You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

81

Friday, July 24th 2015, 8:24am

Những Thủ Đoạn Tập Cận Bình Trong Việc Thành Lập Ngân Hàng Đầu Tư Cơ Sở Hạ Tầng Châu Á
Trúc Giang
Minnesota
ngày 16-7-2015

1*
Mở bài

Tập Cận Bình thành lập Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB), mời gọi thế giới đóng góp tài chánh làm vốn, cho các nước đang phát triển (nghèo) vay để phát triển kinh tế, thông qua việc xây dựng cơ sở hạ tầng.
Tập Cận Bình dùng nhiều thủ đoạn, từng bước nắm lấy vai trò lãnh đạo ngân hàng, dùng tài chánh mà các cổ đông đóng góp như một thứ quyền lực mềm để thực hiện chiến lược của Trung Quốc.

Kinh tế Trung Quốc đã ngoi lên chiếm vị trí thứ hai thế giới nhưng Bắc Kinh không có một vai trò nào trong các tổ chức tài chánh quốc tế, không giữ một địa vị quan trọng ngang tầm với nền kinh tế thứ hai nầy.

Vì Ngân hàng Thế giới (WB) có truyền thống do Mỹ nắm quyền lãnh đạo, đó là quyền chỉ định chức vụ chủ tịch ngân hàng. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) do châu Âu nắm giữ mà hiện tại bà Christine Madeleine Lagarde, người Pháp, làm Tổng Giám Đốc. Và Mỹ cũng có quyền phủ quyết ở tổ chức tài chánh nầy.

Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) do Nhật quản lý.

Bắc Kinh thành lập ngân hàng AIIB với ba mục đích:


Một là giữ địa vị của một cường quốc kinh tế trên thế giới, quốc tế hóa đồng nhân dân tệ,
Hai là làm đối trọng với vành đai kinh tế Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Mỹ dùng để bao vây Trung Quốc,
Ba là dùng ngân hàng AIIB để phục vụ cho chiến lược Con Đường Tơ Lụa thế kỷ 21 của nước nầy.

Mục đích cuối cùng là lãnh đạo châu Á và sau đó ngoi lên giữ vai trò siêu cường số một thế giới.

Ý đồ đó đã được Hồ Cẩm Đào tuyên bố trong chuyến viếng thăm Mỹ vào ngày 19-1-2011:


“Hệ thống tiền tệ quốc tế lấy USD làm trung tâm hiện nay là “một sản phẩm của quá khứ”

Ông đồng thời nhấn mạnh những nỗ lực của Bắc Kinh nhằm đưa đồng Nhân dân tệ trở thành một đồng tiền toàn cầu”.

Thủ đoạn về ngân hàng AIIB được thực hiện từng bước, trước hết nắm giữ chức vụ Chủ tịch hội đồng quản trị hoặc chức vụ Tổng giám đốc, dùng quyền lực của chức vụ để quyết định dự án nào của quốc gia nào được vay, quyết định số tiền cho vay là bao nhiêu…dùng vốn của ngân hàng như một thứ quyền lực mềm để gây ảnh hưởng kinh tế, chính trị thực hiện giấc mơ Trung Hoa.
Hoa Kỳ nêu những quan ngại về ngân hàng AIIB như sau:

Quan ngại về Trung Quốc dùng tài chánh như một thứ quyền lực mềm để gây ảnh hưởng chính trị đối với các quốc gia vay nợ của ngân hàng AIIB.

Quan ngại về cơ chế quản lý không minh bạch, về vấn đề môi sinh và các vấn đề thuộc về sức lao động, xã hội…

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 6:10am)


82

Friday, July 24th 2015, 8:32am

2* Thủ đoạn nắm quyền lãnh đạo ngân hàng AIIB

2.1. Ấn định tổng số vốn ngân hàng và số tiền Trung Quốc đầu tư


Thoạt tiên,Tập Cận Bình xác định vốn cho vay của ngân hàng là 100 tỷ USD. Trung Quốc quyết định bỏ vào 50% vốn tức là 50 tỷ USD. Số tiền 50 tỷ còn lại chia cho tổng số 50 quốc gia tham dự, và như thế mỗi nước góp vốn đầu tư trung bình không quá 1.1 tỷ USD.


Trung Quốc là cổ đông có cổ phần cao nhất (50 tỷ USD) cho nên theo nguyên tắc thì đương nhiên nắm giữ chức Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị hoặc chức Tổng giám đốc của ngân hàng AIIB.


Ông Lưu Đông Dân, Chủ nhiệm Ban Nghiên cứu Tài chánh Quốc tế cho rằng việc nầy chỉ rõ phương hướng, chiến lược và mô hình điều hành của ngân hàng AIIB đã được Trung Quốc xác lập trước khi ký kết thành lập.


2.2.
Các bước thực hiện

1). Nổ lực ngoại giao để quảng bá và thuyết phục dự án mà Tập Cận Bình đã trình bày tại hội nghị Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC=Asia-Pacific Economic Cooperation) ngày 22-10-2014 tại Bắc Kinh. Trước đó Tập Cận Bình cũng có những chuyến viếng thăm Indonesia, Kazakhstan, Tajikistan, Maldives, Sri Lanka, Belarus…vận động sự ủng hộ và tham gia của các nước.


Trong ba ngày từ 31-10-2014 đến 2-11-2014, Trung Quốc tổ chức Hội Chợ Triển Lãm Quốc Tế tại Quảng Đông, có 42 quốc gia tham dự, trong đó 25 quốc gia có quan hệ trực tiếp đến dự án Con Đường Tơ Lụa Thế Kỷ 21. Bắc Kinh đề ra mục tiêu gia tăng gấp đôi về trao đổi mậu dịch vào năm 2020.


2). Trang điểm lại bộ mặt bá quyền.


Trong chương trình quảng cáo, thuyết phục và mời gọi các nước tham gia vào AIIB, Trung Quốc điểm phấn tô son, trang điểm lại bộ mặt bá quyền bằng những lời tuyên bố không dùng vũ lực.


Không dùng vũ lực.


Ngày 17-11-2014, tại Nghị Viện (Quốc hội) Australia, Tập Cận Bình nhấn mạnh, Trung Quốc luôn luôn tìm kiếm hòa bình chớ không phải tìm kiếm xung đột, và Trung Quốc kiên quyết ôn hòa trong tranh chấp trên biển. Ông cho biết các nước tìm cách phát triển bằng vũ lực luôn luôn bị thất bại, cho nên Trung Quốc quyết giữ hòa bình. Ông nói tiếp, thế giới ngày nay chỉ có một xu hướng duy nhất là hòa bình phát triển, hợp tác cùng có lợi.


3). Tiến hành đầu tư để gây ảnh hưởng chính trị


Năm 2014, vốn đầu tư trực tiếp ra nước ngoài của Trung Quốc đạt lỷ lục, 102 tỷ USD, là nhà đầu tư lớn nhất thế giới.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 6:11am)


83

Friday, July 24th 2015, 8:40am

1. Đầu tư vào Sri Lanka

Sri Lanka đã ký với Trung Quốc nhiều hợp đồng lớn trị giá 5 tỷ USD trong lãnh vực xây dựng hạ tầng cơ sở, sân bay, cầu cảng…

2.
Trung Quốc đầu tư 20 tỷ USD vào Miến Điện.

Ngày 15-11-2014, tại thủ đô Naypyidaw của Miến Điện, thủ tướng Lý Khắc Cường và tổng thống Thein Sein đã ký một loạt các hợp đồng trị giá 7.8 tỷ USD. Trước đó đã có những dự án nhà máy phát điện Myitsone, khai thác mỏ đồng Letpadaung, đường sắt Vân Nam-Miến Điện…


3.
Trung Quốc đầu tư vào Indonesia

Ngày 9-11-2014, Tập Cận Bình và tổng thống Indonesia Joko Vidodo đã chứng kiến lễ ký kết 12 bản ghi nhớ đầu tư trị giá 20 tỷ USD, ưu tiên cho hàng hải, xây dựng hạ tầng, khai thác mỏ, đóng tàu, tài chánh…đặc biệt đầu tư 17.8 tỷ USD vào điện lực.

4.
Trung Quốc đầu tư vào Campuchia

Từ năm 2006, quan hệ giữa Campuchia (CPC) và Trung Quốc trở nên chặt chẽ hơn.

Chính quyền CPC đã phê chuẩn 10 dự án trị giá 6 tỷ USD và Trung Quốc cũng đã viện trợ những khoản tiền không hoàn trả. Đó là số tiền rất lớn so với một đất nước mà tổng sản lượng quốc gia (GDP) chỉ có 10 tỷ USD/năm.

