là tai họa của toàn nhân loại, cũng vậy, sẽ là tai họa của nước Mỹ.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 21st 2016, 6:23am)


356

Thursday, July 21st 2016, 6:25am

Phê bình càng cụ thể càng gây ra phản cảm. Vì thế sự phê bình của Hillary thường bị người Trung Quốc dùng mọi cách đối phó lại, còn lời phê bình
của bà Thatcher thì người Trung Quốc chẳng thấy phản cảm gì hết, họ đều cho rằng đấy chẳng qua là “lời lẽ điên rồ của một bà lão” mà thôi.


Tôi thì lại cho rằng toàn bộ lời lẽ của hai bà ấy đều nói trúng điểm yếu của người Trung Quốc. “Điểm yếu” gì vậy?


“Điểm yếu” về bản chất toàn bộ nền văn hóa, chính trị, kinh tế trong lịch sử truyền thống Trung Quốc. Lời phê bình của họ hoàn toàn nhất trí với sự phê bình của chúng ta về các “tội ác” của “truyền thống văn hóa”, “truyền thống chính trị”, “truyền thống kinh tế” của Khổng Tử và Nho giáo của ông. Người Trung Quốc chúng ta ngày nay thực ra vẫn sống trong toàn bộ “truyền thống” lịch sử (văn hóa, chính trị, kinh tế) của Khổng Tử và Nho giáo của ông. Chẳng cần nói quá nhiều, ít nhất có ba điều như sau: về văn hóa là nói dối, về chính trị là cấm [dân] nói, về kinh tế là bóc lột và lừa bịp. Xin hỏi đó chẳng phải là những sự thật vô cùng rõ ràng đấy sao?

Sau khi văn hóa phương Tây vào Trung Quốc – kể cả việc hình thái ý thức “chủ nghĩa xã hội – chủ nghĩa cộng sản” Marxist sau khi du nhập vào Trung Quốc, quả thực đã mang lại ảnh hưởng sâu sắc của niềm tin chân lý “người người bình đẳng” xưa nay chưa từng có trong truyền thống Trung Quốc.


Có một điều rất hiển nhiên: trong ý thức của người Trung Quốc suốt hơn 2000 năm qua tuyệt đối không tồn tại sự phân chia giai cấp về cái gọi là giai cấp bóc lột và giai cấp bị bóc lột, giai cấp hữu sản và giai cấp vô sản.
Trong lòng người Trung Quốc chỉ tồn tại mối quan hệ quân thần, quan dân vĩnh viễn đúng, không thể thay đổi.


Còn một điều hiển nhiên nữa: đúng là tại Trung Quốc ngày nay mối quan hệ quan-dân đã được cải thiện rất lớn, không còn tình trạng như thời xưa vua quan mặc sức làm mọi điều ác với dân. Ít nhất thì ngày xưa không thể có những lời nói ngoài miệng “phục vụ nhân dân” như ngày nay, tuy rằng có lúc cũng xảy ra những sự kiện xấu tương tự, thí dụ kiểu xác định tội danh dựa vào lời nói, hoặc “án văn tự” [nguyên văn Văn tự ngục].

Cho dù thế nào, Trung Quốc hiện đại và cận đại so với bọn vua quan, đế quốc ngày xưa đúng là khác rất nhiều và nên nói là đã tiến bộ nhiều. Nhưng xét về căn nguyên của sự tiến bộ ấy, tôi vẫn cho rằng đó là do ý thức “người người bình đẳng” trong đầu óc người dân Trung Quốc đã thực sự tăng lên nhiều. Không ai có thể phủ định điều này, thế nhưng dù vậy bản chất của lịch sử Trung Quốc, cũng tức là bản chất ý thức hệ của Khổng Tử và Nho giáo của ông, thì vẫn chưa bị nhổ tận gốc, thậm chí nó vẫn còn gây tác dụng cực xấu rất rõ ràng ngăn trở lịch sử Trung Quốc tiến lên. Đây chính là nguyên nhân sâu sắc vì sao tôi phải kiên quyết phê phán “truyền thống văn hóa, chính trị, kinh tế” của Khổng Tử và Nho giáo.

Ngày nay đa số mọi người chỉ hời hợt nhìn thấy ảnh hưởng của “chủ nghĩa Marx-Lenin” thời kỳ gần đây mà hoàn toàn không nhìn thấy ảnh hưởng lịch sử có tính bản chất hơn ở tầng sâu của Khổng Tử và Nho giáo. Chính ảnh hưởng lịch sử ngoan cố ở tầng sâu ấy đã gây ra tình trạng người Trung Quốc căn bản không có “tư tưởng” – bà Thatcher đã nói đúng điểm đó, rồi bà Hillary khi đào bới tình hình lịch sử nhân tính Trung Quốc cũng nói tới điểm đó.

