You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

921

Friday, May 24th 2019, 7:14am

Nhận định:

Thomas L. Friedman:
“Nhưng ông ta sai ở chỗ thương mại không giống cuộc chiến. Khác với chiến tranh, nó có thể là một tiền đề để đôi bên đều thắng. Alibaba, UnionPay, Baidu và Tencent với Google, Amazon, Facebook và Visa tất cả đều có thể cùng thắng, và họ vẫn cùng thắng tính đến thời điểm này. Tôi không chắc Trump hiểu điều đó. Nhưng tôi cũng không rõ là Tập hiểu điều đó không. Chúng ta phải để Trung Cộng thắng một cách công bằng và ngay thẳng khi công ty của họ giỏi hơn, nhưng họ cũng phải sẵn sàng chịu thua một cách công bằng và ngay thẳng.”

NP xin hỏi ông:
“Thomas L. Friedman có biết Trung Cộng (Trung Quốc theo Chủ Nghĩa Cộng Sản) với Hòang Đế Trung Hoa Tập Cận Bình là ai không? Ông hiểu gì về họ mà lại mang cái ảo tưởng nầy một cách ngây thơ thế?”
Xem ra, TT Trump chắc chắn là hiểu họ hơn ông Thomas L. Friedman rất nhiều!

922

Saturday, May 25th 2019, 6:13am

Hậu quả toàn cầu của Chiến tranh lạnh Mỹ – Trung
Nguồn: Nouriel Roubini, “The Global Consequences of a Sino-American Cold War”, Project Syndicate, 20/05/2019.
Biên dịch: Phan Nguyên

Vài năm trước, khi tham gia một phái đoàn phương Tây đến thăm Trung Cộng , tôi đã được gặp Chủ tịch Tập Cận Bình tại Đại lễ đường Nhân dân Bắc Kinh. Khi nói chuyện với chúng tôi, ông Tập lập luận rằng sự trỗi dậy của Trung Cộng sẽ hòa bình, và các quốc gia khác – cụ thể là Hoa Kỳ – không cần phải lo lắng về “Bẫy Thucydides”, được đặt theo tên nhà sử học Hy Lạp, người đã ghi lại nỗi sợ hãi của thành Sparta trước một Athens đang trỗi dậy, khiến chiến tranh giữa hai bên trở nên không thể tránh khỏi. Trong cuốn sách năm 2017 “Destined for War: Can America and China Escape Thucydides’s Trap?” Graham Allison thuộc Đại học Harvard đã nhìn lại 16 cuộc cạnh tranh trước đó giữa một cường quốc mới nổi và một cường quốc bá chủ, và ông nhận thấy 12 trong số đó đã dẫn đến chiến tranh. Rõ ràng ông Tập muốn chúng tôi tập trung vào bốn trường hợp còn lại.
Dù hai bên đều nhận thức rõ về Bẫy Thucydides – và thừa nhận rằng tiền lệ lịch sử không mang tính quyết định – nhưng Trung Cộng và Mỹ dường như vẫn đang rơi vào chiếc bẫy đó. Mặc dù một cuộc chiến tranh nóng giữa hai cường quốc thế giới dường như vẫn còn rất xa vời, một cuộc chiến tranh lạnh đang trở nên ngày một chắc chắn hơn.
Mỹ đổ lỗi cho Trung Cộng về những căng thẳng hiện tại. Kể từ khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới năm 2001, Trung Cộng đã gặt hái được những lợi ích từ hệ thống thương mại và đầu tư toàn cầu, trong khi không đáp ứng các nghĩa vụ của mình và ngồi không hưởng lợi từ các quy tắc đó. Theo Mỹ, Trung Cộng đã đạt được lợi thế không công bằng thông qua hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ, chuyển giao công nghệ bắt buộc, trợ cấp cho các công ty trong nước, cũng như thông qua các công cụ khác của chủ nghĩa tư bản nhà nước. Đồng thời, chính phủ của họ cũng ngày một chuyên chế, biến Trung Cộng thành một quốc gia giám sát kiểu Orwellian.
Về phần mình, Trung Cộng nghi ngờ rằng mục tiêu thực sự của Hoa Kỳ là ngăn không cho họ tiếp tục trỗi dậy hoặc khuếch trương sức mạnh và ảnh hưởng hợp pháp ra nước ngoài. Theo quan điểm của Trung Cộng , việc nền kinh tế lớn thứ hai thế giới (tính theo GDP) tìm cách mở rộng sự hiện diện của mình trên trường thế giới là hoàn toàn hợp lý. Các nhà lãnh đạo Trung Cộng cũng lập luận rằng chế độ của họ đã cải thiện điều kiện vật chất cho 1,4 tỷ người dân Trung Cộng nhiều hơn rất nhiều so với những gì mà các hệ thống chính trị bế tắc của phương Tây từng có thể mang lại.
Cho dù lập luận bên nào thuyết phục hơn thì sự leo thang căng thẳng kinh tế, thương mại, công nghệ và địa chính trị vẫn có thể không tránh khỏi. Cuộc chiến thương mại ban đầu bây giờ có nguy cơ leo thang thành một trạng thái thù địch lẫn nhau vĩnh viễn. Điều này được phản ánh trong Chiến lược An ninh Quốc gia của chính quyền Trump, tài liệu coi Trung Cộng là “đối thủ cạnh tranh” chiến lược cần được kiềm chế trên tất cả các mặt trận.
Theo đó, Mỹ mạnh tay hạn chế đầu tư trực tiếp nước ngoài của Trung Cộng vào các lĩnh vực nhạy cảm và theo đuổi các hành động khác nhằm đảm bảo sự thống trị của phương Tây trong các ngành công nghiệp chiến lược như trí tuệ nhân tạo và 5G. Mỹ cũng đang gây áp lực khiến các đối tác và các đồng minh không tham gia Sáng kiến Vành đai và Con đường, chương trình khổng lồ của Trung Cộng nhằm xây dựng các dự án cơ sở hạ tầng trên khắp lục địa Á-Âu. Và Mỹ đang tăng cường các cuộc tuần tra của Hải quân Hoa Kỳ ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, nơi Trung Cộng đã trở nên hung hăng hơn trong việc áp đặt các yêu sách lãnh thổ đáng ngờ của mình.
Hậu quả toàn cầu của một cuộc chiến tranh lạnh Mỹ – Trung thậm chí còn nghiêm trọng hơn những hậu quả của Chiến tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Xô trước đây. Trong khi Liên Xô là một cường quốc suy tàn với mô hình kinh tế thất bại, Trung Cộng sẽ sớm trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới, và sẽ vẫn còn tiếp tục phát triển thêm. Hơn nữa, Mỹ và Liên Xô giao thương với nhau rất ít, trong khi Trung Cộng hội nhập hoàn toàn vào hệ thống thương mại và đầu tư toàn cầu, và đặc biệt có sự phụ thuộc đan xen lẫn nhau rất lớn với Mỹ.

923

Saturday, May 25th 2019, 6:15am

Do đó, một cuộc chiến tranh lạnh toàn diện có thể kích hoạt một giai đoạn đảo ngược toàn cầu hóa mới, hoặc ít nhất là một sự chia cắt nền kinh tế toàn cầu thành hai khối kinh tế không tương thích với nhau. Trong cả hai trường hợp, thương mại hàng hóa, dịch vụ, vốn, lao động, công nghệ và dữ liệu sẽ bị hạn chế nghiêm trọng, và lĩnh vực kỹ thuật số sẽ trở thành các mạng bị chia cắt, nơi các mạng của phương Tây và Trung Cộng sẽ không kết nối với nhau. Giờ đây, khi Mỹ áp đặt lệnh trừng phạt đối với ZTE và Huawei, Trung Cộng sẽ phải vật lộn để đảm bảo rằng những công ty công nghệ khổng lồ của họ có thể thu mua các thiết bị đầu vào thiết yếu từ nguồn trong nước hoặc ít nhất là từ các đối tác thương mại thân thiện không phụ thuộc vào Mỹ.
Trong thế giới bị chia rẽ này, cả Trung Cộng và Mỹ đều muốn tất cả các quốc gia khác sẽ chọn một bên, trong khi hầu hết các chính phủ sẽ cố gắng giữ cân bằng để duy trì mối quan hệ kinh tế tốt với cả hai. Suy cho cùng, nhiều đồng minh của Hoa Kỳ hiện làm ăn nhiều hơn (về thương mại và đầu tư) với Trung Cộng so với Mỹ. Tuy nhiên, trong một nền kinh tế tương lai nơi Trung Cộng và Hoa Kỳ giữ quyền kiểm soát riêng đối với tiếp cận các công nghệ quan trọng như trí tuệ nhân tạo (AI) và 5G, thì một lập trường đứng giữa có thể sẽ không phù hợp. Mọi người sẽ phải lựa chọn, và thế giới cũng có thể sẽ bước vào một quá trình đảo ngược toàn cầu hóa lâu dài.
Dù có chuyện gì xảy ra, mối quan hệ Trung-Mỹ sẽ là vấn đề địa chính trị quan trọng của thế kỷ này. Sự cạnh tranh ở một mức độ nào đó là không thể tránh khỏi. Nhưng, lý tưởng nhất là cả hai bên sẽ quản lý sự đối đầu đó một cách mang tính xây dựng, cho phép hợp tác trong một số vấn đề và cạnh tranh lành mạnh trong những vấn đề khác. Trên thực tế, Trung Cộng và Mỹ sẽ tạo ra một trật tự quốc tế mới, dựa trên sự thừa nhận rằng cường quốc mới đang trỗi dậy sẽ được trao một vai trò phù hợp trong việc hình thành các quy tắc và thể chế toàn cầu.
Nếu mối quan hệ không được quản lý một cách phù hợp – với việc Mỹ ngăn chặn sự phát triển và trỗi dậy của Trung Cộng, và Trung Cộng hung hăng khuếch trương sức mạnh của mình ở châu Á và trên toàn thế giới – một cuộc chiến tranh lạnh toàn diện sẽ xảy ra, và một cuộc chiến tranh nóng (hoặc một loạt các cuộc chiến tranh qua tay người khác) cũng không thể bị loại trừ. Trong thế kỷ 21, Bẫy Thucydides sẽ nuốt chửng không chỉ Mỹ và Trung Cộng, mà cả toàn thế giới.


Nouriel Roubini, giáo sư tại Trường Kinh doanh Stern thuộc Đại học New York và Chủ tịch của Roubini Global Economics, từng là Kinh tế gia Cao cấp về Các vấn đề Quốc tế trong Hội đồng Cố vấn Kinh tế của Nhà Trắng dưới thời Chính quyền Clinton. Ông từng làm việc cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, và Ngân hàng Thế giới.