Năm 2011, Trung Quốc đầu tư vào CPC 1.92 tỷ USD, cao gấp 10 lần so với đầu tư của Mỹ.

Bắc Kinh đầu tư vào các lãnh vực như năng lượng, xây dựng hạ tầng cơ sở, bao gồm nhà máy thủy điện, nhà máy nhiệt điện, nhà máy thép, đường sá, cầu cống, bến cảng, trường học, bịnh viện, khu cờ bạc, du lịch, mở kênh truyền hình hiện đại…Đó là những yếu tố cần thiết để phát triển kinh tế, xã hội.

Dự án Angkor Watt trên biển. Công ty Union Group (Trung Quốc) bỏ ra 3.8 tỷ USD thuê 36,000 hecta đất trong 99 năm tại Botum Sakor, thuộc tỉnh duyên hải Koh Kong, hướng ra Vịnh Thái Lan, để xây khu giải trí Angkor Watt trên biển

84

Saturday, July 25th 2015, 5:10am

2.3. “Cơ cấu” nhân sự nồng cốt cho Hội đồng quản trị ngân hàng AIIB

1).
Tiền chế 30 thành viên sáng lập

“Cơ cấu” là cách bố trí, cấu tạo những thành phần để thực chức năng của một tổ chức. Ở đây là nhân sự của ngân hàng AIIB.“Tiền chế” 30 thành viên sáng lập.


Ngày 31-3-2015, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao, bà Hoa Xuân Oánh, cho biết 31-3-2015 là thời hạn chót nhận đơn xin gia nhập, và 30 quốc gia đã được chấp thuận làm thành viên sáng lập. Các thành viên nầy đang làm dự thảo về điều lệ, nội quy, nguyên tắc sinh hoạt và cho vay…
30 quốc gia sáng lập là những nước đã chịu ảnh hưởng của Trung Quốc về chính trị và kinh tế, như Việt Nam, Lào, Campuchia, Pakistan, Miến Điện…hoặc những nước nhỏ và đang phát triển.
30 sáng lập viên ban đầu gồm có:

Bangladesh, Brunei, Campuchia, Trung Quốc, Ấn Độ, Kazakhstan, Kuwait, Lào, Malaysia, Mông Cổ, Miến Điện, Nepal, Oman, Pakistan, Philippines, Qatar, Singpore, Sri Lanka, Thái Lan, Uzbekistan, Maldives, Đan Mạch, Việt Nam….

Ngày 15-4-2015, Trung Quốc đã thông báo danh sách 57 thành viên sáng lập của ngân hàng AIIB, gồm các nước như sau:

Trung Quốc, Ấn Độ, Malaysia, Indonesia, Singapore, Thái Lan, Kazakhstan, Ả Rập Saudi, Jordan, Kuwait, Oman, Qatar, Brunei, Azerbaijan, Bangladesh, Campuchia, Lào, Myanmar, Việt Nam, Mông Cổ, Uzbekistan, Nepal, Sri Lanka, Bangladesh, Pakistan, Maldives, New Zealand, Jordan, Tajikistan, Luxembourg, Phần Lan, Thụy Sỹ, Anh, Úc, Áo, Brazil, Đan Mạch, Pháp, Đức, Ý, Hà Lan, Thuỵ Điển, Israel, Ba Lan, Nam Phi, Tây Ban Nha và một số nước khác…

Bắc Hàn và Đài Loan bị từ chối, không cho gia nhập. Đài Loan bị từ chối vì mang tên một quốc gia là Trung hoa Dân Quốc. TQ xem Đài Loan là một tỉnh của Hoa lục.

Sau khi “cơ cấu” xong thành phần nhân sự, Trung Quốc có một số quốc gia thuộc “phe ta” bao gồm các quốc gia bị mua chuộc về kinh tế tài chánh hoặc lệ thuộc chính trị, đủ chiếm đa số trong các cuộc biểu quyết được xem như thủ đoạn đã thành công. Trung Quốc đã nắm trong tay 30 quốc gia làm sáng lập viên ban đầu.

Một ví dụ cụ thể của thủ đoạn “cơ cấu” mà CSVN đã xử dụng trong việc tổ chức bầu cử các đại biểu vào Quốc hội, là đã đạt được 90% số đại biểu thuộc Đảng. Sau đó, mọi cuộc bỏ phiếu biểu quyết được thực hiện đúng theo các qui định quốc tế.

Trong 50 thành viên sáng lập đã có 30 quốc gia bồ nhà, cho nên việc bầu chọn vào các tiểu ban hoặc hội đồng quản trị ngân hàng đều đạt ý muốn của TQ. Trong tình trạng nầy, chức vụ Chủ tịch ngân hàng cũng được bầu một các công khai và công bằng.

2). Quyền “phủ quyết gián tiếp”

Theo các nhà quan sát thì thỏa thuận được ký ngày 29-6-2015 đã không dùng hai chữ “phủ quyết”, nhưng nói rằng đối với các quyết định quan trọng thì ngân hàng AIIB sẽ coi một “siêu đa số” là cấp thiết. Giới quan sát cho rằng nhà đầu tư hàng đầu, có cổ phần lớn nhất thì đương nhiên là có tiếng nói quan trọng và quyết định hơn những người khác.

Ông N.B. Bhanumurthy, GS tại Viện Quốc gia về Chính sách công, New Delhi (Ấn Độ) nói: “Tôi không lấy làm lạ khi TQ có quyền phủ quyết gián tiếp”.

3*
Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á

3.1.
Lễ ký kết thành lập và tham gia ngân hàng AIIB

Ngày 29-6-2015, tại Đại Lễ Đường Nhân Dân ở Bắc Kinh, 57 nước tham dự lễ ký kết thành lập Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB). Đã có 50 quốc gia ký kết. 7 nước chưa ký là Đan Mạch, Kuwait, Malaysia, Philippines, Hòa Lan, Nam Phi và Thái Lan.

Nước đầu tiên lên ký vào hiệp định là Úc, một đồng minh thân cận của Mỹ. Úc đầu tư 719 triệu USD trong 5 năm. Tiếp theo đó là 49 quốc gia khác. Số vốn pháp định của ngân hàng là 100 tỷ USD. Trụ sở đặt tại Bắc Kinh. Sẽ hoạt động vào cuối năm 2015.

3.2.
Tổng quát về Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á

Một nhà kinh tế Trung Quốc tuyên bố: “Mỹ không cho Trung Quốc vào tổ chức kinh tế Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương thì Trung Quốc sẽ thành lập một khối thương mại riêng cho mình”. Tại Hội nghị Thượng đỉnh APEC ở Bắc Kinh hồi tháng 11/2014, Tập Cận Bình tuyên bố thành lập “Quỹ Con đường Tơ lụa” và đóng góp 40 tỷ USD để thúc đẩy hợp tác kinh tế châu Á. Đó là Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á.

Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (Asian Infrastructure Investment Bank-AIIB) là tổ chức tài chánh quốc tế do Trung Quốc đề xuất. Mục đích cung cấp tài chánh cho các dự án thuộc hạ tầng cơ sở trong khu vực châu Á. Cơ sở hạ tầng bao gồm đường sá cầu cống, bến cảng, hệ thống viễn thông, năng lượng, vận tải, giáo dục, y tế…

Ngân hàng nầy được xem như đối thủ của ba tổ chức tài chánh lâu đời là Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF=International Monetary Fund), Ngân hàng Thế giới (WB=World Bank) và Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB=Asian Development Bank)

Trung Quốc cho rằng ba cơ sở tài chánh nói trên được xem như đã bị chi phối bởi các nước phát triển như Hoa Kỳ.

3.3. Đối thủ hay bổ sung?

Bắc Kinh khẳng định, ngân hàng AIIB là một sự bổ sung chớ không phải cạnh tranh với các định chế tài chánh khác hiện nay.

PGS Nguyễn Huy Quý, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Trung Quốc, cho rằng AIIB phục vụ cho chiến lược “Một vành đai, một con đường” (Economic Belt and the Silk Road, One belt-One road). Tuy nhiên đây là một cơ chế tài chánh mà tham vọng chính là cạnh tranh với Ngân hàng Phát triển châu Á, và cạnh tranh với Ngân hàng Thế giới và Quỹ Tiền tệ Quốc tế, do Mỹ chi phối.

85

Saturday, July 25th 2015, 5:15am

4* Vì sao Mỹ và Nhật không tham gia ngân hàng AIIB?