Cho dù như vậy, tôi vẫn cứ phải phản bác họ. Bà Thatcher có thể nói trước kia người Trung Quốc không có tư tưởng, cũng có thể nói cho tới nay người Trung Quốc vẫn chưa có tư tưởng, nhưng khi bà nói thậm chí sau đây 100 năm nữa người Trung Quốc vẫn không có tư tưởng, thì thực ra bà ta thật sự không biết gì. Chẳng riêng bà Thatcher không biết mà trên thực tế toàn bộ giới tư tưởng, giới trí thức phương Tây cũng không biết gì. Đáng buồn là giới học thuật Trung Quốc ngày nay cũng thế, họ hoàn toàn chẳng biết gì, họ căn bản đã tê liệt cảm giác. Chính vì vậy mà phần đông họ vẫn như cũ, đang yêu cầu tiếp tục kiên trì “tôn Khổng”,[3] yêu cầu tiếp tục phục hồi giáo dục truyền thống Khổng-Nho. Thật là những thây ma còn sống.


Cái vô tri mà tôi nói là sự vô tri của toàn thế giới đối với tư tưởng “Đạo đức kinh” của Lão Tử, tức sự vô tri của giới tư tưởng, giới trí thức phương Tây đối với tư tưởng “Đạo đức kinh”, cũng là sự vô tri của giới trí thức trong nước Trung Quốc. Tất thảy họ đều không nhìn thấy cái vĩ đại của tư tưởng “Đạo đức kinh”, lẽ tự nhiên lại càng không nhìn thấy sẽ có một ngày nào đó, bắt đầu từ thế kỷ 21, người Trung Quốc sẽ phát hiện thấy sự vĩ đại của tư tưởng Lão Tử và tích cực chủ động tham gia học tập rộng rãi, truyền bá, nghiên cứu sâu và phát huy sâu sắc tư tưởng Lão Tử. Nếu đã thực hiện điều đó mà có ai còn bảo rằng người Trung Quốc không có tư tưởng thì kẻ ấy thật sự là kẻ mù.

Đây gần như là một cuộc đua, tức cuộc đua giữa dự đoán của bà Thatcher với dự đoán của tôi. Lẽ tự nhiên cũng gồm cả cuộc đua càng căng thẳng hơn để xem dự đoán của bà Hillary rốt cuộc có thể thực hiện được hay không, cuối cùng ai sẽ thắng?


Tuy rằng tôi có quyết tâm mạnh mẽ, thậm chí có niềm tin, nhưng nói cho đến cùng đây không chỉ là việc của một cá nhân tôi mà là việc của toàn bộ dân tộc Trung Hoa! Các đồng bào của tôi liệu có thể nhận thức được sự vĩ đại của Lão Tử hay không đây?

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 21st 2016, 6:31am)


357

Thursday, July 21st 2016, 6:33am

Điều quan trọng hơn là liệu đồng bào tôi có thể trước tiên nhìn thấy căn nguyên lịch sử của việc mình chưa có “tư tưởng” hay không? Ít nhất những
người thuộc vào cái “ý thức hệ” cho tới ngày nay vẫn còn mù quáng kiên quyết yêu cầu trở lại với Khổng Tử và Nho giáo – những người đó căn bản không có bất kỳ “tư tưởng” nào đáng nói. Họ chẳng thể nhìn thấy [căn nguyên lịch sử của việc mình chưa có “tư tưởng”].


Nếu tất cả đều như vậy thì quả thật bà Thatcher đã nói trúng một cách hoàn toàn, triệt để, sâu sắc về tương lai của người Trung Quốc. Đồng thời dự đoán của bà Hillary cũng rất có thể trở thành hiện thực tàn khốc của Trung Quốc 20 năm sau.


Sở dĩ tôi cho rằng người Trung Quốc nên cảm ơn bà Thatcher và bà Hillary, đó là do hai bà đã đem lại cho người Trung Quốc sự kích thích của lời phán đoán tràn đầy lực va đập tinh thần mạnh mẽ. Liệu người Trung Quốc có thể dũng cảm đứng dậy và qua đó dùng tư tưởng vững vàng của dân tộc mình để trả lời hai bà không?