924

Saturday, May 25th 2019, 6:24am

Thách thức của Mỹ trong cuộc chiến tranh lạnh mới với Trung Cộng
Nguồn: Minxin Pei, “The High Costs of the New Cold War”, Project Syndicate, 14/03/2019.
Biên dịch: Phan Nguyên

Thật tiện khi gọi cuộc ganh đua địa chính trị đang leo thang giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng là một cuộc “chiến tranh lạnh mới”. Nhưng cách mô tả đó không được phép làm che khuất một thực tế rõ ràng, dù chưa được hiểu hết, rằng cuộc ganh đua mới này sẽ khác hoàn toàn với cuộc Chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Liên Xô.
Cuộc Chiến tranh Lạnh của thế kỷ 20 đã khiến hai liên minh quân sự đối đầu nhau. Ngược lại, sự cạnh tranh Trung-Mỹ liên quan đến hai nền kinh tế được hội nhập chặt chẽ với nhau và với phần còn lại của thế giới. Do đó, các trận chiến quyết định nhất trong cuộc chiến tranh lạnh ngày nay sẽ diễn ra trên mặt trận kinh tế (thương mại, công nghệ và đầu tư), thay vì ở Biển Đông hay Eo biển Đài Loan chẳng hạn.
Một số nhà tư tưởng chiến lược Mỹ đã nhận ra điều này, và giờ đây lập luận rằng nếu Mỹ muốn chiến thắng trong cuộc chiến tranh lạnh này, họ phải cắt đứt quan hệ thương mại với Trung Cộng – và thuyết phục các đồng minh của mình làm điều tương tự. Nhưng, như cuộc chiến thương mại song phương đang diễn ra cho thấy, điều này nói dễ hơn làm. Trái ngược với tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng Mỹ sẽ dễ dàng giành chiến thắng, cuộc chiến đó đã gây ra phí tổn cao đến mức giờ đây Trump dường như đang do dự về việc leo thang, trong khi thâm hụt thương mại của Mỹ với Trung Cộng thậm chí tiếp tục gia tăng.
Nếu Mỹ, với động lực địa chính trị mạnh mẽ của mình, đang phải vật lộn để gánh chịu các phí tổn về mặt kinh tế thì các đồng minh của họ, hầu hết không phải đối mặt với một mối đe dọa an ninh tức thì nào từ Trung Cộng , sẽ chống lại việc phải làm điều tương tự. Sự thận trọng của họ thể hiện rõ ràng qua phản ứng đối với chiến dịch của Mỹ chống lại người khổng lồ viễn thông Huawei của Trung Cộng .
Cho đến nay, chiến dịch đó đã bao gồm vụ bắt giữ CFO của Huawei là bà Meng Wanzhou (tại Canada) và hành động pháp lý chống lại công ty này vì vi phạm lệnh trừng phạt chống lại Iran và đánh cắp công nghệ của Mỹ. Chính quyền Trump cũng kêu gọi các đồng minh không sử dụng Huawei – công ty dẫn đầu toàn cầu về công nghệ di động thế hệ 5G – cho các mạng truyền thông vô tuyến của họ.
Họ có lý do để chống lại việc cho phép Huawei xây dựng các mạng 5G ở các nước phương Tây. Việc chính phủ Trung Cộng có quyền lực không giới hạn đối với các công ty của mình, bao gồm cả công nghệ của Huawei về mạng 5G, có thể dẫn đến những rủi ro bảo mật nghiêm trọng. Đối với các quốc gia không thể mua thiết bị đắt tiền (và xem sự thống trị của Trung Cộng chỉ là mối lo xa vời), thì những rủi ro đó có thể chấp nhận được. Nhưng đối với các đồng minh giàu có của Mỹ thì khác.
Tuy nhiên, cho đến nay chỉ có Úc và New Zealand tuân theo yêu cầu của Hoa Kỳ trong việc cấm Huawei. Trong khi Canada đang xem xét tham gia cùng họ thì các nước châu Âu đã thách thức chính quyền Trump, với việc Vương quốc Anh và Đức cho thấy họ sẽ cho phép Huawei tham gia xây dựng mạng 5G. Hàn Quốc và Ấn Độ cũng đã chống lại áp lực tương tự của Mỹ trong việc loại trừ Huawei.
Bất chấp các hệ lụy an ninh quốc gia, thực tế là việc cấm Huawei sẽ dẫn đến chi phí cao hơn và sự trì hoãn đáng kể. Tuy nhiên, Hoa Kỳ đã không tưởng thưởng hay bồi thường chút nào cho các đồng minh đang dao động của mình.
Điều này nhấn mạnh một thách thức chủ chốt mà Mỹ có thể sẽ phải đối mặt trong cuộc chiến tranh lạnh mới. Mặc dù Mỹ cuối cùng có thể dẫn đầu nhưng chiến thắng đó sẽ không hề rẻ. Cô lập Trung Cộng về mặt kinh tế – điều rất quan trọng để giúp Mỹ chiếm thế thượng phong – sẽ đòi hỏi Hoa Kỳ không chỉ tự gánh chịu chi phí mà còn phải bồi thường cho các đồng minh về những tổn thất mà họ phải gánh chịu.
Chiến thắng cũng sẽ không đến nhanh, đặc biệt là nếu Mỹ vẫn muốn giành được các lợi ích ngắn hạn – chẳng hạn như các lời hứa của Trung Cộng về việc mua một lượng lớn đậu nành và các sản phẩm năng lượng của Mỹ – những thứ sẽ cản trở những thay đổi mang tính hệ thống có lợi cho Mỹ và các đồng minh về lâu dài. Chủ nghĩa cơ hội như vậy khiến các đồng minh nghi ngờ quyết tâm của Mỹ trong cuộc đối đầu kinh tế với Trung Cộng, làm dấy lên nỗi sợ rằng họ sẽ phải gánh chịu chi phí ngắn hạn cao mà không đạt được gì.
Chính quyền Trump đã thể hiện sự thiếu quan tâm đối với các lợi ích kinh tế của đồng minh. Các đồng minh của Hoa Kỳ mới là những người bị tổn thương chính bởi chính quyền Trump do thuế nhập khẩu đối với sản phẩm thép và nhôm, và bây giờ chính quyền Trump đang đe dọa sẽ tiến xa hơn, áp đặt thuế quan lên ô tô châu Âu và Nhật Bản. Trump thậm chí được cho là đang xem xét yêu cầu các đồng minh của Mỹ phải trả toàn bộ chi phí, cộng thêm 50%, cho việc đóng quân của Mỹ trên lãnh thổ họ.
Cách tiếp cận của Trump phản ánh không chỉ sự thiếu trung thành mà còn cả sự thiếu tầm nhìn để duy trì, chứ chưa nói đến việc củng cố, ảnh hưởng kinh tế của chính nước Mỹ. Hãy nhớ lại rằng gần như ngay lập tức sau khi vào Nhà Trắng, Trump đã rút Mỹ ra khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, một hiệp định thương mại tự do nhằm đặc biệt ngăn chặn sự thống trị kinh tế của Trung Cộng ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương.
Cuộc chiến tranh lạnh mới chống Trung Cộng sẽ được phân thắng bại không phải thông qua ý thức hệ hay thậm chí là vũ khí, mà thông qua việc triển khai các khuyến khích về mặt kinh tế để tiến hành một cuộc đua địa chính trị. Chiến lược giúp mang lại chiến thắng sẽ không phải là chiến lược biến lòng tham của Mỹ thành vũ khí. Bằng cách gây tổn thất lợi ích kinh tế cho các đồng minh, Mỹ đang tự làm mất đi sức mạnh của chính mình.


Minxin Pei là giáo sư ngành quản trị chính quyền của Đại học Claremont McKenna và là tác giả cuốn China’s Crony Capitalism.

925

Saturday, May 25th 2019, 6:48am

Mỹ gây sức ép, nhiều tập đoàn viễn thông lớn ngừng hợp tác với Hoa Vi
RFI Tiếng Việt
Thu Hằng, Thanh Hà
Đăng ngày 23-05-2019

Trong hai ngày 22 và 23/05/2019, nhiều tập đoàn công nghệ của Anh, Nhật Bản, hai nước đồng minh của Mỹ, đã thông báo ngừng hợp tác với Hoa Vi (Huawei). Hàn Quốc đang bị Mỹ gây sức ép.

Theo AFP, ngày 23/05, tập đoàn Panasonic của Nhật Bản ngừng giao dịch với Hoa Vi, trong khi Toshiba thông báo sẽ tạm ngừng mọi hoạt động giao hàng cho Hoa Vi để rà soát lại sản phẩm. Một phát ngôn viên của Toshiba cho biết sẽ chỉ giao hàng cho từng trường hợp khi biết chắc sản phẩm của công ty không sử dụng linh kiện được sản xuất trên lãnh thổ Mỹ.

Trong khi đó, Hoa Kỳ tiếp tục gây sức ép với chính quyền Seoul để Hàn Quốc ngừng sử dụng sản phẩm của Hoa Vi. Nhật báo Chosun Ilbo ngày 23/05, được Reuters trích dẫn, tiết lộ rằng trong một cuộc họp giữa quan chức ngoại giao hai nước, Mỹ đã khuyến cáo Hàn Quốc không nên sử dụng tập đoàn viễn thông LG Uplus của nước này trong các lĩnh vực nhạy cảm vì LG sử dụng linh kiện của Hoa Vi. Trong tương lai, Hàn Quốc nên loại Hoa Vi khỏi thị trường.

Trước đó, ngày 22/05, bốn nhà cung cấp viễn thông lớn của Nhật Bản (KDDI, SoftBank Corp) và Anh Quốc (EE, Vodafone) đã tạm hoãn chiến dịch tung sản phẩm mới của Hoa Vi ra thị trường. Những mẫu mã mới của Hoa Vi có thể sẽ bị mất phần lớn tính năng nếu không có công nghệ của Mỹ.

Hoa Vi trở thành tâm điểm của cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung. Có mặt ở 170 nước, Hoa Vi bị Washington liệt vào danh sách đen đe dọa an ninh quốc gia vì bị cho là có liên hệ với chính phủ Trung Cộng.
Ngày 23/05, ngoại trưởng Trung Cộng Vương Nghị đã lên án hành động quấy rối kinh tế của Mỹ nhằm cản trở tiến trình phát triển của Trung Cộng, đồng thời khẳng định Bắc Kinh sẽ chiến đấu tới cùng.

926

Saturday, May 25th 2019, 6:52am

Washington tạm ngưng tấn công trước thượng đỉnh G20

Mỹ tạm ngừng áp dụng mức thuế 25 % đối với 300 tỷ đô la hàng nhập khẩu từ Trung Cộng. Theo hãng tin Reuters, ngày 22/05/2019, bộ trường Tài Chính Hoa Kỳ Steven Mnuchin trấn an quốc tế khi cho biết trong vòng từ 30 đến 45 ngày, Washington tạm thời không quyết định tăng thêm thuế nhập khẩu nhắm vào hàng Trung Cộng như tổng thống Donald Trump từng đe dọa. Một số nhà quan sát cho rằng thông báo này được đưa ra trong bối cảnh nguyên thủ Mỹ và Trung Cộng cùng tham dự thượng đỉnh G20 tổ chức tại Nhật Bản trong hai ngày 28 và 29/06/2019. Bắc Kinh và Washington cùng để ngỏ khả năng Tập Cận Bình và Donald Trump có một buổi làm việc riêng bên lề G20 tại Osaka.

927

Monday, May 27th 2019, 5:14am

Hoa Vi, bài toán trắc nghiệm về mức độ độc lập của châu Âu với Mỹ
RFI Tiếng Việt
Thanh Hà
Đăng ngày 16-05-2019

Thêm một dấu hiệu rạn nứt giữa Hoa Kỳ và châu Âu: vào lúc tại Washington Donald Trump ký sắc lệnh cấm các doanh nghiệp Mỹ sử dụng trang thiết bị viễn thông của Hoa Vi, thì lãnh đạo tập đoàn Trung Cộng này là khách mời của phủ tổng thống Pháp cùng với nhiều "đại gia" khác trong ngành công nghệ cao của thế giới.
Tổng thống Macron phát biểu bằng tiếng Anh tại hội chợ công nghệ cao VivaTech Paris sáng 16/05/2019 bồi thêm với tuyên bố:
"Mục tiêu của Pháp không nhằm ngăn chận Hoa Vi hay bất kỳ một công ty ngoại quốc nào vì đấy không là phương tiện tốt nhất để bảo vệ an ninh quốc gia hay chủ quyền của châu Âu".