4.1.
Mỹ không tham gia AIIB

Hoa Kỳ không tham gia ngân hàng AIIB vì ngân hàng nầy chống lại vành đai kinh tế Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Mỹ thành lập với mục đích bao vây kinh tế Trung Quốc.
Hơn nữa, Tập Cận Bình tuyên bố vốn của ngân hàng là 100 tỷ USD mà Trung Quốc bỏ vào 50% vốn, vậy số vốn còn lại chia cho 49 tành viên, mỗi thành viên đóng góp tối đa không quá 5 tỷ. Với số vốn nhỏ như vậy, nếu Mỹ đầu tư vào thì vai trò của Mỹ cũng ngang bằng với các quốc gia nhỏ và nghèo khác và có thể bị lọt vào thành phần thiểu số trong các thành viên của ngân hàng. Và số tiền nhỏ như thế không mang lại tiền lời đáng kể nào cả.

4.2.
Nhật không tham gia AIIB vì các điều kiện không được đáp ứng.

Nhật cho biết sẽ tham gia ngân hàng AIIB với những điều kiện như sau:

1. Không trở thành một thành viên sáng lập.
2. Cơ chế cho vay của AIIB phải đáng tin cậy
3. Bảo đảm việc cho vay không phương hại môi trường và xã hội
4. Các khoản cho vay phải được kiểm soát.

Bốn điều kiện nầy không được đáp ứng nên Nhật không tham gia. Hơn nữa, ngân hàng AIIB có mục đích cạnh tranh để triệt hạ tổ chức Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) do Nhật lãnh đạo.


4.3.
Nhận xét của chuyên gia kinh tế Việt Nam

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh từ Hà nội nhận xét:

“Tôi nghĩ rằng việc Trung Quốc dùng cái vốn ngoại tệ thặng dư của mình để đầu tư vào các nước khác để gia tăng bành trướng ảnh hưởng của mình, để rồi từ đấy khai thác tài nguyên, bù đắp những cái mất cân đối của Trung Quốc, thì theo tôi đấy cũng là một cách đầu tư thông minh chứ không phải không.”

Chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, từ miền Nam California nói rằng dự tính dùng sức mạnh tài chính để gây ảnh hưởng ra các nước khác trong thời gian qua không đạt được thành công, nhất là những tham vọng của họ ở Venezuela và Miến Điện đã hoàn toàn thất bại. Ông cho rằng họ đang có một cách tiếp cận mới: “Bây giờ họ muốn làm ra một cái có tính chất đa quốc gia, để các nước cùng hùn hạp với họ mà chia sẻ các rủi ro.

5*
Ba thể chế tài chánh lâu đời thế giới

Ba thể chế tài chánh lâu đời thế giới là Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), Ngân hàng Thế giới (WB) và Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB).

5.1.
Quỹ Tiền tệ Quốc tế

Quỹ Tiền tệ Quốc tế (International Monetary Fund-IMF) là một tổ chức quốc tế giám sát hệ thống tài chánh toàn cầu bằng cách theo dõi tỷ giá hối đoái và cán cân thanh toán. Đồng thời hỗ trợ kỹ thuật, giúp đỡ tài chánh khi có yêu cầu. Trụ sở chính đặt tại Washington, D.C., Hoa Kỳ. IMF có 188 thành viên, chính thức hoạt động ngày 27-12-1945. Nguồn vốn do các nước đóng góp. Mỹ đóng góp nhiều nhất: 17.46%. Đức: 6.11%. Nhật: 6.26%. Anh: 5.05%. Pháp: 5.05%. Tổng số vốn là 737 tỷ USD.
Hoa Kỳ là thành viên có quyền lực nhất trong các quyết định cho vay. Trên thực tế, Bộ Trưởng Tài Chánh Mỹ, Jacob Lew, được xem như người giữ vai lãnh đạo IMF.

Tháng 5/2015, chính quyền Obama tuyên bố rằng Mỹ không từ bỏ quyền phủ quyết ở IMF.
Tổng Giám đốc hiện tại là bà Christine Madeleine Lagarde. Bà Lagarde hoan nghênh sự ra đời của ngân hàng AIIB, và ngỏ ý rằng IMF sẵn sàng hợp tác với ngân hàng nầy của Trung Quốc.

5.2.
Ngân hàng Thế giới

Ngân hàng Thế giới (World Bank) là một tổ chức tài chánh quốc tế, cung cấp những khoản cho vay nhằm thúc đẩy kinh tế cho các nước đang phát triển, thông qua các chương trình vay vốn. Ngân hàng Thế giới tuyên bố mục tiêu chính của mình là giảm thiểu đói nghèo.
WB được thành lập năm 1944, trụ sở đặt tại thủ đô Washington của Hoa Kỳ. Người đứng đầu ngân hàng luôn luôn là người Mỹ. Tổng Giám đốc Ngân hàng Thế giới do Tổng Thống Mỹ chỉ định. Tổng số vốn là 352 tỷ USD.

Trong nhiều thập niên qua, Ngân hàng Thế giới (WB) đã triệt để nâng đỡ Trung Quốc và cho đến nay nước nầy vẫn còn được WB tài trợ.

5.3.
Ngân hàng Phát triển châu Á

Ngân hàng Phát triển châu Á (The Asian Development Bank - ADB) là một thể chế tài chính đa phương cung cấp các khoản cho vay và hỗ trợ kỹ thuật nhằm giúp các nước châu Á, xóa đói giảm nghèo, phát triển kinh tế-xã hội. ADB được thành lập vào năm 1966, có trụ sở chính tại Manila (Philippines), và chủ tịch là một người Nhật Bản. Vốn pháp định của ngân hàng ADB là 150 tỷ USD.

Theo truyền thống, Nhật là cổ đông lớn nhất cho nên chức vụ Chủ tịch ADB luôn luôn phải là người Nhật. Chủ tịch đương nhiệm là ông Haruhiko Kuroda.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 5:27am)


86

Saturday, July 25th 2015, 5:31am

6* Nhật cạnh tranh với ngân hàng AIIB của Trung Quốc

6.1.
Nhật bỏ thêm 110 tỷ USD vào Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB)

Bản tin đài RFA ngày 21-5-2015 cho biết, Thủ tướng Nhật, Shinzo Abe đã loan báo kế hoạch đầu tư trị giá 110 tỷ USD thêm vào Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) dành cho dự án phát triển cơ sở hạ tầng, để gia tăng lên 30% trong 5 năm tới.
Thủ tướng Abe nhấn mạnh những công trình của Nhật có chất lượng cao, hiện đại và đầy sáng tạo. Ông nhấn mạnh điểm nầy để chỉ khoa học kỹ thuật và công nghệ của Nhật vượt trội hơn những dự án do vốn và nhà thầu của Trung Quốc thực hiện.

6.2.
Còn lâu Trung Quốc mới theo kịp công nghệ của Nhật Bản

Thủ tướng Shinzo Abe Nhật muốn đáp ứng nhu cầu phát triển hạ tầng của châu Á với công nghệ cao thân thiện với môi trường.
Thủ tướng Shinzo Abe cho biết, nâng cao chất lượng thông qua việc phát triển nguồn nhân lực và chuyển giao công nghệ hiện đại đến các quốc gia vay vốn, tạo ra sự khác biệt giữa ngân hàng ADB và AIIB.

Nhật chê khoa học kỹ thuật Trung Quốc còn yếu kém hơn Nhật. Thật vậy. Những thương hiệu của Nhật đã được thế giới ưa chuộng như Sony, Toyota, Honda…Trái lại, thương hiệu của Trung Quốc về mọi sản phẩm thường bị chê là độc hại, hàng nhái, giả mạo…chết dưới tay Trung Quốc khi xử dụng hàng hóa của Tàu.

Ông Takehiko Nakao, người lãnh đạo ADB, trả lời phóng viên The Financial Times, nhấn mạnh: “Khả năng cho vay của ngân hàng AIIB sẽ không cao trong thời gian đầu, vì trước đó Trung Quốc đã là một nhà đầu tư lớn về hạ tầng cơ sở trong khu vực, thông qua Ngân hàng Phát triển Trung Quốc CDB. (CDB=China Development Bank), là ngân hàng của chính phủ.

Với số vốn pháp định của ngân hàng ADB là 174 tỷ USD (2013) chúng tôi đã có một quá trình hoạt động lâu dài với một đội ngũ chuyên gia xuất sắc và nhân viên đa dạng. Chúng tôi tiếp tục giữ vai trò đầu tư cơ sở hạ tầng trong khu vực”.

“Ngân hàng AIIB phải mất nhiều năm để tích lũy tài chánh và thực hiện những vụ cho vay nhiều hơn nữa thì mới so sánh được với ngân hàng ADB”, ông Takehiko Nakao tuyên bố như thế.