Song le cái tư tưởng ấy phải thật sự là tư tưởng chính tông của người Trung Quốc mà tuyệt đối không phải là tư tưởng do người phương Tây bán sang rồi được người Trung Quốc thay hình đổi dạng bên ngoài.[4] Người Trung Quốc hoàn toàn có thể mạnh bạo hơn mà căn bản chẳng cần cảm thấy mình thấp kém phương Tây một cái đầu. Nhưng cái người Trung Quốc thực sự có tư tưởng, thực sự có tư tưởng mới đối với toàn thể nhân loại ấy, phải là người Trung Quốc đã có được sự nhận thức hoàn toàn mới về Lão Tử vĩ đại và đi theo Lão Tử, chứ không phải là [đi theo] kẻ thuần túy lưu manh văn hóa, chính trị như Khổng Tử, và bọn lưu manh mới của Trung Quốc đang bám theo kẻ lưu manh cũ Khổng Tử. Thực ra xét trên ý nghĩa “văn minh” nghiêm chỉnh về tư tưởng thì tất cả bọn Tân Nho gia, Tân tân Nho gia thời cận đại và hiện đại đều là bọn “lưu manh mới”, tự giác hoặc không tự giác.

(Tác giả LiMing, âm Hán-Việt là Lê Minh, triết gia Trung Quốc, sinh 1944, chủ yếu nghiên cứu luận lý học, lý thuyết điều khiển và văn hóa nhân loại học. Viết nhiều, trong đó loạt bài trên mạng Phượng Hoàng phê phán mạnh Khổng Tử được dư luận quan tâm nhiều.)
(Nguồn: 中国人应该感谢撒切尔夫人 中国人再过一百年,也不会有“新思想?黎 鸣 - Theo Nghiên Cứu Quốc Tế - Nguyễn Hải Hoành dịch)


------------------------------------

Lời người dịch:
" Người Trung Quốc (TQ)thường tự hào có nền văn minh vào loại sớm nhất thế giới và may mắn tồn tại cho tới nay chứ không bị phá hủy tàn lụi như các nền văn minh Lưỡng Hà, Hy Lạp, La Mã, v.v… Nhưng đúng là suốt hơn 5.000 năm qua họ chưa cống hiến cho nhân loại một tư tưởng đáng kể nào. Bài trên đây bàn về căn nguyên của tình trạng ấy, nhưng tác giả Li Ming một mặt đổ diệt mọi tội lỗi lên đầu Khổng Tử và học thuyết Nho giáo của ông, mặt khác lại đề cao quá mức Lão Tử – người chưa hề đưa ra triết lý nào ảnh hưởng tới nhân loại. Tướng Lưu Á Châu, Chính ủy Đại học Quốc phòng TQ từng viết: Hegel nói: “TQ không có triết học”. Tôi nhận định TQ không thể có nhà tư tưởng, chỉ có nhà chiến lược.".

Chú thích:


[1] Trong bản gốc tác giả dùng từ Khổng Khâu, tức tên thật của Khổng Tử. Chúng tôi dùng từ Khổng Tử cho dễ hiểu. Lỗ Tấn từng lên án chế độ lễ giáo phong kiến tôn ti trật tự kiểu “mối quan hệ Quân-Thần (Vua-Tôi)” 君臣关系 do Khổng Tử đề xướng là chế độ ăn thịt người. Khổng Tử đặt
lòng trung thành tuyệt đối với “minh chủ” lên vị trí cao nhất trong “Tam cương”, vì minh chủ mà người ta phải hy sinh tất cả. Tư tưởng “trung quân” đã ăn sâu vào tiềm thức người TQ, trở thành đặc tính dân tộc, xưa là trung với vua, nay là trung với lãnh tụ hoặc đảng lãnh đạo, trở thành mảnh đất nuôi dưỡng chế độ chuyên chế độc tài.

Tam quốc chí có kể chuyện thợ săn Lưu An tôn sùng Lưu Bị (chỉ vì Bị là hoàng thân nhà Hán) đến mức đã giết vợ mình lấy thịt làm món ăn lạ đãi Bị. Khi biết sự thật, Bị không mắng An mà còn khóc vì lòng trung thành của An và ban thưởng cho An. Bị cảm kích nói “Anh em như chân tay, đàn bà
như quần áo”. Trong Đại Nhảy Vọt 1958-1960, chính quyền địa phương thấy nông dân chết đói như rạ cũng không cứu dân (dù kho lương thực đầy ắp), không dám báo cáo lên trên vì sợ như vậy là vạch ra sai lầm của Mao. Trong Cách mạng Văn hóa, chỉ vì tỏ lòng trung thành với Đảng, với lãnh tụ mà người TQ đã có những thể hiện mất hết nhân tính, như con đấu cha, vợ đấu chồng, thanh thiếu niên Hồng Vệ Binh tra tấn dã man các bậc cao tuổi, và tổ chức bắn giết, làm chết hàng triệu người (ND). //


[2] Dân mạng TQ hiện nay hỗn xược gọi người Việt Nam là “Việt hầu”, tức "khỉ Việt". Ý nói VN chỉ giỏi bắt chước mà không có tinh thần độc lập (ND). //

[3] Tôn Khổng, có thể hiểu là tôn thờ Khổng Tử (ND). //

[4] Ý nói tư tưởng Mao Trạch Đông là chủ nghĩa Marx-Lenin đã TQ hóa (ND).