Hoa Vi đang trở thành cái gai trong bang giao giữa Washington và các đồng minh truyền thống trên Lục Địa Già, đồng thời phản ánh thực trạng trong quan hệ giữa các nước phương Tây với người khổng lồ Trung Cộng.
Từ nhiều tháng qua, chính phủ Mỹ, Quốc Hội Hoa Kỳ và cả cơ quan tình báo CIA cũng như các viện nghiên cứu chiến lược tại Washington đồng thanh báo động Hoa Vi là tai mắt của Bắc Kinh để dọ thám các nước phương Tây, là một mối đe dọa đối với an ninh quốc gia của châu Âu và Mỹ. Nhà Trắng thậm chí cho rằng Hoa Vi là một mối nguy hiểm đối với an ninh Hoa Kỳ.

Viện lý do này, tổng thống Donald Trump "cấm cửa" con chim đầu đàn của ngành viễn thông Trung Cộng trong bối cảnh Washington và Bắc Kinh đang đọ sức về thương mại. Không chỉ có vậy, Hoa Kỳ còn liên tục thúc hối các đồng minh châu Âu noi gương Mỹ phạt Hoa Vi. Ở bên này bờ Đại Tây Dương, các đồng minh thân thiết nhất của Washington là Luân Đôn, Paris hay Berlin đều dửng dưng trước những báo động của Hoa Kỳ. Chưa kể là một số các nước Đông Âu hứa cho Hoa Vi trang bị mạng 5G.

Chính quyền Trump đặc biệt bực mình vì Luân Đôn vẫn cho phép các tập đoàn viễn thông của Anh dùng trang thiết bị Hoa Vi trong lúc Anh Quốc là một trong 5 thành viên của nhóm Five Eyes (gồm Canada, Mỹ, Úc, New Zealand và Anh), tức là một trong những đối tác đặc biệt của Hoa Kỳ trong lĩnh vực tình báo.
Việc chính quyền của thủ tướng Theresa May không "về hùa" với Nhà Trắng có thể xem như là một bằng chứng cho thấy những cáo buộc Hoa Vi là tai mắt của Bắc Kinh không có cơ sở.
Pháp và Đức không thuộc diện ưu tiên như Anh, nhưng cũng là những đối tác quan trọng của Hoa Kỳ. Ấy vậy mà tới nay, cả Berlin lẫn Paris cùng thận trọng, tránh lao vào một cuộc "chiến tranh công nghệ với Trung Cộng".

Tương tự như trên hồ sơ hạt nhân Iran, châu Âu giữ khoảng cách với Hoa Kỳ. Không những thế, Paris, Berlin và ngay cả Luân Đôn, đang vướng bận vì hồ sơ Brexit, đều đang tìm cho mình một hướng đi riêng. Chỉ riêng với Trung Cộng, tương tự như Mỹ, châu Âu đồng lòng cứng giọng đòi Trung Cộng mở cửa thị trường và tạo sân chơi bình đẳng cho các doanh nghiệp ngoại quốc, phải tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ... và cũng dè chừng các đối tác Trung Cộng không kém gì Mỹ. Nhưng Bruxelles tránh giải pháp đối đầu.

Nếu như chính quyền Trump áp dụng trở lại chính sách "kềm tỏa" để hạ gục đối thủ như đã từng áp dụng trong thời kỳ chiến tranh lạnh với Liên Xô xưa kia, thì phía châu Âu có vẻ nghiêng về giải pháp đối thoại để tái cân bằng tương quan lực lược với đối phương.
Có lẽ việc lãnh đạo tập đoàn viễn thông Trung Cộng Hoa Vi được tiếp đón trọng thể tại điện Elysée, hay như sự kiện các lãnh đạo châu Âu đến tận Paris gặp chủ tịch Tập Cận Bình hồi tháng 3/2019 là những dấu hiệu đầu tiên của chiến lược đó.

Châu Âu đã ý thức được rằng, để tồn tại và có trọng lượng trên bàn cờ quốc tế, bất luận là về mặt ngoại giao, địa chính trị, hay thương mại, châu lục này bắt buộc phải có chung một tiếng nói. Đó là bài học lớn nhất mà Liên Âu rút tỉa được từ khi Donald Trump bước vào Nhà Trắng.

928

Tuesday, May 28th 2019, 9:27pm

Chiến tranh sẽ xảy ra trên Biển Đông hay Vùng Vịnh?
RFI Tiếng Việt
Thụy My
Đăng ngày 27-05-2019
Tác giả Dominique Moïsi trên Les Echos phân tích về “Hai cuộc chiến tranh lạnh của nước Mỹ”, đặt câu hỏi liệu Mỹ có khả năng tiến hành hai cuộc chiến cùng một lúc : một với Trung Cộng ở châu Á, và một với Iran ở Trung Đông hay không ?
Vào thời kỳ chiến tranh lạnh trước đây, các chiến lược gia đều nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ là đại cường duy nhất trên thế giới có thể lao vào hai cuộc xung đột cùng một lúc. Và đó là xung đột quân sự. Còn ngày nay, khi chiến tranh kinh tế đang trở thành một hình thái thay thế cho chiến tranh trên chiến trường, thì như thế nào ? Liệu có thể định nghĩa việc trừng phạt kinh tế nghiêm ngặt đối với Iran là một dạng chiến tranh chọn lựa, còn trừng phạt Hoa Vi (Huawei) là một cuộc chiến cần thiết ?
Nói cách khác, ông Donald Trump có thể không phải là một tổng thống tốt cho nước Mỹ, nhưng chính sách đối với Trung Cộng của ông hàm chứa các yếu tố tích cực. Cần phải có một tiếng nói cất lên để chấm dứt thái độ sai trái, không thể chấp nhận được của Bắc Kinh.
Vấn đề là ở chỗ Mỹ không hành động nhân danh lợi ích chung như trong thời kỳ chiến tranh lạnh với Liên Xô cũ, mà chỉ vì nước Mỹ, không quan tâm đến trật tự đa phương. Về phía châu Âu, vừa hài lòng vì rốt cuộc có được một nhân tố nặng ký lớn tiếng với Trung Cộng, lại vừa sợ đến lượt mình sẽ là mục tiêu của Washington trong tương lai.
Để làm rõ tình hình địa chính trị hiện nay, cần phải hiểu được mục tiêu của mỗi bên. Hoa Kỳ, Trung Cộng và Iran muốn gì ?
Đối mặt với Trung Cộng, Hoa Kỳ muốn tái khẳng định vị thế đại cường số một. Tất nhiên thế giới không còn đơn cực như trong suốt một thập niên, từ khi Liên Xô sụp đổ năm 1991 cho đến khi tòa tháp đôi ở Manhattan bị tấn công năm 2001. Nhưng nước Mỹ không thể chấp nhận ý tưởng đang được phố biến rộng rãi, rằng thế kỷ 20 là thế kỷ của Mỹ, còn thế kỷ 21 là của Trung Cộng.
Về quân sự, Trung Cộng còn rất lâu mới có thể sánh ngang hàng được với Mỹ. Về kinh tế, tăng trưởng của Mỹ đã bật lên một cách ngoạn mục, trong lúc Trung Cộng sa sút đáng kể. Nhưng về công nghệ, Bắc Kinh đã ngoi lên, thậm chí còn tiến bộ vượt bực trong một số lãnh vực chiến lược. Liệu có thể để cho một cường quốc độc tài tha hồ lợi dụng các thông tin độc quyền sở hữu, hay để loại vũ khí hủy diệt khủng khiếp trong tay một chế độ cực đoan ?
Ý định của Mỹ rất rõ : ngăn trở Trung Cộng tại châu Á và lật đổ chế độ của các giáo chủ Hồi giáo tại Trung Đông, với nguy cơ Trung Cộng sẽ lo tự cung tự cấp, và tăng sức mạnh cho phe cứng rắn ở Iran.
Ý đồ của Trung Cộng hoàn toàn trái ngược với Hoa Kỳ : khẳng định tính vượt trội, thậm chí bước đầu là khống chế toàn bộ châu Á, tiếp đến là tiến lên đại cường số một thế giới. Bắc Kinh sẽ áp đặt mô hình toàn trị, tập trung quyền lực vào trung ương ; và xa hơn nữa, là nền văn minh Trung Hoa sẽ phải đứng trên nền văn minh phương Tây (mô hình dân chủ).
Bắc Kinh vừa công lại vừa thủ. Cần phải duy trì một chế độ có cấu trúc đầy nghịch lý: vừa cộng sản vừa tư bản. Như vậy phải kiểm sát chặt chẽ xã hội đồng thời duy trì tăng trưởng, và dân tộc chủ nghĩa cao độ. Còn Teheran mở rộng ảnh hưởng trong khu vực, và chọn lựa cung cách khiêu khích thường xuyên để bảo đảm sự sống còn cho một chế độ rất dễ tổn thương.
Cả Washington lẫn Bắc Kinh, Teheran đều không muốn chiến tranh, nhưng tất cả đều đang đùa với lửa. Từ Biển Đông cho đến vùng Vịnh Ba Tư, nguy cơ bất ngờ xảy ra chiến tranh ngày càng lớn, nếu mỗi bên tự đánh giá quá cao nước cờ của mình và coi thường đối thủ.
Một cách khách quan, các lá bài của Mỹ đều “trên cơ” Trung Cộng, và đối với Iran thì lại càng vượt trội, cả về quân sự lẫn kinh tế. Nhưng khả năng chịu đựng của người dân Trung Cộng thì bền bỉ hơn, cộng với xu hướng dân tộc chủ nghĩa, còn chế độ Iran cũng kích thích dân chúng không để bị “đế quốc Mỹ” sỉ nhục.
Ngược lại, chính quyền Mỹ phải đối mặt với sự chống đối của công dân nếu lao vào các cuộc xung đột. Trong bối cảnh đó, vũ khí kinh tế tỏ ra ít tốn kém mà lại hiệu quả hơn. Tuy nhiên lại bao hàm nguy cơ chiến tranh kinh tế bất chợt biến thành chiến tranh thực sự. Với một câu hỏi nhức nhối : xung đột sẽ xảy ra trên Biển Đông hay tại Vùng Vịnh ?