7*
Những chỉ trích của Mỹ và Nhật

Theo thông lệ, vốn cho vay Hỗ trợ Phát triển Chính thức ODA (ODA=Official Development Asssistance) đềubcó kèm theo điều kiện là phải cho các nhà thầu thực hiện những dự án, và phảibmua máy móc, trang thiết bị của nước cho vay. Máy móc trang thiết bị của Trung Quốc còn lạc hậu và thua kém Mỹ Nhật rất xa.

Những dự án của ngân hàng AIIB đương nhiên là phải cho các nhà thầu Trung Quốc thực hiện.

Thông qua những “thành tích” bê bối của các nhà thầu TQ khắp nơi, những đặc điểm được ghi nhận như sau:

Vi phạm nguyên tắc an toàn lao động. Làm ẩu, sai kỹ thuật đưa đến chất lượng không bảo đảm. Gây ô nhiễm môi trường, tác hại về các vấn đề xã hội. Đưa hối lộ cho nhóm thanh tra, giám sát công trình để che giấu những bê bối khi thi công.

Ở Việt Nam, hàng chục nhà máy nhiệt điện, thủy điện vừa xây xong thì xảy ra nhiều “sự cố”, máy móc chạy ạch đụi, bữa đực bữa cái và cuối cùng phải mua điện của Trung Quốc.

Tóm lại, những nét “độc đáo” của nhà thầu TQ đã được Mỹ, Nhật nêu ra rất đúng.
Quản lý không minh bạch. Gây ô nhiễm môi trường. Vi phạm an toàn lao động. Chuyển giao công nghệ lạc hậu. Gây tác hại những vấn đề xã hội…

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 5:38am)


87

Saturday, July 25th 2015, 5:43am

8* Các dự án lớn của Trung Quốc bị đình chỉ hoặc hủy bỏ

8.1.
Các dự án của Trung Quốc bị đình chỉ hoặc hủy bỏ

Tài liệu tổng hợp từ Financial Times, Wall Street Journal, Bloomberg Business thì những dự án của Trung Quốc bị các quốc gia đình chỉ hoặc hủy bỏ như sau:

1. Dự án xây cất Thành phố cảng Sri Lanka trị giá 1.5 tỷ USD bị hủy bỏ.
2. Nhà máy thủy điện Myitsone/ Myanmar 3.5 tỷ USD
3. Mỏ đồng đường sắt Myanmar 24.6 tỷ USD
4. Mua và đầu tư công ty OZ Minerals/Australia 23.26 tỷ USD
5. Đầu tư vào Equinox/Canada 5.9 tỷ USD
6. Đường sắt cao tốc Mexico 4 tỷ USD
7. Mỏ dầu Iran 2.5 tỷ USD
8. Đập thủy điện Stung Cheay/Campuchia 400 triệu USD
9. Khu nghỉ dưỡng World Shine đèo Hải Vân/Việt Nam


Lý do: môi trường, xã hội, an ninh quốc gia, không thực hiện đúng theo thời hạn giao kết, quản lý không minh bạch, hối lộ hay tham nhũng…

8.2.
Hai ví dụ về dự án bê bối của Trung Quốc

1. Tác hại của dự án nhà máy điện Myitsone, Myanmar

Dự án nhà máy thủy điện Myitsone do Trung Quốc đầu tư với vốn 3.6 tỷ USD. 90% điện do nhà máy phát ra phải được xuất khẩu về Vân Nam (TQ) trong khi đa số người Miến Điện đang thiếu điện xài.

Dự án gây thiệt hại nghiêm trọng về môi trường, sinh thái, xã hội, nông nghiệp, ngư nghiệp và đời sống của người Miến Điện. Những thiệt hại như sau:

- Mất 70,000 hecta rừng.
- 47 ngôi làng của sắc tộc Kachin bị dìm dưới mặt nước. Trên 10,000 người Kachin bị quân đội cưỡng chế phải từ bỏ nơi sinh sống để đến nhưng khu tập trung. Họ không có đất để canh tác.
- Dân Miến điện thất nghiệp trong khi đó Trung Quốc đưa 40,000 công nhân người Tàu sang công trường.
- Các di tích lịch sử, văn hóa của sắc tộc Kachin bị xóa bỏ vĩnh viễn vì bị nhấn chìm dưới mặt nước.
- Nông nghiệp, ngư nghiệp thuộc hạ nguồn sông Irrawady bị tác hại nghiêm trọng.

Hàng trăm cuộc biểu tình phản đối từ trong nước ra đến nước ngoài, chống đối dự án Myitsone.

Tổng thống Thein Sein phải ra lịnh ngưng dự án vào ngày 30-9-2011.

2. Tác hại của dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông, Việt Nam

Nhà thầu Trung Quốc chiếm 90% các dự án trọn gói EPC (EPC= Engineering, Procurement and Construction - thiết kế, cung cấp thiết bị và thi công). Dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông do nhà thầu TQ đảm nhận. Chi tiết như sau:

Khởi công ngày 10-10-2011. Cam kết hoàn thành vào năm 2014. Chạy thử toàn tuyến đường 13km vào năm 2015.
Chính thức đưa vào vận hành vào quý 1/2015.
Vốn Trung Quốc khởi đầu là 550 triệu USD.
Nhà thầu tự ý “đội vốn” là gia tăng số vốn lên tới 868.06 triệu USD. Tức là tăng 318 triệu, buộc Việt Nam phải vay thêm TQ số tiền nầy.
Nhà thầu bê bối, vi phạm rất nhiều biện pháp an toàn gây tai nạn chết người.

Ngày 28-12-2014, giàn giáo sập làm chết một người và 2 người bị thương.
Trước đó, ngày 6-11-2014 những thanh sắt từ trên cao rớt xuống làm chết một người đi đường. Một giàn sập đè nát chiếc taxi chở 4 người nhưng rất may là không có ai chết.

Trước đó, trong dự án khu kinh tế Vũng Áng, công trường Formosa, Hà Tĩnh, cũng sập giàn giáo làm chết 14 người 29 người bị thương.

Bộ trưởng Đinh La Thăng đã phải giải thích về những lời phản đối của người dân, ông nói: “Nhà thầu TQ trên tuyến đường Cát Linh-Hà Đông rất yếu kém. Nhiều lần tôi muốn thay thế nhưng không được, vì bị ràng buộc vào các điều kiện vay vốn. Không thể đánh đổi quyền lợi của người Việt Nam, tính mạng của người Việt Nam để vay vốn" của Trung Quốc”.

Công trình trọn gói gồm có 13 tàu điện, thế mà Bộ trưởng Giao thông vận tải chưa thấy hình dạng của những con tàu đó như thế nào cả. Xe điện thuộc thế kỷ nào chưa biết, nhưng cũng phải chấp nhận thôi.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 6:27am)


88

Saturday, July 25th 2015, 6:04am

8.3.Các nước đối phó với nhà thầu Trung Quốc như thế nào?

1. Tại Canada
Phiên tòa ở Alberta/Canada xử phạt nhà thầu TQ vì đã gây tai nạn làm chết 2 người và 4 người bị thương.
Chủ tịch Liên đoàn Lao động, ông Gil McGower cho biết: “Nhà thầu TQ không chỉ xuất khẩu công nhân chất lượng thấp mà còn xuất khẩu chuẩn mực an toàn rất tồi sang các nước khác”.
Cũng tại Alberta, tòa án đưa ra 14 cáo buộc nhà thầu Thượng Hải vì vi phạm an toàn lao động, thi công không đúng kỹ thuật. Nhà thầu bị phạt 1.5 triệu USD.

2. Tại Mexico
Dự án đường sắt cao tốc trị giá 4 tỷ USD bị đình chỉ vì có liên quan đến hối lộ và tham nhũng.

3. Tại Zambia
Hồi tháng 5/2014, chính quyền Zambia ra lịnh đình chỉ hoạt động của nhà thầu Tập đoàn Quốc tế Hà Nam (TQ) vì lý do an toàn lao động. Đã gây tai nạn làm chết 5 người trong dự án xây đường ống dẫn nước ở thành phố Livingston.

4. Ở Ethiopia
Hồi tháng 6/2014, chính quyền Ethiopia buộc nhà thầu TQ phải tháo gỡ 5.6km đường sắt và phải trả tiền chi phí về việc tháo gỡ đó. Lý do là nhà thầu cố ý làm sai kỹ thuật. Trong thiết kế buộc phải hàn dính để nối các thanh sắt của đường rail, nhưng nhà thầu lại bắt ốc vít để nối lại.