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 21st 2016, 6:16pm)


358

Thursday, July 21st 2016, 6:18pm

Chiến tranh 1979 dưới con mắt một viên tướng TQ
Posted on 18/02/2016 by The Observer
Tác giả: Lưu Á Châu


Dưới đây là trích dẫn từ bài phát biểu tại căn cứ Không quân Côn Minh – Vân Nam của Lưu Á Châu, Trung tướng, Chính ủy Đại học Quốc Phòng Trung Quốc. Qua đó bạn đọc có thể tìm hiểu một vấn đề lịch sử nhìn từ phía bên kia và thấy rõ hơn “cung cách” Trung Quốc ứng xử với thế giới hiện đại.

Sau khi kể “Giấc mơ quân đội và đất nước hùng mạnh”, tướng Lưu nói về việc “quân đội Trung Quốc đã hai lần phát huy vai trò chính trị quan trọng”.
Một lần Quân Giải phóng phát huy vai trò chính trị quan trọng là trong đợt sóng gió chính trị ngày mồng 4 tháng 6 [sự kiện quân đội Trung Quốc đàn áp cuộc biểu tình của sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn ngày 4/6/1989]. “Có thể nói, không giải quyết vấn đề mồng 4 tháng 6 thì không có cục diện phát triển phồn vinh của Trung Quốc ngày nay; không có quân đội [thì] sẽ không giải quyết được vấn đề ngày mồng 4 tháng 6, và cũng không thể có 13 năm huy hoàng”.

“Một lần khác là cuộc chiến tự vệ chống Việt Nam năm 1979 và cuộc chiến “Lưỡng Sơn” sau này. Đặc biệt là cuộc chiến tự vệ đánh trả Việt Nam năm 1979, nhiều đồng chí chưa nhận thức được ý nghĩa của cuộc chiến đó.


Cuộc chiến Việt Nam 1979

Khi ấy có người nói: chúng ta đánh nhau với người Việt Nam, hiện nay, những người hy sinh là liệt sĩ, sau khi quan hệ hai nước trở lại tốt đẹp, họ sẽ là gì?
Tôi trả lời:

“Vẫn là liệt sĩ!”. Vì sao?

Chúng ta phải nhìn nhận cuộc chiến này từ góc độ chính trị. Ý nghĩa của cuộc chiến này nằm bên ngoài cuộc chiến.
Cuộc chiến này của đồng chí Đặng Tiểu Bình là đánh để hai người xem, một là Đảng Cộng sản Trung Quốc, hai là người Mỹ.

Hai người xem:

- Một là Đảng Cộng sản Trung Quốc

Sau khi Đặng Tiểu Bình trở lại cầm quyền vào năm 1978, tháng 1/1979, ông thăm Mỹ, tháng 2/1979 đánh Việt Nam. Về chính trị, cuộc chiến này không thể không đánh. Vì sao?
Sau khi Đặng Tiểu Bình trở lại nắm quyền, chương trình cải cách mở cửa của Trung Quốc đã được ông vạch sẵn, muốn thực hiện chương trình này phải xác lập quyền lực tuyệt đối trong nội bộ Đảng. Phải đánh một trận.

Khi đó, “bè lũ bốn tên” vừa bị đập tan, những người có tư tưởng cực tả trong nội bộ Đảng còn rất đông, họ vừa chống lại Đặng Tiểu Bình, vừa phản đối đường lối và chính sách của ông.

Muốn cải cách phải có quyền lực. Biện pháp xác định quyền lực nhanh nhất là gây chiến tranh. Lưu Dụ (?) cũng làm như vậy.

Khi đó, rất nhiều người phản đối chiến tranh, cho rằng Quân Giải phóng vừa trải qua “Cách mạng văn hoá”, không thể đánh trận được. Tuy nhiên, Đặng Tiểu Bình rất quyết đoán, dẹp mọi tranh cãi, chỉ huy Quân Giải phóng ào ạt vượt qua biên giới vào ngày 17/2.

- Hai là người Mỹ

ý nghĩa của việc này cũng rất lớn. Đến nay, Đặng Tiểu Bình đã xa chúng ta được 5 năm, nhưng tôi cũng luôn cảm thấy ông ở cạnh bên chúng ta. Lý Hiến Trung (Chủ nhiệm Chính trị Bộ Tư lệnh Không quân Bắc Kinh) nói:
“Mao Trạch Đông của chúng ta, càng ngẫm càng thấy vĩ đại”.