929

Tuesday, May 28th 2019, 9:30pm

Chiều chuộng ông Trump: Chiến lược hiệu quả của Nhật
Cũng liên quan đến nước Mỹ, thông tín viên của Les Echos tại Tokyonhận xét “Được chủ nhà Nhật Bản chiều chuộng, Donald Trump không o ép về thương mại”. Trong bài trả lời phỏng vấn, giáo sư Stephen R.Nagy khẳng định: Nịnh nọt ông Trump là chiến lược hiệu quả của Tokyo.
Suốt cuối tuần qua, thủ tướng Nhật Shinzo Abe đều gắng sức làm vui lòng ông Trump, trước khi đôi bên bắt đầu đề cập đến vấn đề tế nhị là thương mại song phương vào hôm nay.
Hai nhà lãnh đạo đi chơi gôn, và ông Trump được phục vụ món ưa thích là cheeseburger với…thịt bò Mỹ, mặt hàng mà tổng thống Hoa Kỳ muốn được tạo điều kiện ở thị trường Nhật. Khi tổng thống và phu nhân dự khán một trận đấu vật sumo, những chiếc ghế bành đã được đặt gần sàn đấu, phá vỡ truyền thống xưa nay là khách phải ngồi trên những chiếc gối ở sàn nhà, kể cả khách VIP. Ông Trump, cũng là thượng khách đầu tiên của tân vương Naruhito, tỏ ra hài lòng vì được biệt đãi.
Theo giáo sư Nagy, chiến lược “lấy lòng” ông Donald Trump là hết sức hiệu quả. Tokyo luôn chứng tỏ rất nỗ lực tham gia “Make America Great Again”, qua việc đầu tư vào Hoa Kỳ và liên tục đặt mua thiết bị quân sự của Mỹ. Tuy nhiên Nhật chưa bao giờ tỏ ra như một chư hầu: vẫn luôn giao thiệp với Iran, Nga, và đã thành công trong việc thúc đẩy hiệp ước TPP gồm 11 nước trong đó không có Hoa Kỳ.

Kỹ nghệ châu Âu và nỗi lo cạnh tranh với Mỹ, Trung Cộng
Về kinh tế, trong bài “Liên Hiệp Châu Âu đối mặt với sự cạnh tranh trên thế giới”, Le Monde đặt vấn đề, làm thế nào châu Âu có thể chống chọi được với các tập đoàn đa quốc gia Mỹ và Trung Cộng.
Sau Brexit, Liên Hiệp Châu Âu chỉ có 12 hãng trong số 100 công ty đứng đầu thế giới. Cho dù thành phần của Ủy ban Châu Âu mới là như thế nào đi nữa, chính sách kỹ nghệ châu Âu luôn là một hồ sơ nóng bỏng.
Việc ủy viên châu Âu phụ trách cạnh tranh, Margrethe Vestager, từ chối cho sáp nhập Siemens và Alstom trong lãnh vực đường sắt đã gây sốc cho cả Paris và Berlin. Với lý do bảo vệ người tiêu dùng, chống độc quyền, Bruxelles đã ngăn Pháp & Đức hình thành một tập đoàn hàng đầu về hỏa xa, trong khi nhà cạnh tranh chính là CRRC của Trung Cộng có tầm cỡ lớn gấp đôi ! Bộ trưởng Kinh Tế Pháp Bruno Le Maire bực tức :
“Sẽ có những đoàn tàu Trung Cộng tại châu Âu. Người ta đã phá hủy kỹ nghệ pin mặt trời châu Âu, để mặt hàng - được Bắc Kinh tài trợ ồ ạt - tràn ngập thị trường của chúng ta”.

930

Thursday, May 30th 2019, 6:01pm

Xung đột sẽ xẩy ra ở Biển Đông
RFI Tiếng Việt
Đăng ngày 30-05-2019

Trên trang mạng asiatimes, ngày 22/05/2019, với bài viết có tựa “Xung đột sẽ xẩy ra ở Biển Đông »”, Richard Javad Heydarian, nhà phân tích chính trị, ngoại giao khu vực châu Á-Thái Bình Dương, đã khẳng định như trên.
Richard Javad Heydarian, đồng thời là giảng viên khoa học chính trị tại đại học De La Salle và đại học Ateneo de Manila, Philippines. Ông cho rằng vào lúc cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung gia tăng cường độ, một mặt trận thứ hai với nguy cơ xung đột cao giữa hai cường quốc đang dần dần hình thành tại Biển Đông và có thể buộc những quốc gia trong khu vực phải tỏ rõ quan điểm địa chính trị của mình.

Trung tuần tháng Năm, một chiến hạm Mỹ được trang bị tên lửa dẫn đuờng đã đi tuần tra gần vùng bãi đá Scarborough, bị Trung Cộng chiếm giữ từ năm 2012 nhưng Philippines khẳng định có chủ quyền. Đây là lần thứ hai, trong vòng một tháng, tàu chiến Mỹ hoạt động tại vùng biển này, nhân danh tự do hàng hải và nhằm tỏ thái độ chống lại chính sách của Trung Cộng tiến hành quân sự hóa ồ ạt các thực thể đang có tranh chấp tại Biển Đông.

Đầu tháng Năm, hải quân Mỹ-Philippines lần đầu tiên đã phối hợp luyện tập tìm kiếm và cứu hộ cũng gần bãi đá Scarborough. Cách đó chưa đầy 5 cây số, các tàu tuần duyên Trung Cộng đã theo dõi chặt chẽ cuộc luyện tập này.

Theo tác giả, Trung Cộng có lý do để lo ngại : Trong tháng Tư, hải quân Mỹ-Philippines đã tập trận chung với giả định giành lại quyền kiểm soát một hòn đảo bị chiếm giữ. Một số chuyên gia cho rằng các cuộc tập trận, luyện tập cho thấy trong tương lai, tuần dương Mỹ sẽ đóng vai trò quan trọng hơn tại vùng biển này.
Có nhiều dấu hiệu cho thấy Hoa Kỳ đẩy mạnh việc hợp tác với hải quân các đồng minh, đối tác. Lần đầu tiên, Hoa Kỳ cùng với Nhật Bản, Ấn Độ và Philippines, ngày 09/05, đã tiến hành tập trận chung trong khuôn khổ hoạt động tuần tra bảo vệ quyền tự do hàng hải, thể hiện cam kết chung là thúc đẩy hợp tác hàng hải trong vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và mở cửa.

Trong năm nay, Trung Cộng đã gia tăng triển khai lực lượng hải quân và bán quân sự tại Biển Đông, gây nhiều lo ngại về nguy cơ va chạm, xung đột với những quốc gia nhỏ bé hơn, có tranh chấp chủ quyền trong khu vực. Các hành động khiêu khích của Trung Cộng đối với Philippines và các nước khác trong vùng đã làm dấy những phản ứng từ phía các nước phương Tây. Hồi tháng Tư, hải quân Pháp tự tiến hành chiến dịch tuần tra vì tự do hàng hải tại Biển Đông. Tàu chiến Pháp còn đi qua cả eo biển Đài Loan.
Trong tương lai, các động thái tương tự chắc chắn sẽ tiếp tục diễn ra tại vùng Biển Đông. Gần đây, tại Kuala Lumpur, trợ lý bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Randall Schriver đã tuyên bố vùng biển Ấn Độ - Thái Bình Dương là “khu vực ưu tiên” của Hoa Kỳ.

Nhân diễn đàn an ninh khu vực Shangri-La, Singapore, (31/05-02/06/2019), chính quyền Hoa Kỳ công bố một chiến lược mới chống lại những tham vọng hàng hải của Trung Cộng. Theo ông Randall Schriver, mục tiêu của chiến lược mới này là không để cho Trung Cộng triển khai thêm các hệ thống quân sự và phải dỡ bỏ các hệ thống quân sự đã được lắp đặt trên các đảo nhân tạo tại Biển Đông. Viên chức này nhấn mạnh, ý định của Hoa Kỳ là không để cho bất kỳ nước nào thay đổi luật pháp quốc tế và nguyên trạng tại Biển Đông, chính vì thế, Hoa Kỳ tiến hành các chiến dịch tuần tra vì tự do lưu thông cũng như các hoạt động hiện diện khác ở Biển Đông.

931

Thursday, May 30th 2019, 7:37pm

Mỹ muốn nhấn chìm Trung Cộng bằng "Đạo luật trừng phạt Biển Đông và biển Hoa Đông"?
RFI Tiếng Việt
Đăng ngày 30-05-2019

Hoa Kỳ đang dồn Trung Cộng trên mọi mặt. Liên tục gây sức ép trong các cuộc đàm phán thương mại còn chưa ngã ngũ, mạnh tay trừng phạt trong lĩnh vực công nghệ mũi nhọn, Washington, ngày 23/05/2019, muốn gây sức ép tối đa khi thách thức những đòi hỏi chủ quyền lãnh hải của Bắc Kinh với dự luật trừng phạt Biển Đông và biển Hoa Đông 2019.

Ngày 23/05/2019, hai thượng nghị sĩ Marco Rubio và Ben Cardin, đại diện cho 13 thượng nghị sĩ khác, cả Cộng Hòa lẫn Dân Chủ, đã trình một dự luật “nhằm áp dụng các biện pháp trừng phạt đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa liên quan đến các hoạt động ở Biển Đông và biển Hoa Đông và các mục đích khác”.
Gọi tắt là “Đạo luật trừng phạt Biển Đông và biển Hoa Đông” (South China Sea and East China Sea Sanctions Act), văn bản này gồm 12 điều và từng được đưa ra Quốc Hội Mỹ lần đầu tiên vào năm 2017. Nếu có một chủ đề mà hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa có thể nói tìm được tiếng nói chung hiếm hoi, đó chính là Trung Cộng.

Trên website riêng, thượng nghị sĩ Dân Chủ Ben Cardin tỏ ra tự hào khi hợp tác với đảng Cộng Hòa và có được một thông điệp chung để bảo vệ lợi ích quốc gia. Theo ông, Trung Cộng hung hăng ở cả Biển Đông và biển Hoa Đông, xâm lấn và đe dọa các nước láng giềng nên Hoa Kỳ sẽ bảo vệ tuyến đường thương mại và tự do hàng hải, cũng như thúc đẩy giải pháp ngoại giao hòa bình đối với mọi tranh chấp phù hợp với luật pháp quốc tế.
Đối với thượng nghị sĩ Cộng Hòa Marco Rubio, dự luật lưỡng đảng này nhằm củng cố cam kết mạnh mẽ và bền vững của Mỹ để bảo đảm một vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và mở rộng, bao gồm cả Biển Đông và biển Hoa Đông.
Theo nhận định của trang Asia Times trong bài viết đăng ngày 28/05/2019, với những chuyến tuần tra liên tục được tăng cường ở Biển Đông, nếu có thêm khung pháp lý, “Trừng phạt của Mỹ đe dọa nhấn chìm Trung Cộng ngoài khơi” (US sanctions threaten to sink China at sea).

Năng động trên thực địa, tăng cường khung pháp lý
Dự luật nêu rõ: “Hoa Kỳ phản đối các hành động của chính phủ bất kỳ quốc gia nào can thiệp vào quyền tự do sử dụng vùng biển và không phận ở Biển Đông và biển Hoa Đông”. Ngoài ra, Trung Cộng cũng được yêu cầu chấm dứt những yêu sách bất hợp pháp và quân sự hóa khu vực được cho là quan trọng đối với an ninh toàn cầu.
Dự luật của 15 thượng nghị sĩ Mỹ cũng yêu cầu chính phủ mở rộng các chiến dịch bảo vệ tự do hàng hải, không lưu và đáp trả các hành động gây hấn của Trung Cộng bằng những biện pháp tương xứng.
Giới chuyên gia cho rằng Trung Cộng sắp tuyên bố lập vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông (ADIZ), như vậy sẽ kiểm soát mọi hoạt động trong khu vực. Washington muốn chặn ý đồ của Bắc Kinh. Có lẽ vì vậy, trong tháng 05/2019, một khu trục hạm của Hải Quân Mỹ đã tuần tra gần bãi cạn Scarborough, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines nhưng bị Trung Cộng chiếm từ năm 2012.
Ngày 14/05, lực lượng tuần duyên Mỹ đã điều tầu tuần tra cỡ lớn USCG Bertholf tham gia diễn tập chung với hai tầu của Philippines, mô phỏng chiến dịch tìm kiếm và cứu hộ cũng gần bãi cạn Scarborough.