5. Ở Việt Nam
Dự án khu nghỉ dưỡng quốc tế World Shine do TQ đầu tư xây dựng tại mũi Cửa Khẻm trên đỉnh đèo Hải Vân bị hủy vì đèo Hải Vân là cứ điểm chiến lược về an ninh quốc gia.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 6:28am)


89

Saturday, July 25th 2015, 6:34am

9* Vai trò lãnh đạo thế giới của Hoa Kỳ vẫn còn lâu dài

Nhà tư tưởng đối ngoại hàng đầu nước Mỹ, GS Joseph Nye:

Giả sử như Vladimir Putin hay Tập Cận Bình nắm vai trò lãnh đạo, thì thế giới của chúng ta sẽ bi đát đến như thế nào?
(GS Joseph Nye)

Việc thiết lập ngân hàng AIIB nằm trong chiến lược thực hiện giấc mơ Trung Hoa, trước nhất là nắm vai trò lãnh đạo châu Á rồi vươn lên chiếm địa vị siêu cường số một thế giới.
Tuy nhiên, GS Joseph Nye, Đại học Harvard, lên tiếng khẳng định, Hoa Kỳ vẫn còn giữ vai trò độc tôn trên thế giới. Còn lâu mới đến phiên Trung Quốc. Giấc mơ Trung Hoa vẫn còn là giấc mơ.

9.1. Nước Mỹ vẫn chiếm địa vị độc tôn trên thế giới

Joseph Nye là Giáo sư Thượng hạng Đại học Harvard, cựu Khoa Trưởng John F Kennedy School of Government, Harvard. Ông là Phụ tá Bộ trưởng Quốc phòng thời Clinton từ 1994-1995 và là thành viên của Hội đồng Chính sách Ngoại giao. Ông là tác giả của nhiều sách, gần đây nhất là cuốn ” Is the American Century Over ?

Hoa Kỳ tham gia Thế Chiến 2 để bảo vệ giá trị quý báu của thể chế dân chủ và “thiết lập thế kỷ đầu tiên để người Mỹ lãnh đạo thế giới” (The First Great American Century).

Thập niên 1950s Liên Xô đòi chôn sống Mỹ.

Thập niên 1980s Nhật hăm he đòi chiếm vị trí hàng đầu thế giới vì người Mỹ lười biếng hơn người Nhật.

Còn lâu chuyên đó mới có thể xảy ra ”, GS Joseph Nye, Giám đốc khoa Chính trị học tại Đại học Harvard tuyên bố như thế.
GS Nye đã hùng hồn chứng minh rằng:



Tính chất ưu việt của nước Mỹ vẫn còn hùng hậu, chưa hề suy giảm. Vai trò độc tôn của Mỹ sẽ còn tồn tại khá lâu ”.

Theo ông, mối đe dọa vị thế siêu cường của Mỹ không phải là Trung Quốc hay Ấn Độ, mà trái lại nếu Hoa Kỳ suy yếu là do chính nước Mỹ tạo ra.

1. Xét về mặt quân sự

Ngân sách quốc phòng của Mỹ to gấp 4 lần của Trung Quốc.

Ngân sách quốc phòng của Mỹ to hơn tổng số ngân sách của 8 nước cộng lại.
Hải Quân Hoa Kỳ kiểm soát hầu hết trên biển của thế giới.

Quân đội Hoa Kỳ có mặt trên khắp các lục địa có người sinh sống.
Lực lượng vũ trang Mỹ luôn luôn giữ vai trò khống chế trên toàn thế giới.

Vai trò ưu việt đó chưa hề suy suyển. Liên Xô đã từng thách thức Mỹ, bây giờ thì nước Nga không bao giờ so sánh được với Mỹ.

2. Về mặt kinh tế

Trong 500 công ty quốc tế, phân nửa là do Mỹ làm chủ. Trong 25 thương hiệu uy tín nhất thế giới trong đó có 19 thương hiệu của công ty Mỹ.

Nhưng lý do quan trọng nhất khiến người Mỹ tiếp tục chế ngự thế giới là không có một đối thủ nào có khả năng ngang ngửa với Mỹ. GS Joseph Nye phân tích như sau:

- Liên hiệp châu Âu là một cộng đồng chia năm xẻ bảy thành những mảnh vụn.
- Nhật Bản trở nên già nua
- Nga là nước chứa đầy tham nhũng
- Ấn Độ thì nghèo rớt mồng tơi
- Brazil thì chưa sản xuất được gì cả.
Đối với Trung Hoa, GS Nye hy vọng nước nầy tiếp tục phát triển và sẽ lấn thêm trên sân khấu quốc tế. Nhưng Bắc Kinh đang gặp phải những khó khăn nội tại:

- Ô nhiễm môi trường
- Khối dân số trở nên già nua do chính sách một con. Người già nhiều hơn trai trẻ.
- Hệ thống công nghiệp quốc doanh kém hữu hiệu.
Quan trọng nhất là Trung Quốc thiếu một nhân tố mà chỉ riêng Hoa Kỳ mới có. Đó là tinh thần cởi mở đón nhận người di dân.


GS Nye dẫn lời của ông Lý Quang Diệu, khai quốc công thần của Singapore:

Trung Quốc chỉ có thể tìm nhân tài trong 1.4 tỷ người, nhưng Hoa Kỳ có thể tìm nhân tài trong tổng số 7 tỷ người của dân số thế giới ”.(Lý Quang Diệu)

9.2.
Sự suy yếu nội tại trong nước Mỹ

1. Nếu Mỹ đóng chặt biên giới. Không can thiệp vào các vấn đề của thế giới, khi đó sự suy yếu xảy ra.
2. Nếu sự kình chống của các đảng chính trị tiếp tục, sẽ làm trì trệ, tắc nghẻn việc điều hành chánh quyền.
3. Nếu sự bất công về lợi tức giữa giàu-nghèo càng nhiều thì e rằng nước Mỹ sẽ mất đi thế mạnh.

GS Joseph Nye kết luận.


“ Câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có sẽ tiếp tục sống đúng với tiềm năng của mình hay không ? ”
“Phúc đức của loài người khi Mỹ tiếp tục giữ vai trò lãnh đạo thế giới”.
GS Nye cho biết như thế.

Bởi vì. Một nước Hoa Kỳ hùng mạnh sẽ giúp giải quyết căng thẳng ở vùng Biển Đông, buộc Trung Quốc phải hội nhập tốt đẹp vào hệ thống quốc tế hiện nay.


Vào tháng 7 năm nay, 2015, lần đầu tiên cơ quan NASA sẽ thực hiện việc do thám hành tinh Pluto, đưa việc khám phá Thái dương hệ (Solar System) do Hoa Kỳ thực hiện từ đầu tới cuối, đến hoàn tất. (Chưa có quốc gia nào theo kịp).

GS Nye cho biết, nước Mỹ đã phạm hai lỗi lầm đáng trách, đó là xâm lăng Iraqkhông nhượng bộ trong vấn đề thay đổi khí hậu thế giới.

“Nhưng giả sử như Vladimir Putin hay Tập Cận Bình nắm vai trò lãnh đạo, thì thế giới của chúng ta sẽ bi đát đến như thế nào?”

10* Kết luận

Tập Cận Bình dùng thủ đoạn để nắm lấy quyền lãnh đạo, chi phối, thao túng ngân hàng AIIB để phục vụ cho chiến lược thực hiện giấc mơ Trung Hoa mà cuối cùng là đưa Trung Quốc lên vị trí lãnh đạo thế giới.Tuy nhiên không phải dễ.
Trung Quốc còn phải mất nhiều năm để gia tăng vốn cho bằng với ba định chế tài chánh đã có, để thực hiện việc cho vay ngang bằng với các định chế tài chánh nầy.
Trung Quốc còn nhiều khó khăn nội bộ phải vượt qua. Hành động hung hăng của TQ ở Biển Đông làm các nước láng giềng lo ngại.

Hoa Kỳ vẫn còn giữ thế mạnh về quân sự và kinh tế cho nên còn lâu Trung Quốc mới qua mặt được Mỹ để nắm vai trò độc tôn trong thiên hạ.
Có thể dùng câu nói của GS Joseph Nye làm kết luận.

“ Giả sử như Vladimir Putin hay Tập Cận Bình nắm vai trò lãnh đạo, thì thế giới của chúng ta sẽ bi đát đến như thế nào ? ” (GS Joseph Nye)

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 6:50am)


90

Saturday, July 25th 2015, 6:55am

Trung Quốc có đánh Việt Nam ?
Nguyễn Hưng Quốc
22.07.2015


Đầu năm 2015, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra chỉ thị về việc tổ chức phong trào toàn dân tham gia bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và an ninh biên giới. Ông ra lệnh cho Bộ Quốc phòng, Bộ Công an, các Uỷ ban nhân dân tỉnh cũng như Mặt trận Tổ quốc hợp tác chặt chẽ với nhau chống lại các uy hiếp từ bên ngoài. Gần đây, trên các diễn đàn mạng, người ta xôn xao trước tin tức Việt Nam cho chở các xe thiết giáp và súng đại bác từ Bắc vào Nam. Rộ lên tin đồn: Trung Quốc sắp tấn công Việt Nam.