Thời gian càng lùi xa, sự vĩ đại của Đặng Tiểu Bình càng khiến chúng ta cảm nhận rõ ràng hơn. Ông chuyển hướng cả đất nước Trung Quốc chúng ta. Các đồng chí thấy đấy, cuộc chiến này xảy ra năm 1979.
Năm 1975, sau khi hao binh tổn tướng, người Mỹ cuống cuồng tháo chạy khỏi Việt Nam. Năm 1979 Đặng Tiểu Bình nói: Tôi dạy cho Việt Nam một bài học.
Khi đó, Việt Nam đang theo ai?
Đang theo Liên Xô.

Đặng Tiểu Bình tấn công. Cuộc chiến phản kích tự vệ đối với Việt Nam vào lúc đó của Đặng Tiểu Bình thực sự đã đưa Trung Quốc ra khỏi cái gọi là phe xã hội chủ nghĩa của Liên Xô. Khi ấy, nhiều nước Đông Âu không hài lòng, nói rằng một nước xã hội chủ nghĩa lại đánh một nước xã hội chủ nghĩa khác. Khi đó, Đặng Tiểu Bình đã thấy rõ không cần thứ chủ nghĩa xã hội ấy của họ.
Kết quả như thế nào?
Chủ nghĩa xã hội giả hiệu đã chết yểu.

Vào năm 1989, tất cả các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu sụp đổ hàng loạt. Ngay cả Liên Xô cũng tan rã. 10 năm trước đó, Đặng Tiểu Bình đã nhận ra vấn đề này, dùng chiến tranh để vạch rõ ranh giới với các nước xã hội chủ nghĩa. Đặng Tiểu Bình thật là một kỳ tài!

Vừa rồi, tôi nói gây ra cuộc chiến tranh này vì người Mỹ, chính là trả hận cho người Mỹ. Có bằng chứng không? Có đấy.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 21st 2016, 6:28pm)


359

Thursday, July 21st 2016, 6:31pm

Ngày hôm trước rời Nhà Trắng thì ngày hôm sau, Đặng Tiểu Bình bắt đầu đánh Việt Nam.
Vì sao có thể giúp Mỹ hả giận? Bởi vì, người Mỹ vừa tháo chạy nhục nhã khỏi Việt Nam.
Chúng ta sao lại giúp người Mỹ hả giận?
Thực ra không phải vì Mỹ, mà là vì chúng ta, vì cải cách mở cửa.

Trung Quốc không thể cải cách mở cửa mà không có viện trợ của các nước phương Tây, đứng đầu là Mỹ. Nhờ cuộc chiến này, Mỹ đã ồ ạt viện trợ kinh tế, kỹ thuật, khoa học kỹ thuật và cả viện trợ quân sự, tiền vốn cho Trung Quốc. Tuần trăng mật giữa Mỹ và Trung Quốc kéo dài đến mười năm, đến ngày 4/6/1989 mới tạm lắng.

Cuộc chiến này đem lại cho Trung Quốc những gì?
Đó là một lượng lớn thời gian, tiền bạc và kỹ thuật.

Nhờ những yếu tố này, Trung Quốc tiếp tục đứng vững sau khi Liên Xô sụp đổ. Đây là thành công vĩ đại. Thậm chí có thể nói, bước đi đầu tiên của cải cách mở cửa Trung Quốc chính là từ cuộc chiến tranh này. Với ý nghĩa đó, cống hiến của quân đội Trung Quốc đối với công cuộc cải cách mở cửa thật to lớn vô cùng”.[ii]

Tâm lý quân đội Trung Quốc

Khi đó, tôi đến thăm bộ đội tham gia chiến đấu, họ để lại ấn tượng rất sâu đậm đối với tôi. Cải cách mở cửa đã bắt đầu, đặc biệt là khi tác chiến ở “Lưỡng Sơn”, hậu phương vẫn ca hát nhảy múa trong thanh bình. Các cán bộ chiến sĩ không những phải đối mặt với thử thách sinh tử, mà đều có gánh nặng cuộc sống. Đặc biệt là cán bộ cơ sở, hầu hết gia đình đều rất khó khăn.

Lúc đó, tôi đến viếng một chính trị viên đại đội của Quân đoàn 14, anh ta đã hy sinh. Vợ anh ta gặp tôi, nói rằng, trước khi ra trận, chồng chị vẫn còn nợ tiền, khi phát lương tháng cuối cùng trước khi ra trận, trừ hết các khoản nợ, chỉ còn 5 xu tiền lương trong túi. Cuối cùng, cô ấy đưa cho tôi xem bản kê di vật, chỉ còn đúng 5 xu. Tôi thấy thật xót xa.