Mạnh tay trừng phạt các cá nhân và công ty Trung Cộng
“Đạo luật trừng phạt Biển Đông và biển Hoa Đông” cho phép trừng phạt các công ty và cá nhân Trung Cộng tham gia vào các hoạt động bất hợp pháp của Bắc Kinh nhằm hung hăng xác quyết những yêu sách quá đáng trong các vùng biển có tranh chấp.
Văn bản yêu cầu tổng thống áp đặt các biện pháp trừng phạt, cấm nhập cảnh và phong tỏa tài sản ở Hoa Kỳ đối với bất kỳ người Trung Cộng nào đóng góp vào các dự án xây dựng hoặc phát triển hoặc tham gia vào các hành động hoặc chính sách đe dọa hòa bình và ổn định ở Biển Đông.
Theo trang Asia Times, căn cứ vào chiến lược của Bắc Kinh đối với các tranh chấp ở Biển Đông, các tổ chức chính phủ, quân sự, bán quân sự Trung Cộng đều tham gia vào chiến lược bành trướng ngày càng gia tăng. Như vậy, các biện pháp trừng phạt của Mỹ có thể vượt qua cả cấp độ doanh nghiệp Nhà nước mà nhắm đến cả quân đội Trung Cộng và các đơn vị của chính quyền địa phương.

932

Thursday, May 30th 2019, 7:38pm

Dự luật ban đầu liệt kê danh sách 25 công ty Trung Cộng có thể bị trừng phạt Mỹ nhắm tới, từ ngành xây dựng cơ sở hạ tầng, viễn thông, đến hàng không và không gian. Ba vị trí đầu của danh sách này là những công ty thuộc Tập đoàn Xây dựng Viễn thông Trung Cộng (China Communications Construction Company, Ltd), đóng vai trò quan trọng trong việc bồi đắp các đảo nhân tạo ở vùng biển đang có tranh chấp.
Đứng thứ tư là Tập đoàn Dầu khí Trung Cộng (Sinopec) tiếp theo là hai tập đoàn viễn thông China Mobile và Tổng công ty Viễn thông Trung Cộng (China Telecom). Ngoài ra còn có Tập đoàn Khoa học và công nghiệp hàng không vũ trụ Trung Cộng (CASIC)…
Nếu bị trừng phạt, tất cả những công ty này sẽ bị loại khỏi hệ thống tài chính của Mỹ hoặc của nước ngoài nhưng có văn phòng trên lãnh thổ Hoa Kỳ. Đây chắc chắn sẽ là một vố đau cho những công ty Trung Cộng có tham vọng mở rộng khắp thế giới.
Cuối cùng, bản thân chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình cũng có thể bị đạo luật này nhắm đến. Đích thân ông Tập là người giám sát các hoạt động bồi đắp ồ ạt và quân sự hóa ở Biển Đông.
Mỹ muốn đưa Hoa Vi vào đàm phán thương mại song phương. Nhiều nhà phân tích cho rằng đạo luật mới này sẽ là một “vũ khí nguyên tử” về ngoại giao nhắm vào Trung Cộng trong bối cảnh các cuộc đàm phán có dấu hiệu bế tắc.

Theo nhận định của Asia Times, đạo luật này có nhiều khả năng được thông qua khi có được sự ủng hộ của cả hai đảng để đối đầu với Trung Cộng. Và nếu được thông qua, lần đầu tiên các biện pháp trừng phạt sẽ giúp quân đội Mỹ hỗ trợ cho những đòi hỏi của các đồng minh và đối tác chiến lược của Hoa Kỳ trong vùng trong việc đối phó trên biển với Trung Cộng.
Các biện pháp trừng phạt có lẽ cũng sẽ từ bỏ “nguyên tắc trung lập” mà từ lâu Mỹ vẫn chủ trương liên quan đến hiện trạng các vùng lãnh thổ và nguồn tài nguyên có tranh chấp trong các vùng biển quanh Trung Cộng, đặc biệt là ở Biển Đông.

Lập trường ngày càng cứng rắn hơn của chính quyền Trump trong các cuộc đàm phán thương mại Mỹ-Trung đi đôi với chính sách quốc phòng chống Trung Cộng cũng cứng rắn nhưng ít được nói đến hơn, đó là một sự thay đổi chiến lược có thể khiến các nước trong khu vực sẽ phải lựa chọn đứng về phía nào giữa hai siêu cường thế giới.

Trung Cộng trong tầm ngắm của Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương mới của Mỹ
Vào tuần này, bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Patrick Shanahan sẽ thông báo Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương mới của Mỹ tại Đối thoại Shangri-La, quy tụ giới chức và chuyên gia hàng đầu thế giới về quốc phòng. Chiến lược này được cho là gồm nhiều biện pháp mới về quân sự, ngoại giao và kinh tế để răn đe và trừng phạt hành động bành trướng của Trung Cộng tại các vùng biển lân cận nước này.
Chiến lược mới cũng kêu gọi các đồng minh trong khu vực của Mỹ và các đối tác có cùng mục tiêu tham gia các cuộc tập trận trong khuôn khổ tuần tra vì tự do hàng hải (FONOPS) và các chiến dịch liên quan trong khu vực ; gia tăng hỗ trợ quốc phòng cho các bên có tranh chấp với Trung Cộng như Philippines và Đài Loan ; khuyến khích mở rộng hoặc gia tăng phối hợp các cuộc tập trận, cũng như mọi hợp tác quân sự khác trong các vùng biển quanh Trung Cộng.

Một số chuyên gia cho rằng “Đạo luật trừng phạt Biển Đông và biển Hoa Đông” có thể nhằm bổ sung cho chiến lược an ninh châu Á sắp được công bố. Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đảm nhiệm báo cáo trước Quốc Hội về các thực thể là đối tượng của các trừng phạt. Ông tỏ ra tin tưởng vào sự cần thiết của chiến lược gây sức ép tối đa nhắm vào Trung Cộng.

933

Saturday, June 1st 2019, 6:56am

Lo bị cô lập, Bắc Kinh cử bộ trưởng Quốc Phòng tham dự
RFI Tiếng Việt
Trọng Thành
Đăng ngày 31-05-2019
Diễn đàn hàng đầu về an ninh châu Á Shangri-La tại Singapore khai mạc hôm nay, 31/05/2019, trong bối cảnh căng thẳng Mỹ-Trung bao trùm. Một tâm điểm chú ý của công luận là sự hiện diện của bộ trưởng Quốc Phòng Trung Cộng, lần đầu tiên kể từ 8 năm nay. Vì sao Bắc Kinh cử lãnh đạo Quốc Phòng tham dự hội nghị ?
Kể từ năm 2011, Bắc Kinh không cử bộ trưởng Quốc Phòng đến Diễn đàn thường niên về an ninh châu Á, mà chỉ cử một số quan chức cấp thấp hơn. Năm 2011 cũng là năm duy nhất mà Trung Cộng cử lãnh đạo Quốc Phòng đến dự Shangri-La. Ngược lại, kể từ năm 2014, Trung Cộng tổ chức một hội nghị quốc tế thường niên khác về an ninh và quốc phòng tại Bắc Kinh, với mục tiêu đối trọng với Diễn đàn Singapore, nhằm khẳng định vị thế của một siêu cường đang lên. Chính vì vậy, quyết định cử lãnh đạo Quốc Phòng Ngụy Phượng Hòa (Wei Fenghe) tham dự Shangri-La của Trung Cộng được nhiều nhà quan sát đánh giá như một thay đổi quan trọng.
Trong bài phân tích mang tựa đề “Vì sao Bắc Kinh cử lãnh đạo Quốc Phòng tham dự hội nghị Shangri-La 2019?”, trên The Diplomat, nhà báo Eleanor Albert tìm cách lý giải nguyên nhân đằng sau quyết định này. Theo tác giả, với việc cử đại diện cấp cao tham dự Shangri-La, Trung Cộng đang điều chỉnh lại chiến lược đối ngoại quân sự và an ninh, để không bị loại ra bên lề diễn đàn quốc tế về an ninh quan trọng bậc nhất này, đúng vào một thời điểm đặc biệt.
Đây là giai đoạn mà chính quyền Mỹ đang tiếp tục điều chỉnh chiến lược tại châu Á, với tên gọi mới “Chiến lược Ấn Độ - Thái Bình Dương”. Washington cũng tìm cách đưa ra những biện pháp cụ thể nhằm huy động sự tham gia của các đồng minh và đối tác khu vực vào dự án bảo vệ an ninh, tự do hàng hải và một khu vực rộng mở. Trong chiến lược nói trên của Hoa Kỳ, Trung Cộng ngày càng bị chỉ mặt như mối đe dọa chính.
Biển Đông hứa hẹn sẽ nổi lên như một điểm nóng tại Diễn đàn Singapore. Nhân diễn đàn an ninh khu vực này, chính quyền Hoa Kỳ dự kiến công bố một chiến lược mới chống lại những tham vọng trên biển của Trung Cộng. Theo ông Randall Schriver, trợ lý bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, phụ trách An ninh châu Á – Thái Bình Dương, mục tiêu của chiến lược mới này là không để cho Trung Cộng triển khai thêm các hệ thống quân sự tại Biển Đông, và đòi hỏi Trung Cộng phải dỡ bỏ các hệ thống quân sự đã được xây dựng tại các đảo nhân tạo ở khu vực này.
Khả năng căng thẳng Mỹ - Trung về chủ đề Biển Đông dâng cao tại Diễn đàn Singapore cũng là điều được giới quan sát đặc biệt chú ý. Báo Ấn Độ Times of India nhấn mạnh là trong những tuần gần đây Washington không chỉ gia tăng các hoạt động tuần tra bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông, thách thức các yêu sách chủ quyền của Trung Cộng, mà chính giới Mỹ cũng có thêm nỗ lực thúc đẩy tăng cường “khung pháp lý” nhằm trừng phạt các hoạt động bành trướng, quân sự hóa của Trung Cộng ở Biển Đông.
Ngày 23/05/2019, một nhóm thượng nghị sĩ Mỹ, gồm cả hai phe Cộng Hòa và Dân Chủ, đệ trình một dự luật theo hướng này. Dự luật yêu cầu ngoại trưởng Mỹ cứ 6 tháng một lần đệ trình lên Quốc Hội danh sách các cá nhân và các tổ chức Trung Cộng tham gia các dự án xây dựng tại các thực thể địa lý tranh chấp ở Biển Đông, bao gồm cả các dự án viễn thông. Ngày 29/05, tướng Joseph Dunford, chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ, tố cáo chủ tịch Trung Cộng bội ước, khi biến nhiều thực thể địa lý ở Biển Đông thành các căn cứ quân sự.
Một số nhà quan sát cho rằng, trước các áp lực của Mỹ, Bắc Kinh sẽ tỏ ra mềm mỏng tại Shangri-La. Hãng tin Nhà nước Trung Cộng Tân Hoa Xã, trong một thông cáo phát đi trước ngày bộ trưởng Quốc Phòng Ngụy Phượng Hòa lên đường, cho biết mục tiêu của phái đoàn Trung Cộng tham dự Shangri-La lần này là để khẳng định chiến lược “hợp tác” nhằm tham gia vào việc duy trì an ninh và ổn định tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, đồng thời nhấn mạnh là sự đóng góp của Trung Cộng mang lại « một hy vọng mới cho an ninh khu vực ».
Liệu thái độ tránh né nói trên của Bắc Kinh có tránh cho Trung Cộng cuộc đối đầu nảy lửa với Hoa Kỳ về Biển Đông ? Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo giới trên đường đến Singapore, quyền bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Patrick Shanahan cho biết : trong cuộc gặp không chính thức ngày mai với đồng nhiệm Trung Cộng, ông sẽ trực tiếp đề cập đến vấn đề nóng bỏng : Các hoạt động quân sự hóa Biển Đông của Trung Cộng.