Điều đó liệu có thật hay không ?

Riêng tôi, tôi không tin. Tôi không tin là Trung Quốc sẽ tấn công Việt Nam dù trên biển hay trên đất liền.

Có bốn lý do chính:

-Thứ nhất, Trung Quốc không có lý do gì chính đáng để phải tấn công Việt Nam bằng biện pháp quân sự.
Tham vọng của Trung Quốc lâu nay, như chính họ nhiều lần tuyên bố một cách công khai, là hợp pháp hoá con đường lưỡi bò bao trùm lên hơn 80% diện tích Biển Đông của Việt Nam.
Chiến thuật để hiện thực hoá tham vọng ấy là xâm lấn từ từ, từ từ, theo kiểu cắt lát salami (salami slicing) theo cách nói trong tiếng Anh hoặc tằm ăn dâu theo cách nói của người Việt. Chiến thuật này có hai đặc điểm: tiến hành từng bước nhỏ và kéo dài trong nhiều năm hoặc thậm chí, nhiều thập niên.
Với Việt Nam, chiến thuật này bắt đầu với việc chiếm cứ Hoàng Sa (1974), sau đó, một số hòn đảo, bãi đá và rạn san hô trong quần đảo Trường Sa ( 1988 ), rồi tuyên bố về con đường chín đoạn (hay con đường lưỡi bò) trên Biển Đông; gần đây nhất, họ bồi đắp các bãi đá và rạn san hô thành đảo nhân tạo ở Trường Sa.
Trước các hành động ấy, Việt Nam chỉ lên tiếng một cách yếu ớt. Trung Quốc chỉ cần có vậy. Thời gian trôi qua, những tiếng phản đối ấy càng lúc càng thều thào dần và quốc tế cũng càng lúc càng quen dần, cuối cùng, xem tất cả việc làm của Trung Quốc là những chuyện đương nhiên.
Đến lúc ấy, Trung Quốc có thể xem là đã hoàn toàn thắng lợi. Trung Quốc không cần phải tuyên chiến với Việt Nam. Vô ích.

-Thứ hai, tấn công Việt Nam, chưa chắc đã thắng, Trung Quốc còn đẩy Việt Nam ngả vào Mỹ một cách nhanh chóng hơn.
Điều ai cũng thấy là sau khi Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 vào thềm lục địa Việt Nam, Việt Nam có xu hướng ngả hẳn về phía Mỹ. Các phái đoàn Mỹ sang Việt Nam dồn dập, các phái đoàn Việt Nam sang Mỹ cũng dồn dập không kém. Quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ vẫn dừng lại ở mức đối tác toàn diện nhưng không ai có thể cả quyết quan hệ ấy sẽ không được đẩy mạnh lên thành đối tác chiến lược với những sự hợp tác mật thiết hơn về phương diện quốc phòng. Mọi người đều thấy điều đó,
Trung Quốc lại càng thấy rõ hơn ai hết. Không phải ngẫu nhiên mà mới đây, sau chuyến đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng, Trung Quốc cử ngay phó Thủ tướng Trương Cao Lệ sang thăm Việt Nam và hứa hẹn Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ sang thăm Việt Nam trong năm nay. Bởi vậy, từ phía Trung Quốc, đánh Việt Nam không những vô ích mà còn có hại: đẩy Việt Nam theo Mỹ, và qua đó, khiến Mỹ càng có thêm lý do để can thiệp vào tình hình trên Biển Đông. Mà đó là điều Trung Quốc e ngại nhất: chắc chắn họ chưa muốn, hoặc chưa dám trực tiếp đối đầu với Mỹ.

-Thứ ba, tấn công Việt Nam, Trung Quốc sẽ đánh mất hầu hết các quốc gia khác ở châu Á.
Chính sách của Trung Quốc từ thời Đặng Tiểu Bình là giấu bớt nanh vuốt để chỉ tập trung vào việc phát triển kinh tế, điều họ gọi là phát triển trong hoà bình. Dưới thời Hồ Cẩm Đào và đặc biệt, thời Tập Cận Bình, Trung Quốc dần dần bộc lộ tham vọng trở thành cường quốc trong khu vực, họ hết gây gổ với Nhật Bản đến Philippines và Việt Nam.
Tuy nhiên, điều chắc chắn là Trung Quốc tự biết mình chưa đủ mạnh để có thể trực tiếp cạnh tranh với Mỹ. Họ, một mặt, hăm he một số nước trong khu vực như Nhật Bản, Philippines và Việt Nam, mặt khác, vẫn muốn mua chuộc các nước còn lại trong khối Đông Nam Á. Việc tấn công Việt Nam chắc chắn khiến tất cả các nước lo sợ và một phản ứng đương nhiên sẽ xảy ra với các nước ấy là cầu cứu đến Mỹ, lúc ấy, Mỹ càng có lý do để tăng cường sự hiện diện tại châu Á - Thái Bình Dương.

-Cuối cùng, thứ tư, Trung Quốc có nhiều cách để uy hiếp và vô hiệu hoá các phản ứng chống đối của Việt Nam chứ không nhất thiết phải sử dụng đến biện pháp quân sự.
Một trong những cách ấy là sử dụng con cờ Campuchia như điều họ từng làm sau năm 1975 khi Việt Nam quyết định ngả theo Liên Xô. Hiện nay, trong các quốc gia thuộc khối ASEAN, Campuchia là nước thân thiện với Trung Quốc nhất. Đầu tháng 7, khi Nguyễn Phú Trọng sang Mỹ, 23 viên tướng Campuchia cũng sang thăm Trung Quốc. Khi Việt Nam và Mỹ lên tiếng về một tầm nhìn chung trong các vấn đề liên quan đến Biển Đông, Campuchia cũng đặt vấn đề với Việt Nam về vấn đề biên giới chung giữa hai nước. Có lẽ Campuchia sẽ không dại dột để gây chiến với Việt Nam nhưng họ lại đủ sức quấy nhiễu các vùng biên giới để gây sức ép với Việt Nam theo hướng có lợi cho Trung Quốc.

Nói tóm lại, theo tôi, chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc chắc sẽ không xảy ra nhưng những lục đục giữa Việt Nam và Campuchia thì có lẽ sẽ càng ngày càng thường xuyên và càng trầm trọng.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nguyễn Hưng Quốc:

Nhà phê bình văn học,
nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.



This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 25th 2015, 8:58am)


91

Saturday, July 25th 2015, 8:55am

Nhận định:

Bài viết của GS/TS Nguyễn Hưng Quốc mặc dù rất thuyết phục nhưng NP xin được phép không đồng ý.

Trước hết, NP ( và có thể nhiều người dân Miền Nam ) tâm trạng cũng như một con chim đã từng bị tên bắn nên bây chừ thấy cành cây cong cũng sợ ( kinh cung chi điểu ). Nhớ lại trước năm 1975, những bậc ưu thời mẩn thế vẫn thường bảo Mỹ sẽ không bao giờ bỏ Miền Nam vì đã lỡ đầu tư tiền bạc xương máu qúa nhiều rồi. Thế mà Mỹ lại bỏ Miền Nam thật, cũng chỉ tại vì " đầu tư " quá nhiều mà chẳng đi đến đâu.
Lại nữa có câu " Cư an tư nguy ". Người xưa khi đất nước đang hòa bình thịnh trị mà còn lo nghĩ đến cơn nguy biến của tổ quốc thay. Huống hồ chi nước VN đang bị đại cường địch xâm chiếm bờ cõi mà làm sao có thể " vô tư " cho được !?

Thôi cứ coi như NP là dân võ biền tài thô trí thiển mà hay có tật lo xa.

- Thứ nhất, TC ngày nay không còn là TC của cái thời Đặng Tiểu Bình " Long tàng, hổ phục ". TC ngày nay không phải là " tầm đang ăn dâu " mà là một con cọp đói đang nhai ngấu nghiến một con mồi nhỏ bé nhứt. Nhưng mà " con giun xéo lắm cũng oằn " và thế giới ( và nhứt là Mỹ ) thì không chịu ngồi yên vì TC đã lỡ " bứt mây động rừng " rồi. Và TC thì không còn đủ kiên nhẫn để chờ cho đến khi hòan tòan thắng lợi nữa. Chờ đến bao giờ ?
Còn nữa, Du Kích Chiến và Vận Động Chiến chỉ quấy rối và làm tiêu hao lực lương của địch quân chứ không giải quyết được thắng bại trong chiến tranh. Muốn tiêu diệt lực lương địch quân thì nhất quyết phải dùng đến Trận Địa Chiến mà thôi.
Không có cách nào khác, bắt buộc phải như vậy.