Có một chiến sĩ gia đình nghèo đói, di chúc của họ thật đầy máu và nước mắt. Trong di chúc của một chiến sĩ, có đoạn:
Nếu tôi chết, mong công xã hãy cho gia đình tôi một con bò.
Có người khác viết, nếu tôi chết, hãy cởi bộ quân phục của tôi đem về quê, anh em nhà tôi không có quần áo để mặc.
Xem những trang viết này thật là xót xa.

Tinh thần của các binh sĩ vĩ đại như núi Thái Sơn. Từ hậu phương đến tiền tuyến, tôi thấy sự chênh lệch quá lớn, không thể nói lên lời! Không chỉ là cuộc sống mà còn những cái khác.

Chẳng hạn, tôi đã từng điều tra bộ đội tham chiến ở bốn quân đoàn, những cán bộ có vợ chưa cưới thì 100% đều [bị vợ chưa cưới] từ hôn, không có trường hợp ngoại lệ. Tôi xem một bức thư đoạn tuyệt hôn nhân của một cô gái, viết cũng rất có lý:
Anh hy sinh không còn nữa thì chẳng sao; nếu anh bị thương mất chân mất tay, chúng ta sẽ biết sống ra sao?”.

Đây cũng là thực tế. Một chính trị viên phó đại đội ở quân đoàn 27 dẫn đầu đội xung kích tấn công một ngọn núi, bị hy sinh, cả đội xung kích có 30 người thì hy sinh 20. Sau khi trở về, đại đội tập hợp những người sống sót trong toàn đại đội điểm danh, thi thể của chính trị viên phó đại đội và hai mươi mấy chiến sĩ đặt trên một sân phơi của dân. Vào lúc đó, thư của vợ chưa cưới chính trị viên phó cũng vừa gửi đến. Thư gì vậy?
Thư cắt đứt quan hệ hôn nhân. Trước mặt những người sống sót và trước thi thể những người đã hy sinh trong đó có chính trị viên phó, đại đội trưởng đã đọc bức thư ấy, các chiến sĩ toàn đơn vị ai cũng đầm đìa nước mắt. Tôi luôn thấm thía khung cảnh khi ấy và tâm trạng của họ.
Ánh sáng tính người [nhân tính] vào thời điểm ấy mới rực sáng nhất. Khi bước vào chiến đấu rất hiếm thấy lời nói hùng hồn. Sự t
hật có thể làm rung động lòng người thì tuyệt đối không thể tràng giang đại hải, càng không thể là đạo lý suông. Trầm tĩnh có sức mạnh lớn hơn nhiều so với ồn ào náo động.

Tôi đi qua một đơn vị chuẩn bị bước vào chiến đấu, tâm trạng háo hức trước khi tham chiến của bộ đội như miêu tả trong tiểu thuyết, trên phim ảnh, truyền hình… tất cả đều chỉ là sự phóng đại. Trước khi tác chiến, một vùng bộ đội đóng quân tĩnh lặng như tờ. Cán bộ chỉ huy đều ẩn nấp ở nơi rất xa. Khi thời bình, số cán bộ chỉ huy này rất khí phách hào hùng.

Có một cán bộ cho đến nay vẫn còn duy trì quan hệ với tôi. Khi đó tôi là cán bộ cấp Tiểu đoàn phó, anh là Sư đoàn trưởng. Anh gặp tôi, nói một cách khí phách:

Tôi có 3 suy nghĩ, cậu hãy viết thành sách cho tôi! Thứ nhất, tôi muốn làm George Smith Patton Jr của Trung Quốc; thứ hai, binh sĩ được coi là gì? Binh sĩ chính là những con số Ả rập; thứ 3, tôi mong mỏi được đánh trận. Đánh một trận [sẽ được] thăng một cấp”.

Chính vì mấy câu nói đó, tôi đã không tha thứ cho anh ấy. Anh ấy không có thiện cảm với chiến sĩ. Thời bình, nếu Đại đội trưởng, người chỉ huy có quan hệ tốt với chiến sĩ, thì có thể đoàn kết thành một tập thể vững mạnh, nhưng nếu có chút mâu thuẫn, chắc chắn sẽ dẫn đến tình trạng mỗi người một phách. Tuy nhiên, khi chiến tranh nổ ra, cán bộ, chiến sĩ cũng sẽ sẵn sàng xông pha không chùn bước.

Các bạn đều biết tôi từng viết một tác phẩm có tiêu đề Vương Nhân Tiên. Tác phẩm này đã gây tiếng vang rất lớn. Vương Nhân Tiên là Phó Tham mưu Đại đội thuộc Sư đoàn 14, Quân đoàn 14, người Côn Minh, thuộc dòng dõi con em cán bộ. Trước chiến tranh, Vương Nhân Tiên từng bị xử lý do vi phạm kỷ luật, sau này hy sinh. Có người cho rằng anh ấy không phải là anh hùng, nhưng tôi cho rằng anh ấy là anh hùng, hơn thế nữa còn là anh hùng đích thực.