934

Sunday, June 2nd 2019, 8:15pm

Căng thẳng Mỹ-Trung sẽ bao phủ Đối thoại Shangri-La 2019 từ ngày 31/5 đến 2/6 tại Singapore
BBC Tiếng Việt
31 tháng 5 2019

Việt Nam có vị trí địa chính trị rất quan trọng ở khu vực, do vậy tiếng nói của đoàn Việt Nam sẽ đóng vai trò tại Đối thoại Shangri-La 2019, khách mời nói với Bàn tròn thứ Năm của BBC Tiếng Việt hôm 30/05/2019.

Trước tiên từ Pháp, nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn cho rằng nội dung của Đối thoại Shangri-La năm nay quan trọng cho Việt Nam.
Không đánh giá cao vai trò tích cực của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ngô Xuân Lịch khi tham dự Đối thoại Shangri-La lần này, ông nói:
"Đại diện Việt Nam đến tham dự theo tôi nghĩ ông ta đến phần nhiều chỉ để nghe chứ không có phát biểu."

Bình luận tại chỗ về ý kiến trên của nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn, nhà báo Thục Minh - cựu phóng viên báo Thanh Niên và có 10 năm tường thuật Đối thoại Shangri-La, tham gia tọa đàm từ Thụy Sĩ, nói:
"Theo tôi thì đoàn Việt Nam luôn luôn tham gia Đối thoại Shangri-La với một tinh thần rất tích cực. Nếu ai đó nói rằng đoàn Việt Nam thụ động thì tôi không đồng tình lắm. Từ năm 2009 tôi đã thấy Việt Nam tham dự có một bài phát biểu rất là nghe được và trả lời những câu hỏi của đại biểu tôi cho là xuất sắc và có thể tạo được thiện cảm của cộng đồng quốc tế, của các đại biểu tại chỗ."

Bà lấy ví dụ:
"Năm đó (2009) Bộ trưởng Phùng Quang Thanh bị hỏi rất nhiều câu trong đó có ba câu rất quan trọng là chuyện Việt Nam mua tàu ngầm Kilo của Nga; thứ hai là Việt Nam cải tạo, cải thiện các điều kiện sống, điều kiện môi trường, điều kiện hạ tầng của các hòn đảo trên vùng biển Trường Sa; vấn đề thứ ba các đại biểu quan tâm là Việt Nam có cho quân đội nước ngoài đóng quân ở Việt Nam hay không. Thì ba câu trả lời Bộ trưởng Phùng Quang Thanh trả lời rất xuất sắc. Đặc biệt bùng nổ là đến năm 2011 khi Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 02 của mình thì lúc đó Việt Nam có những vận động hành lang rất lớn và ngay cả trên bàn hội nghị. Thứ nhất là Bộ trưởng Phùng Quang Thanh phát biểu ngay trong phiên tổng thể và phát biểu của ông rất tốt và trả lời các câu hỏi được đánh giá rất cao.
Trong khi đó thì Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh đã có thể nói là xé rào tổ chức một cuộc họp báo mà thậm chí không dám nói rằng đó là một cuộc họp báo mà chỉ nói là cuộc gặp gỡ các nhà báo có quan tâm đến Việt Nam. Ở đó Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh trả lời rất nhiều câu hỏi và tôi cho rằng xuất sắc. Tôi cho là Việt Nam có một vài năm chúng ta không tham gia phát biểu nhưng thực sự trên thực tế là sau vận động hành lang chúng ta luôn đăng ký ‎ phát biểu nhưng có một số trường hợp là chúng ta không được phát biểu," bà Thục Minh nói thêm. Những phát biểu của Việt Nam ở Shangri-La tôi cho là rất tích cực, rất được đồng tình, rất được ủng hộ."

Đánh giá về bài phát biểu của Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch tại Đối thoại Shangri-La 2018, nhà báo Thục Minh nói:
"Khách quan mà nói, bài phát biểu năm 2018 tôi thấy nó hơi thiếu điểm nhấn, nó nhạt hơn những bài của những năm trước."

Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc thăm Việt Nam
Từ Sài Gòn, nhà báo tự do Nguyễn An Dân bình luận về chuyến thăm chính thức Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa từ ngày 27-29/05, nói:
"Theo tôi, ông Ngụy Phượng Hòa đến Việt Nam để có hai vấn đề: Vấn đề thứ nhất là Trung Quốc đánh giá rằng sức khỏe của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sẽ ảnh hưởng đến chính sách và phát ngôn của đoàn Việt Nam tại đối thoại Shangri-La. Thứ hai là căng thẳng Mỹ - Trung bây giờ ảnh hưởng tới Shangri-La rất là nhiều. Nếu mà chính sách quân sự của Trung Quốc và Mỹ ảnh hưởng ở Shangri-La thì thái độ của đoàn Việt Nam sẽ đóng vai trò lớn. Thành ra Trung Quốc cử đoàn qua để mong rằng Việt Nam sẽ giảm đi những phát biểu có thể gây bất lợi cho hình ảnh của Trung Quốc tại Đối thoại Shangri-La."

Căng thẳng Mỹ-Trung bao phủ Đối thoại Shangri-La
Trước câu hỏi liệu căng thẳng cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung có phủ bóng lên Đối thoại Shangri-La lần này hay không, nhà báo Nguyễn An Dân nêu quan điểm:
"Chắc chắn là nó sẽ phải phủ bóng lên Đối thoại Shangri-La. Tại vì căng thẳng thương mại, căng thẳng tình báo và căng thẳng ngoại giao thì tất yếu sẽ đưa đến căng thẳng về quân sự."

Đồng quan điểm, nhà báo Thục Minh nói:
"Cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung Quốc ảnh hưởng rất nhiều, khắp thế giới người ta nói về điều đó và ở đâu người ta cũng lo ngại về những ảnh hưởng lên kinh tế, lên các mối quan hệ. Tại Shangri-La lần này cũng vậy thôi, Thủ tướng Singapore Lý‎ Hiển Long là người phát biểu dẫn dắt ông cũng sẽ đề cập vấn đề đó."

935

Sunday, June 2nd 2019, 8:17pm

Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Quốc sẽ phát biểu tại Đối thoại Shangri-La 2019, và là lần đầu tiên kể từ năm 2011 Trung Quốc cử bộ trưởng quốc phòng tham dự diễn đàn này.
Bình luận về sự kiện này, nhà báo Thục Minh nêu quan điểm:
"Năm 2011 khi Trung Quốc cử bộ trưởng quốc phòng tới là họ gây hấn đủ thứ trên Biển Đông và họ đưa bộ trưởng quốc phòng tới giống như là họ đưa ra một thông điệp nào đó. Còn lần này thì không có những động thái của Trung Quốc về vấn đề quốc phòng mà Trung Quốc cử bộ trưởng quốc phòng đến thì là gì? Đó là vấn đề chiến tranh thương mại."
Bà nhận định:
"Tôi tin rằng Trung Quốc sẽ không có tham vọng như lần năm 2011 hoặc một số lần khác mà họ dùng những lời lẽ rất gay gắt sau những phát biểu của Mỹ".

Đánh giá về chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Mỹ, nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn bình luận:
"Khái niệm Ấn Độ-Thái Bình Dương của Mỹ đến nay chưa thấy nó định hình ra như thế nào. Ngoài những hiệp ước có trước giữa Mỹ với Nhật, Mỹ với Úc hay là đang trong vòng thương lượng giữa Mỹ và Ấn Độ thì tứ giác kim cương của Mỹ đến nay vẫn không thấy nó cụ thể như thế nào."

Do đó, theo nhà báo Thục Minh:
"Đối thoại Shangri-La lần này người ta hy vọng đương kim bộ trưởng quốc phòng Mỹ sẽ nói rõ hơn về chính sách Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương. Năm 2020, Việt Nam sẽ là chủ tịch ASEAN; vì vậy, Việt Nam tham dự Đối thoại Shangrila thì bên cạnh vấn đề họp Shangri-La chúng ta sẽ có những động thái để chuẩn bị cho vai trò của ASEAN năm sau nữa. Trên nghị trường chính thức chúng ta sẽ không thấy nhiều động thái lắm của Việt Nam nhưng mà ở đằng sau đó sẽ có những chuyển động và những cuộc gặp gỡ để chuẩn bị cho bước của Việt Nam sang năm."

Được biết, trong chuyến thăm Washington gần đây, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh đã hội đàm với Bộ trưởng Quốc phòng tạm quyền của Hoa Kỳ, Patrick Shanahan.
Một thông cáo báo chí của chính phủ Mỹ hôm 23/05 cho hay hai nhà lãnh đạo đã đồng ý rằng một quan hệ đối tác toàn diện, mạnh mẽ giữa Hoa Kỳ và VN, nhất là trong lĩnh vực hợp tác quốc phòng, sẽ thúc đẩy an ninh khu vực và toàn cầu và sự phát triển kinh tế.