- Thứ hai, TC tấn công VN lúc nầy chưa chắc đã thắng. Có nước nào đem quân đi xâm lược mà dám chắc là thắng đâu ? Bởi vì chiến tranh tự nó là một cuộc mạo hiểm cho nên nước nào coi mạo hiểm là một phương cách để đạt thắng lợi thì mới có gan gây chiến. Mà TC kế thừa truyền thống " bành trướng " từ bao đời ( chiến quốc ) thì lẽ nào không " thực thi Trung Quốc Mộng " ? Mà nếu " ngồi trong trướng mà quyết thắng ra ngòai ngàn dặm " thì có thể không cần phải " đánh ". Còn nếu VN là miếng gân gà khó nuốt, thì con cháu của Tào Tháo lại càng phải cố nuốt. Ít ra là cho tới khi nào mắc nghẹn mới thôi ! Chỉ sợ TC lâm vào cảnh " Khạc chẳng ra cho, nuốt chẳng vào " thì khổ cho dân VN ta.
Nếu mà bè lũ Hán Gian thắng thế thì VN đâu có xích gần lại Mỹ, và như thế thì " đánh " để làm gì cho hao binh tổn tướng ? Nhưng chính vì Mỹ và VN có nguy cơ trở thành đối tác chiến lược mà TC mới phải " đánh " và có thể " đánh sớm " để ngăn chuyện nầy xảy ra. Còn VN thì không có chọn lựa nào khác hơn là " ôm hôn thắm thiết đế cuốc Mỹ ", nếu không muốn bị TC ăn tươi nuốt sống mà không ai hay để mà cứu giúp.
Bởi vậy mới nói là TC " hơi bị hố " vì đã đẩy các nước Đông Nam Á ( trong đó có VN ) vào vòng tay của Mỹ và làm cho Mỹ có quyết tâm " chơi cho TC một vố " hơn. Tham thì thâm đó mà ( ông bà ta nói có sai đâu ).

- Thứ ba, thì như mọi người thấy đó TC rất hung hăng và ngang ngược " mục hạ vô nhân ". Họ biết là chưa thể đối đầu với Mỹ , nhưng họ chủ quan khi đánh giá thấp quyết tâm can thiệp của Mỹ. Và họ đã hành xử với các nước ASEAN như một con buôn của họ với sở trường là mua chuộc, dụ dỗ, hăm dọa và gây mâu thuẩn. Nhưng rất tiếc thủ đọan của họ đã thất bại vì bản chất lưu manh và gian tham không thể dấu được lâu.

- Thứ tư là một trong những biện pháp vô hiệu hóa sự tự vệ của VN bằng con cờ Campuchia không có mấy hiệu qủa. Họ đã từng thất bại cũng với con cờ nầy vào cái thời còn mồ ma Khmer Đỏ rồi mà. Vì thế mới có trận chiến biên giới Việt-Hoa năm 1979.

Nói tóm lại, theo NP, chiến tranh giữa VN và TC có nhiều cơ hội xảy ra nếu như những lục đục giữa VN và Campuchia xảy ra càng ngày càng thường xuyên, càng trầm trọng hơn mà không làm nên cơm cháo gì. :(

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 26th 2015, 6:33pm)


92

Sunday, July 26th 2015, 7:13am

QUẦN ĐẢO NAM SA
Trung Quốc Binh Khí Đại Toàn Báo
(Gs. Vũ Cao Đàm dịch từ nguyên bản tiếng Tàu )

Quần đảo Nam Sa (Việt Nam gọi là Trường Sa) vốn dĩ là chuỗi ngọc trai lấp lánh của đất mẹ Trung Hoa, nhưng lại bị nhiều kẻ trộm cắp, muốn chiếm đoạt, giành giật, việc này chỉ làm phân tán đi ánh hào quang của chuỗi ngọc trai mà thôi. Trong số các đảo bị các nước chiếm đoạt, bọn Việt Nam kiêu ngạo, vong ơn bội nghĩa đã ráo riết chiếm đóng quần đảo với số lượng nhiều nhất.

Nghĩ lại mà xem, Việt Nam vốn xưa là phiên thuộc của nước ta. Năm 1885, theo Thỏa ước Pháp – Thanh, Việt Nam đã bị nhượng lại cho Pháp, dần trở thành thuộc địa của Pháp. Sau hai cuộc chiến tranh, Trung Quốc đã giúp Việt Nam đánh đuổi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, hai miền Nam Bắc đã được thống nhất.
Nhưng thật không ngờ bọn Việt Nam không những không biết ơn Trung Quốc, mà trái lại đã lấy oán báo ân, tự vỗ ngực xem mình là nước có tiềm lực quân sự lớn thứ ba thế giới, liên tiếp khiêu khích Trung Quốc. Mặc dù qua hai bài học, là cuộc chiến tranh biên giới Trung – Việt và chiến tranh Bãi đá ngầm, nhưng Việt Nam vẫn không nhận ra được bài học, càng ra sức chiếm đoạt nhiều đảo hơn.

Do bọn Việt Nam bắt tay thực hiện khai thác đảo sớm nên điều kiện chiếm cứ thuận lợi hơn, hơn nữa lại có nguồn nước ngọt nên bọn chúng có thể thi công trên đảo, xây dựng sân bay, kiến tạo hạ tầng kỹ thuật thông tin di động, di dân ra đảo, tổ chức du lịch quốc tế, thiết lập phân chia ranh giới khu hành chính cấp huyện hòng vĩnh cửu hóa, thực tế hóa, quốc tế hóa, hợp pháp hóa hành vi bá chiếm.

Tiếp đó các nước khác cũng lần lượt theo đuôi Việt Nam, như Philipin, Malaysia, Indonesia, Bruney… xâu xé vùng biển Nam Sa của Trung Quốc, xây dựng căn cứ quân sự hoặc khoan dầu mỏ. Tất cả bọn chúng đều không coi Trung Quốc ra gì.

Các nước xung quanh xâm chiếm quần đảo Nam Sa đúng vào thời kỳ đất nước Trung Quốc chúng ta tiến hành cải cách mở cửa, thực hiện chiến lược đối ngoại hòa bình, tập trung xây dựng kinh tế trong nước, duy trì hòa bình phát triển với bên ngoài.

Cùng là những nước đang phát triển đáng ra Việt Nam và các nước lân cận phải có thiện ý giải quyết hài hòa những tranh chấp. Đất nước chúng ta đề xướng ra mục tiêu “gác lại chiến tranh, cùng nhau phát triển”. Tuy nhiên, 30 năm qua, lòng tốt của chúng ta lại không hề được báo đáp, mà trái lại các nước còn không ngừng tăng cường lấn chiếm khu vực biển của nước ta, ngang nhiên chiếm lãnh hải, lãnh thổ nước ta. Không khó khăn lắm, chúng ta cũng có thể nhận ra rằng, lòng tốt của chúng ta không được báo đáp tử tế; danh dự, lãnh thổ và lãnh hải quốc gia nếu chỉ dựa vào giao thiệp hòa bình thì khó mà giữ gìn, bảo vệ được.

Ủy ban thềm lục địa của Liên Hiệp Quốc quy định, 12/5/2009 là kỳ hạn cuối cùng cho các quốc gia có liên quan phải hoàn thành việc gửi những bản giải trình các luận cứ khoa học về chủ quyền thềm lục địa và khu kinh tế đặc quyền.
Tình hình phát triển còn làm phức tạp hóa vấn đề, sự xoay chuyển của thời gian sẽ làm cho chúng ta càng thêm bất lợi, nếu cứ tiếp tục kéo dài sự khoan dung của chúng ta thì kẻ khác sẽ cho rằng chúng ta đã chấp nhận, bằng lòng với việc đó. Vì thế, biện pháp có hiệu quả là phải dùng lực lượng quân sự chiếm đoạt lại Nam Sa, và phải đưa việc này vào chương trình nghị sự.