Quân đoàn trưởng Quân đoàn 14 khi đó là XXX từng nói: “Nghe nói Lưu Á Châu muốn viết về Vương Nhân Tiên? Quân đoàn 14 có nhiều nhân vật anh hùng như vậy sao không viết, lại đi viết về một người như thế?”

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 23rd 2016, 11:28pm)


360

Thursday, July 21st 2016, 6:50pm

Người khác đem chuyện này kể với tôi, tôi chỉ bĩu môi một cách khinh thường. Hugo từng nói, trong chủ nghĩa anh hùng đích thực tuyệt đối có một chủ nghĩa nhân đạo đích thực tuyệt đối. Rủi ro của Vương Nhân Tiên chính là điển hình của chủ nghĩa nhân đạo, đồng thời cũng là điển hình của chủ nghĩa anh hùng.

Vương Nhân Tiên vốn yêu một bạn gái tại Côn Minh, nhưng khi quân đội di chuyển đến Lão Sơn, cô bạn này đã cắt đứt quan hệ với anh. Sau khi quân đội tiến vào khu vực Lão Sơn, đóng quân tại một địa phương gọi là Lạc Thủy Động. Vương Nhân Tiên và một số cán bộ khác ở trong một gia đình nông dân người dân tộc Miêu. Nữ chủ nhân là một cô gái dân tộc Miêu rất xinh đẹp, vừa kết hôn không lâu, có một đứa con mới sinh. Tính cách của cô gái này tràn đầy nhiệt huyết, rắn rỏi khí khái. Đa phần các cô gái dân tộc thiểu số đều có đặc điểm chung như vậy. Không giống với các cô gái dân tộc Hán, không dám yêu cũng không dám oán hận. Dân tộc Hán là một dân tộc không có tình yêu nhất. Dù dân tộc Hán có dân số đông nhất trên thế giới, nhưng họ không có tình yêu. Ở nước ngoài vì tình yêu có thể gây chiến tranh,
Trung Quốc có thể không?
Ngô Tam Quế được coi là nam nhi dám chiến đấu vì tình yêu, lại vẫn bị cho là Hán gian.

Cô gái người Miêu ở Lạc Thủy Động thấy Vương Nhân Tiên đẹp trai, phong độ, cao một mét tám hai. Nghe nói khuôn mặt anh ấy luôn mỉm cười. Ban đầu Vương Nhân Tiên không hề để ý tới cô ta. Phụ nữ nông thôn mà, gia cảnh rất nghèo. Mặc dù lớn lên rất xinh đẹp, nhưng đã là người có con. Trước khi bộ đội lên Lão Sơn, cô gái người Miêu đã rót nước vào bình cho tất cả các chiến sĩ đóng quân tại nhà cô và cố ý cho thêm đường vào bình của Vương Nhân Tiên, đường cho vào nhiều đến mức ngọt như mật ong.

Buổi tối, cô gái người Miêu bế con đến phòng của Vương Nhân Tiên. Cô đã hành động một cách tự nhiên nhất trước mặt Vương Nhân Tiên: cởi áo cho con bú. Hai người cứ ngồi với nhau như vậy trong căn phòng. Vương Nhân Tiên ra sức rít thuốc. Anh ấy đang cố gắng kiềm chế. Nhưng cuối cùng không kiềm chế nổi. Vì sao không thể?
Điều này là có lý do, lý do đó chính là ngày mai bộ đội phải lên Lão Sơn. Chuyến đi này có thể anh ấy muốn “ghi danh”. Anh ấy là người đàn ông có tâm huyết, chính trực, chưa từng quan hệ với phụ nữ. Anh khẳng định, nghĩ lại chuyện đó anh vẫn không đành lòng. Đây là lẽ hết sức thường tình của con người. Khi đó, hai người đã quan hệ trong chuồng heo.


Ngày thứ 2, tình hình đột nhiên thay đổi, các cuộc tiến công đã bị hoãn lại. Kế hoạch tác chiến bị trì hoãn, vì vậy tình yêu của họ đã đến một cách tự nhiên như vậy. Bất cứ việc gì đều giống nhau, đã có một lần thì sẽ có một trăm lần. Trong những ngày đó, bất cứ nơi đâu của Lạc Thủy Động đều lưu lại những hình ảnh yêu thương của họ. Tuy nhiên, số lần quan hệ trong chuồng heo cũng tương đối nhiều. Vương Nhân Tiên sau mỗi lần làm chuyện đó đều hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác, thật là nguy hiểm. Cô gái Miêu rất hạnh phúc, đã hát ngay tại chuồng heo. Một cô gái thật có cá tính!