936

Sunday, June 2nd 2019, 10:22pm

Trung Cộng khuyến cáo Mỹ đừng “khinh địch”
RFI Tiếng Việt
Tú Anh
Đăng ngày 02-06-2019
Trung Cộng không đóng cánh cửa đối thoại nhưng đã sẵn sàng đương đầu với Mỹ trong cuộc chiến thương mại. Bắc Kinh cũng không từ bỏ ý định đánh chiếm Đài Loan, Washington không nên xem thường quân đội Trung Cộng. Trên đây là nội dung thông điệp của bộ trưởng Quốc Phòng Trung Cộng Ngụy Phượng Hòa, kết thúc diễn đàn an ninh khu vực hàng năm Singapore ngày 02/06/2019.
Một ngày sau khi quyền bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Patrick Shanahan lên án Trung Cộng có hành động khuynh đảo an ninh khu vực, đến lượt phái đoàn Trung Cộng lên tiếng. Điều mọi người mong chờ là xem phản ứng của Bắc Kinh như thế nào trong bối cảnh hai bên leo thang chiến tranh thương mại lồng trong tình tạng căng thẳng tại biển Đông và eo biển Đài Loan.
Trong bộ quân phục, bộ trưởng Quốc Phòng Trung Cộng Ngụy Phượng Hoà tuyên bố là quân đội Trung Cộng sẽ chiến đấu đến cùng để xác định chủ quyền cũng như không loại trừ giải pháp chiếm Đài Loan bằng quân sự. Tướng Ngụy Phượng Hoà cảnh báo Mỹ không nên khinh thường quyết tâm đối đầu của Trung Cộng nhưng sau đó ông nhìn nhận là nếu chiến tranh xảy ra thì đó là một thảm họa.
Trong hồ sơ thương mại, thông điệp của đại diện Bắc Kinh cũng mang nội dung nửa cứng rắn nửa hoà hoãn. Từ Singapore, thông tín viên Carie Nooten phân tích : “Diễn văn của tướng Ngụy Phượng Hoà nhằm hai mục tiêu. Thứ nhất là giải thích luận điểm chính thức của Bắc Kinh với hy vọng thuyết phục các nước là hình ảnh một Trung Cộng tiêu cực và đáng sợ mà họ nhận thấy trong những tháng gần đây xuất phát từ những điều nhầm lẫn. Với lối biện luận cố hữu, bộ trưởng Quốc Phòng Trung Cộng khẳng định Bắc Kinh chưa bao giờ đô hộ ai hay gây chiến với ai. Lập luận này chỉ có sức thuyết phục trung bình. Mục tiêu thứ hai là xác định vị trí đối với Mỹ. Theo một phương pháp mang đặc tính Trung Hoa, tướng Ngụy Phượng Hoà lý giải rằng không thể đặt Trung Cộng cùng bàn cân với Mỹ. Xác định là như vậy, nhưng Ngụy Phượng Hoà cáo buộc Hoa Kỳ can thiệp vào vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương. Cuối cùng thì Trung Cộng và Mỹ vẫn là hai sức mạnh truyền thống đối đầu trong khu vực : Để hợp tác thì cần phải hai bên. Nếu chỉ cần một bên là có thể tạo ra xung đột. Chúng tôi hy vọng Hoa Kỳ làm việc với chúng tôi vì một mục đích chung, dựa trên nguyên tắc không xung đột không hay đối đầu, tôn trọng lẫn nhau, hai bên cùng có lợi để lèo lái quan hệ Mỹ-Trung đi đúng hướng và phát triển nhiều hơn ».
Thật khó mà kết luận trong cuộc khẩu chiến này tại Sangri-La, giữa quyền bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Patrick Shanahan và bộ trưởng Quốc Phòng Trung Cộng Ngụy Phượng Hoà, ai thắng, ai thua. Mối lo ngại căng thẳng leo thang, cách nay ba hôm, tạm thời lắng dịu. Nhưng tất cả các phái đoàn hiện diện tại Singapore đều biết rằng tình hình có thể nóng trở lại một cách nhanh chóng.”
Về hồ sơ Biển Đông, tuy không gọi đích danh Mỹ và Pháp, tướng Ngụy Phượng Hoà lên án hành động mà ông gọi là một số “thế lực ở bên ngoài” xâm nhập biển “Nam Trung Hoa” để phô trương sức mạnh.
Song song với những lời đe dọa tại diễn đàn Singapore, Hải QuânTrung Cộng phong tỏa một vùng Biển Đông để khẳng định chủ quyền bằng hành động. Theo AP, cuộc tập trận kéo dài từ Chủ Nhật 02/06/2019 cho đến ngày 04/06/2019 tại vùng Hoàng Sa, bị Trung Cộng đánh chiếm của Việt Nam sau trận hải chiến vào tháng Giêng 1974.

937

Monday, June 3rd 2019, 6:54pm

Mỹ đào tạo phi công quân sự Việt Nam đầu tiên sau chiến tranh
VOA Tiếng Việt
03/06/2019

Thượng uý Đặng Đức Toại là phi công quân sự đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam sẽ tốt nghiệp chương trình đào tạo phi công của Không lực Hoa Kỳ, Đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội thông báo trong một bài viết ngắn đăng trên trang Facebook của mình hôm 3/6.
Đại sứ quán “chúc mừng” viên phi công được nêu tên và cho biết thêm ông Toại được đào tạo trong khuôn khổ Chương trình Lãnh đạo Hàng không của Không lực Hoa Kỳ (USAF), tại Căn cứ Không quân Columbus, bang Mississippi.
Các tài liệu công bố trên mạng của Bộ Quốc phòng và Hạ viện Mỹ cho biết, Không lực Hoa Kỳ được phép thực hiện Chương trình Lãnh đạo Hàng không để đào tạo phi công ở bậc căn bản và các huấn luyện khác có liên quan cho “không quân của các nước ngoài thân thiện và đang phát triển”.
Ra đời theo một đạo luật về ngân sách quốc phòng trong năm tài khóa 1994, Mỹ nhìn nhận rằng các nỗ lực của chương trình có thể “thúc đẩy các lợi ích về an ninh quốc gia của Mỹ” và “cải thiện quan hệ song phương” với các nước nhận tài trợ từ chương trình.
Chương trình bao gồm “dạy ngôn ngữ” và các học phần “nhằm thúc đẩy nhận thức và hiểu biết tốt hơn về các định chế dân chủ và khuôn khổ xã hội của Hoa Kỳ”, theo các tài liệu của Bộ Quốc phòng và Hạ viện Mỹ.
Theo tìm hiểu của VOA qua phái bộ ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, phi công quân sự của Việt Nam bắt đầu tham gia chương trình huấn luyện của Không lực Hoa Kỳ từ năm 2016.
Hồi giữa tháng 12/2017, tin tức trên báo chí Việt Nam cho biết, khi Đại tướng Terrence J. O’shaughnessy, Tư lệnh Không quân Thái Bình Dương Mỹ, thăm và làm việc tại Việt Nam, hợp tác về “huấn luyện, đào tạo phi công” là một trong các chủ để bàn thảo giữa vị tư lệnh và các lãnh đạo quốc phòng nước chủ nhà.
VOA được biết, trước ông Đặng Đức Toại, đã có một phi công khác của Không quân Nhân dân Việt Nam theo học chương trình của Không lực Hoa Kỳ trong hơn 2 năm. Nhưng “do hạn chế về tiếng Anh nên không tốt nghiệp được”, một nguồn tin ngoại giao không muốn nêu danh tính cho hay. Viên phi công đó được trao “chứng chỉ tham gia chương trình” thay cho bằng tốt nghiệp.
Trong thông báo trên trang Facebook chính thức, Đại sứ quán Mỹ nói rằng tiếp sau ông Toại, Trung uý Doãn Văn Cảnh, người hiện đang theo học Chương trình Lãnh đạo Hàng không, cũng sẽ sớm tốt nghiệp.
“Không lực Hoa Kỳ mong muốn có thêm nhiều phi công Việt Nam tham dự Chương trình Lãnh đạo Hàng không trong tương lai!” Đại sứ quán Mỹ nói.
Kèm theo bài đăng của đại sứ quán là bức ảnh chụp Thượng úy Toại đứng cùng hai phi công ngoại quốc trước một chiếc Beechcraft T-6 Texan II, là máy bay huấn luyện nhỏ có động cơ cánh quạt và 2 chỗ ngồi.
Hồi tháng 2 năm nay, trong báo cáo gửi đến Ủy ban Quân vụ Thượng viện Mỹ, Đô đốc Philip S. Davidson, Tư lệnh Hải quân Mỹ ở Thái Bình Dương, đã đề cập một số loại vũ khí Mỹ mà Việt Nam đặt mua hoặc được tặng, trong đó có các máy bay không người lái ScanEagle, máy bay huấn luyện T-6 và tàu tuần duyên thứ 2 của lực lượng Tuần duyên Mỹ.
Sau khi báo chí loan tin về việc Việt Nam sẽ nhận được T-6, báo Đất Việt đưa ra phỏng đoán rằng đây có thể là một bước để Việt Nam chuẩn bị cho việc “hỏi mua” tiêm kích hạng nhẹ F-16 của Mỹ nhằm thay thế số MiG-21 đã nghỉ hưu, cũng như chuẩn bị cho việc phi đội Su-22 cũng sắp đến thời hạn ngừng bay.
Trước năm 1975, Mỹ đã đào tạo nhiều phi công chiến đấu cho Việt Nam Cộng Hòa ở miền nam, khi đó là đồng minh của Mỹ trong cuộc chiến với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa theo chủ nghĩa cộng sản ở miền bắc.
Sau khi phe cộng sản chiến thắng, Việt Nam có tên chính tức là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam từ năm 1976.
Mỹ và Việt Nam bình thường hóa quan hệ vào tháng 7/1995. Hai nước ký Biên bản Ghi nhớ (MoU) về Hợp tác Quốc phòng vào tháng 9/2011, một văn bản có mức độ ràng buộc pháp lý thấp nhưng vẫn được giới phân tích đánh giá rằng đó là “bước tiến lớn đánh dấu lần đầu tiên hai nước Việt, Mỹ định hình chính thức khuôn khổ hợp tác rõ ràng”.
Biên bản xác định 5 lĩnh vực thúc đẩy hợp tác quốc phòng gồm hợp tác an ninh hàng hải, hợp tác tìm kiếm cứu nạn, hoạt động gìn giữ hòa bình, cứu trợ nhân đạo và thiên tai, và hợp tác giữa các trường đại học quốc phòng và các viện nghiên cứu.

938

Monday, June 10th 2019, 7:57am

Mỹ ‘tấn công’ Trung Cộng: Bổn cũ soạn lại
Nguồn: Stephen S. Roach, “Japan Then, China Now”, Project Syndicate, 27/05/2019.
Biên dịch: Phan Nguyên

“Khi các chính phủ cho phép làm giả hoặc sao chép các sản phẩm của Mỹ, họ đang đánh cắp tương lai của chúng ta và đó không còn là thương mại tự do nữa”. Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan đã bình luận như vậy về Nhật Bản sau khi Hiệp định Plaza được ký vào tháng 9 năm 1985. Trên nhiều khía cạnh, những gì đang diễn ra hôm nay giống như một phiên bản làm lại của bộ phim thập niên 1980 này, nhưng với một ngôi sao truyền hình thực tế thay thế một ngôi sao điện ảnh Hollywood trong vai tổng thống – và với một nhân vật phản diện mới thay cho Nhật Bản.
Hồi những năm 1980, Nhật Bản được coi là mối đe dọa kinh tế lớn nhất của nước Mỹ – không chỉ vì những cáo buộc về hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ, mà còn vì những lo ngại về thao túng tiền tệ, chính sách công nghiệp do nhà nước bảo trợ của Nhật, sự suy yếu của ngành chế tạo Hoa Kỳ và thâm hụt thương mại lớn của Mỹ với Nhật. Trong cuộc đối đầu với Mỹ, Nhật Bản cuối cùng đã nhượng bộ, nhưng họ đã phải trả giá đắt khi làm như vậy – gần ba “thập niên mất mát” với kinh tế đình trệ và giảm phát. Ngày nay, cốt truyện tương tự nhưng nhân vật chính là Trung Quốc.
Bên cạnh việc cả hai quốc gia đều theo đuổi chủ nghĩa trọng thương đáng phản đối, Nhật Bản và Trung Cộng còn có một điểm chung khác: Họ trở thành nạn nhân của một thói quen đáng tiếc của nước Mỹ, đó là biến người khác thành vật tế thần cho các vấn đề kinh tế của chính mình. Giống như việc “trừng phạt” Nhật Bản hồi những năm 1980, việc “trừng phạt” Trung Cộng ngày nay xuất phát từ sự mất cân bằng kinh tế vĩ mô trong chính nước Mỹ. Trong cả hai trường hợp, tiết kiệm nội địa thấp của Hoa Kỳ đã tạo ra thâm hụt tài khoản vãng lai và thâm hụt thương mại lớn, tạo bối cảnh cho các cuộc chiến, cách nhau 30 năm, với hai gã khổng lồ kinh tế châu Á.
Khi Reagan nhậm chức vào tháng 1 năm 1981, tỷ lệ tiết kiệm ròng trong nước ở mức 7,8% thu nhập quốc dân, và tài khoản vãng lai về cơ bản cân bằng. Trong vòng hai năm rưỡi, do chính sách cắt giảm thuế rất được lòng dân của Reagan, tỷ lệ tiết kiệm trong nước đã giảm xuống còn 3,7%, và tài khoản vãng lai và cán cân thương mại hàng hóa rơi vào tình trạng thâm hụt vĩnh viễn. Ở khía cạnh quan trọng này, cái gọi là vấn đề thương mại của Mỹ phần lớn là do chính Mỹ tạo nên.
Tuy nhiên, chính quyền Reagan đã từ chối nhìn vào sự thật. Họ rất ít hoặc hầu như không nhìn nhận mối liên hệ giữa tiết kiệm và mất cân bằng thương mại. Thay vào đó, họ đổ lỗi cho Nhật Bản, nước chiếm 42% thâm hụt thương mại hàng hóa của Mỹ trong nửa đầu thập niên 1980. Việc “trừng phạt” Nhật Bản sau đó có thêm một số lý do của riêng mình với một loạt các bất bình về các hoạt động thương mại không công bằng và bất hợp pháp. Dẫn đầu cuộc tấn công Nhật Bản lúc đó là một vị Phó Đại diện Thương mại trẻ tuổi tên là Robert Lighthizer.
Thấm thoắt 30 năm sau, những điểm tương đồng xuất hiện rất rõ nét. Không giống như Reagan, Tổng thống Donald Trump đã không kế thừa một nền kinh tế Mỹ với một kho tiết kiệm dồi dào. Khi Trump nhậm chức vào tháng 1 năm 2017, tỷ lệ tiết kiệm ròng trong nước chỉ là 3%, thấp hơn một nửa so với mức khởi đầu của kỷ nguyên Reagan. Nhưng, giống như người tiền nhiệm của mình, người đã tuyên bố hùng hồn về “một bình minh mới của nước Mỹ”, ông Trump cũng đã chọn biện pháp giảm thuế mạnh – lần này là để “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”.
Kết quả là sự gia tăng thâm hụt ngân sách liên bang có thể dự đoán được, điều đã ăn vào phần gia tăng tiết kiệm tư nhân theo chu kỳ thường đi kèm với sự mở rộng một nền kinh tế đã trưởng thành. Do đó, tỷ lệ tiết kiệm ròng trong nước thực sự đã giảm xuống mức 2,8% thu nhập quốc dân vào cuối năm 2018, khiến các cán cân tài khoản quốc tế của Mỹ chìm trong sắc đỏ – với thâm hụt tài khoản vãng lai ở mức 2,6% GDP và thâm hụt thương mại hàng hóa ở mức 4,5% vào cuối năm 2018.
Và đây chính là bối cánh mà Trung Cộng đã xuất hiện để đảm nhận vai trò của Nhật Bản trong những năm 1980. Nhìn bề ngoài, mối đe dọa lần này có vẻ lớn hơn. Xét cho cùng, Trung Cộng chiếm 48% thâm hụt thương mại hàng hóa của Mỹ trong năm 2018, so với 42% của Nhật Bản trong nửa đầu thập niên 1980. Nhưng sự so sánh này bị bóp méo bởi các chuỗi cung ứng toàn cầu, thứ cơ bản đã không tồn tại hồi những năm 1980. Dữ liệu từ OECD và Tổ chức Thương mại Thế giới cho thấy khoảng 35-40% thâm hụt thương mại song phương Mỹ-Trung là do các thiết bị, nguyên liệu đầu vào được sản xuất bên ngoài Trung Cộng nhưng được lắp ráp ở đó và nhập khẩu vào Mỹ. Điều đó có nghĩa là tỉ lệ chế tạo tại Trung Cộng trong thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ ngày nay thực sự nhỏ hơn so với tỉ lệ của Nhật Bản hồi thập niên 1980.

939

Monday, June 10th 2019, 8:01am

Giống như việc công kích Nhật Bản hồi những năm 1980, việc công kích Trung Cộng ngày nay đã bị tách ra một cách thuận tiện khỏi bối cảnh kinh tế vĩ mô rộng lớn hơn của Mỹ. Đó là một sai lầm nghiêm trọng. Nếu không tăng tiết kiệm quốc gia – điều rất khó thực hiện nếu xét quỹ đạo ngân sách hiện tại của Mỹ – thương mại sẽ đơn giản là được chuyển từ Trung Cộng sang các đối tác thương mại khác của Mỹ. Do thương mại có thể chuyển hướng sang các nền tảng chi phí cao hơn trên toàn thế giới, người tiêu dùng Mỹ sẽ bị ảnh hưởng với hệ quả tương đương với việc tăng thuế nhập khẩu.
Trớ trêu thay, Trump đã triệu tập chính Robert Lighthizer, vị cựu binh của các trận chiến thương mại với Nhật Bản hồi những năm 1980, để lãnh đạo cuộc chiến chống lại Trung Cộng ngày nay. Thật không may, Lighthizer dường như không biết gì về cuộc tranh luận vĩ mô ngày nay cũng như trước kia.
Trong cả hai bộ phim, Hoa Kỳ đã từ chối nhìn vào thực tế, gần như đắm chìm trong ảo ảnh. Dựa vào lời hứa mơ hồ của chính sách kinh tế trọng cung chưa được kiểm chứng – đặc biệt là lý thuyết cho rằng việc cắt giảm thuế sẽ tự bù đắp (tức làm tăng nguồn thu về dài hạn do hoạt động sản xuất tăng lên– ND) – chính quyền Reagan đã không thừa nhận mối liên hệ giữa thâm hụt ngân sách với thâm hụt thương mại. Ngày nay, sức mạnh quyến rũ của lãi suất thấp, cùng với lý thuyết kinh tế học “dị giáo” mới nhất – Lý thuyết Tiền tệ Hiện đại – cũng đã hấp dẫn không kém đối với chính quyền Trump và tạo nên sự đồng thuận lưỡng đảng giữa những nghị sĩ chống Trung Cộng trong Quốc hội Hoa Kỳ.
Những vấn đề kinh tế vĩ mô khó khăn đối mặt với một nền kinh tế ít tiết kiệm của Mỹ đã bị bỏ qua vì lý do chính đáng: không có cử tri nào ủng hộ việc Hoa Kỳ giảm thâm hụt thương mại bằng cách cắt giảm thâm hụt ngân sách và qua đó thúc đẩy tiết kiệm trong nước. Mỹ vừa muốn ăn bánh vừa muốn giữ nó trong tay, với một hệ thống chăm sóc y tế nuốt chửng 18% GDP, chi tiêu quốc phòng vượt quá tổng chi tiêu quốc phòng của 7 quốc gia lớn nhất tiếp theo, và các khoản cắt giảm thuế đã làm doanh thu thuế của chính phủ liên bang giảm xuống chỉ còn 16,5% GDP, thấp hơn mức trung bình 17,4% của 50 năm qua.
Bộ phim làm lại này, nói một cách nhẹ nhàng nhất, đang gây ra sự bối rối. Một lần nữa, Hoa Kỳ nhận thấy việc công kích các nước khác– trước đây là Nhật Bản và bây giờ là Trung Cộng – dễ dàng hơn nhiều so với việc chấp nhận chỉnh sửa các vấn đề nội bộ của chính mình. Tuy nhiên, lần này bộ phim có thể có một kết cục rất khác.

Stephen S. Roach là cựu Chủ tịch và kinh tế trưởng của Tập đoàn Morgan Stanley chi nhánh châu Á – Thái Bình Dương. Ông còn là thành viên cấp cao tại Viện Jackson về các vấn đề toàn cầu của Đại học Yale, và là giảng viên cao cấp Trường Quản lý thuộc Đại học Yale. Ông là tác giả cuốn sách Unbalanced: The Codependency of America and China.

940

Monday, June 10th 2019, 8:21am

Nhận Định:

NP thấy vấn đề gồm có 2 mặt: kinh tế và quyền lực. Dù giải quyết vấn đề theo phương hướng thương mãi hay thuần kinh tế thì chỉ là đuổi theo tiền bạc. Mỹ chọn theo đuổi quyền lực chứ không theo đuổi tiền bạc (going after the power not the money) vì quyền lực (ngôi vị số 1) luôn luôn tạo ra tiền bạc, dù đôi khi tiền bạc cũng tạo ra quyền lực. Mỹ chỉ không muốn chạy theo tiền bạc rồi cuối cùng cũng phải dùng tiền bạc để mua lấy quyền lực để mà giử được tiền bạc, không phải bị cướp đi bởi những kẻ có quyền lực tuyệt đối (ngôi vị số 1).

NP từng nói rằng:
“Cuốn sách của ông Allison cho là sự xung đột giữa Trung Cộng - Hoa Kỳ là nằm trong phạm trù ngọai giao. Nhưng NP bảo chắc chắn nó chính là định mệnh đấy! Có điều họ có giải quyết bằng chiến tranh hay không, thì tùy theo Mỹ có đạt được một kết quả nào đó khi đã tận dụng hết sức mạnh mềm của mình hay không.”
Cho đến ngày hôm nay NP thấy ý nghĩ của mình vẫn còn xác đáng.
Vì sao? Xin lập lại chủ kiến của luận đề nầy là:

“Sự thực là:
- Cả 3 nước Mỹ, Nga và Trung Cộng đều có chung một mục đích duy nhứt là làm bá chủ của thế giới tuy phương cách hành xử có khác nhau.
- Cả 2 nước Mỹ và Nga đều tùy lúc hợp tác với Trung Cộng để lợi dụng nhưng không bao giờ tin hay thích Trung Cộng. Cả 2 nước Mỹ và Nga dù là đối thủ nhưng sẽ sẳn sàng hợp tác với nhau để quất sụm Trung Cộng.
- Trung Cộng có một nan đề chưa bao giờ giải quyết được là Nạn Nhân Mãn.
Trung Cộng có một lối hành xử của thảo khấu, được làm vua thua làm giặc, bất chấp quy ước bang giao quồc tế. Trung Cộng chưa bao giờ muốn phát triển và tìm cách giải quyết những vấn nạn của mình bằng đường lối ôn hòa.
- Nga có một nan đề là vùng Tây Bá Lợi Á đất rộng dân thưa và kém phát triển vì giá băng và sát nách Trung Cộng.
- Mỹ có một nan đề là phải tiếp tục giử vửng ngôi vị số một.
Riêng Việt Nam có một nan đề là làm sao thóat khỏi số phận một con chốt thí của Mỹ-Nga-Trung Cộng ( nói cho ngon là của Cộng Sản-Tự Do ).”

Vậy thì ta không lấy làm lạ gì, khi Mỹ phải nhất quyết triệt buộc Trung Cộng vì cái “bẩy Thucydides” (một định mệnh chiến tranh của 2 tay anh chị cũ và mới). Cho nên chiến tranh thương mại là cách đầu tiên và tốt nhất để tận dụng hết sức mạnh mềm của mình. Nguy hiểm là khi mục tiêu không đạt được thì Mỹ lại phải dùng đến một cuộc chiến cục bộ, có thể là một cuộc chiến ủy nhiệm, để giải quyết cái thế đối đầu do tham vọng của Tập hòang đế của bọn Trung Cộng.
Vậy thì người VN (ở cả 2 phía) đừng vội mừng vì có khi lại phải trở lại làm con chốt thí của Mỹ-Nga-Trung Cộng.

7 users apart from you are browsing this thread:

7 guests

Similar threads