Sau này, người chồng của cô đã phát hiện ra, hỏi cô đã quan hệ với ai, cô không nói, cuối cùng chồng cô đã báo cáo vụ việc lên đơn vị. Tập đoàn quân 14 cảm thấy đây là một sự việc hết sức nghiêm trọng, phá hoại kỷ luật quần chúng. Quân đoàn trưởng Quân đoàn 14 XXX ra lệnh xử nghiêm. Quân đội đã triệu tập tất cả các cán bộ và binh lính đóng gần nhà cô gái Miêu, xếp thành hàng, gọi cho cô gái đến nhận mặt. Cô gái người Miêu thật cương nghị, hôm đó tôi cảm thấy còn phải cung kính nể phục. Cô bước tới phía trước Vương Nhân Tiên, chỉ tay nói:
“Chính là anh ấy” rồi lại nói một câu gì đó, tôi nghe không hết, nhưng ý nói là tôi thích anh ấy, tôi yêu anh ấy.
Trưởng ban Bảo vệ nói:
“Tôi đã sớm đoán được là Vương Nhân Tiên. Tôi đã nhìn thấy đầu thuốc lá cao cấp có ở khắp nơi trong chuồng heo. Mùi thơm của những đầu thuốc này chỉ có anh ta hút”.

Vương Nhân Tiên bị kỷ luật và giáng cấp từ Đại đội phó xuống cấp Trung đội. Ngày tấn công Lão Sơn, Trung đoàn điều Vương Nhân Tiên lên tuyến đầu. Ngày 12/7, một sư đoàn của Việt Nam và quân ta đã xảy ra một cuộc chiến giằng co quyết liệt tại khu vực Lão Sơn. Pháo bắn suốt ngày đêm. Vì Lạc Thủy Động cách tuyến đầu rất gần, có thể nhìn thấy một vùng trời rực lửa đạn bom. Cô gái
người Miêu cứ ngồi ở đầu thôn, ngóng về phía Lão Sơn. Người chồng đã đánh cô, xuống tay rất nặng. Đầu và miệng cô đều bị chảy máu, làm cô bất động. Vương Nhân Tiên đang chiến đấu tại điểm cao nhất của mặt trận. Anh là tham mưu pháo binh, đã kịp thời báo cáo hàng nghìn tình huống cho pháo binh tuyến sau. Hoả lực pháo binh của quân ta dài như tầm mắt, dội lên đầu kẻ địch.


Tháng 8, tôi leo lên Lão Sơn, nhìn xuống phía dưới, vẫn còn nhìn thấy cảnh thây xác. Đó đều là xác quân địch bị bắn chết trong cuộc chiến “12/7”. Sau này, quân địch phát hiện trên địa phương này có căn cứ, đã tập trung hoả lực đánh vào đây. Vương Nhân Tiên đã hy sinh. Đồng đội của anh ấy nói rằng, khi chết, anh đang dựa vào một gốc cây và cứ đứng chết như vậy. Sau khi bộ đội rút đi, vẫn đi qua Lạc Thủy Động. Cô gái người Miêu đứng ở đầu thôn, tìm từng người, từng người một. Các sĩ quan binh lính đi ngang qua cô, họ đều cúi đầu, giống như đã phạm một lỗi lầm. Họ đã thay đổi quan điểm về Vương Nhân Tiên và khi đó đã có một tâm trạng hoàn toàn thay đổi.

Cuối cùng, cô gái cũng biết Vương Nhân Tiên đã hy sinh. Bạn xem cô gái đó sẽ làm gì?
Cô đã bán tài sản trong nhà lấy tiền mặt, mua hai tút thuốc lá đầu lọc tương đối cao cấp, đến trước mộ của Vương Nhân Tiên, bóc hết hai tút thuốc, rồi châm lửa từng điếu từng điếu một, cắm lên mộ. Trên mộ đã cắm đầy thuốc. Khi nghe kể chuyện ấy, tôi hết sức cảm động.

Năm 1984, khi tôi đến Lão Sơn thì mộ của Vương Nhân Tiên đã được xây rồi. Ban đầu, trong quân đội không ghi công cho Vương Nhân Tiên, sau này, do yêu cầu mạnh mẽ của các nhà văn như chúng tôi, Vương Nhân Tiên đã được ghi công, đại để được ghi công hạng nhất. Khi đó, tôi đi tìm bia mộ tại nghĩa trang liệt sĩ và tôi đã tìm thấy. Tôi đã học theo cách của cô gái người Miêu, bóc một bao thuốc lá, đốt từng điếu và cắm lên mộ anh. Hồi ấy tôi là Tiểu đoàn phó Ban Liên lạc Không quân.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 21st 2016, 7:05pm)


37 users apart from you are browsing this thread:

37 guests

Similar threads