Chúng ta phải thấy một thực tế rằng, mức độ xâm phạm của các nước có liên quan đối với lợi ích của nước ta là khác nhau, do điều kiện môi trường và địa vị quốc tế khác nhau nên sẽ có những phản ứng khác nhau đối với hoạt động quân sự của nước ta, vì vậy mà chúng ta cần phải có những cách đối xử khác nhau, giải quyết tốt những mâu thuẫn chủ yếu, thúc đẩy giải quyết những mâu thuẫn thứ yếu.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 26th 2015, 7:30am)


93

Sunday, July 26th 2015, 7:22am


Không còn nghi ngờ gì nữa, mục tiêu tấn công chủ yếu của chúng ta phải là Việt Nam.

Chúng ta có đầy đủ lý do để tấn công Việt Nam, Việt Nam cũng có đầy đủ điều kiện để trở thành vật tế của trận chiến thu hồi Nam Sa :

1. Việt Nam xâm chiếm nhiều đảo nhất, có nguy hại lớn nhất, hơn nữa có thái độ kiêu ngạo nhất, ảnh hưởng xấu nhất. Trước tiên ta thu hồi lại những đảo mà Việt Nam chiếm đóng là có thể thu hồi lại hầu hết các đảo bị chiếm, khống chế được toàn bộ. Lấy gương xua đuổi thành công quân Việt Nam để răn đe các nước khác buộc chúng phải tự mình rút lui.


2. Trước đây, Việt Nam đã nhất nhất thừa nhận Tây Sa và Nam Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Những bài phát biểu của các quan chức, bản đồ quân sự, tài liệu địa lý đều là những bằng chứng xác thực, cho đến sau khi thống nhất đất nước thì Việt Nam có những thái độ bất thường, có yêu cầu về lãnh thổ lãnh hải đối với Tây Sa và Nam Sa. Việt Nam ngấm ngầm thọc lưng Trung Quốc, tiền hậu bất nhất, đã làm mất đi cái đạo nghĩa cơ bản, khiến quân đội của chúng ta phải ra tay, với lý do đó để lấy lại những vùng biển đảo đã mất.


3. Việt Nam có lực lượng quân sự lớn nhất Đông Nam Á. Hơn nữa lại đang tăng cường phát triển lực lượng hải quân, không quân để đối đầu với ta. Quân đội của ta có thể phát động cuộc chiến Nam Sa, cho dù quân đội Việt Nam đã có chuẩn bị. Với chiến thắng trong cuộc chiến này, hoàn toàn có thể làm cho các nước khác thua chạy, không đánh mà lui. Đây là cách để loại trừ Việt Nam, làm cho Việt Nam ngày càng lụn bại.

4. Hai nước Trung – Việt xích mích đã lâu, đã từng nảy sinh tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải, lần này lại xảy ra xung đột quân sự. Đây là điều mà thế giới đã dự đoán và đã sớm nghe quen tai với việc này, chắc chắn phản ứng sẽ nhẹ nhàng hơn. Trái lại, nếu tấn công vào các nước như Philipin thì phản ứng quốc tế nhất định sẽ rất mạnh mẽ.

5. Các nước khác tuy cùng trong khối ASEAN nhưng chế độ xã hội và ý thức hệ khác với Việt Nam, các nước khác lại ủng hộ Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, thời gian đó đã sinh ra những khúc mắc. Là liên minh ASEAN, khi chúng ta phát động chiến tranh thu hồi lại Nam Sa ắt sẽ gặp phải sự phản đối của ASEAN, nhưng hậu quả của cuộc tấn công Việt Nam sẽ tương đối nhỏ, vì Việt Nam đã từng có ý đồ thiết lập bá chủ khu vực, việc này đã làm cho các nước láng giềng có tinh thần cảnh giác, việc làm suy yếu lực lượng quân sự của Việt Nam cũng là điều tốt cho các nước ASEAN.

6. Tình hình quốc tế gần đây có lợi cho việc giải quyết vấn đề Nam Sa. Quan hệ Trung – Mỹ ; Trung – Nga đang ở thời kỳ tốt nhất, không phải vì thế mà dẫn đến sự đối đầu về quân sự giữa các nước lớn. Quân đội Mỹ đang sa lầy vào chiến trường Afganistan, Iraq và vẫn phải chuẩn bị ứng phó với chiến tranh có thể xảy ra với Iran, chưa rảnh tay để quan tâm tới chiến sự Nam Sa. Hơn nữa tranh chấp đảo giữa Nhật Bản và Hàn Quốc, tranh chấp giữa Campuchia và Thái lan đều sẽ làm phân tán sự chú ý của cộng đồng quốc tế.

7. Quần đảo Nam Sa là một vị trí chiến lược không thể thiếu của Trung Quốc trên trận tuyến kéo dài từ Trung Đông đến Viễn Đông, tuy eo biển Malacca là con đường yết hầu nhưng quần đảo Nam Sa không phải là không có vị trí chiến lược. Có được Nam Sa sẽ uy hiếp được Malacca, yểm trợ các đường ống dẫn dầu, Nam Sa là một trong những vùng hiểm yếu, Trung Quốc quyết không ngần ngại chiến đấu để thu hồi Nam Sa.

8. Lấy chiến tranh để luyện tập quân đội, lấy việc thực hiện chiến tranh để kiểm nghiệm và nâng cao năng lực chiến đấu của quân ta, tình hình phát triển của hai bờ Đài Loan – Hải Nam có thể đảm bảo để hai bên bờ sẽ không xảy ra chiến tranh trong tương lai gần, giải quyết triệt để vấn đề Nam Hải, trong khi thực hiện chiến tranh trên biển phải khảo sát những thiếu sót của hải quân, không quân của Trung Quốc để kịp thời nhận diện những khiếm khuyết, cải thiện, nâng cấp, nhằm phát triển càng nhanh càng tốt lực lượng hải quân không quân của ta, để chứng tỏ rằng quân đội ta là lực lượng quân đội theo mô hình mới, có kinh nghiệm chiến đấu hiện đại, chuẩn bị sẵn sàng cho chiến sự Đài Loan – Hải Nam hoặc để đối phó với những thách thức khác có thể phát sinh. Lực lượng hải quân, không quân của Việt Nam không thể xem là quá mạnh cũng không thể xem là quá yếu, chúng phù hợp với việc luyện tập quân đội của ta.


9. Việc thiết lập hợp tác quân đội với Đài Loan có thể còn nhiều khó khăn, sự bất đồng giữa hai bờ Đài Loan – Hải Nam có thể tồn tại, nhưng việc thu hồi Nam Sa thì hai bên lại có chung một lập trường. Mặc dù không thể mời quân đội Đài Loan cùng tham chiến, nhưng trước và sau trận chiến đều cùng nhau tiến hành các hoạt động như : cung cấp nguyên vật liệu, thiết bị bảo trì, nhân viên xử lý, máy bay, tàu chiến do nhu cầu cần thiết hạ cánh hoặc cập bến trong chiến tranh, chắc chắn rằng sự phối hợp hai quân đội sẽ góp phần vào đoàn kết, thống nhất quốc gia.

10. Việt Nam là bọn tham lam, kiêu ngạo, vô lễ, tuyệt đối không thể thông qua đàm phán để chiếm lại quần đảo Nam Sa, không chiến đấu thì không thể thu hồi lại biên cương quốc thổ. Như vậy, cuộc chiến Nam Sa là không thể tránh khỏi đánh muộn không bằng đánh sớm, bị động ứng phó không bằng chủ động tấn công.

Vẫn còn rất nhiều lý do nhưng không tiện để nêu ra cụ thể từng lý do được.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 26th 2015, 7:31am)


94

Sunday, July 26th 2015, 7:33am

Mặc dù nói chúng ta đánh Việt Nam như đánh bạc nhưng việc thu hồi Nam Sa quả thực không phải chuyện nhỏ.

Hải quân và không quân Việt Nam cũng đang dần hiện đại hóa cho nên ta quyết không đánh giá thấp đối phương, bắt buộc phải làm tốt công tác chuẩn bị, không đánh thì thôi, đã đánh là phải thắng nhanh. Trong khi bàn việc lấy lại Nam Sa vấn đề không phải là xét xem có thể thành công hay không mà phải xét xem thắng lợi có triệt để hay không, những tổn thất, rủi ro có phải là nhỏ nhất hay không và kết quả cuối cùng có phải là tốt đẹp nhất không…Vì thế cần phải xác định 4 mục tiêu rõ ràng. Đó phải là, xuất một đường quyền đẹp mắt về chính trị, quân sự, kinh tế, ngoại giao.

Trên lĩnh vực quân sự, đáng tiếc rằng Việt Nam đã làm những việc gây phản ứng mãnh liệt như xâm chiếm nhiều đảo mới, giam giữ ngư dân và tàu đánh cá Trung Quốc. Ta tuyên bố rằng lãnh thổ lãnh hải nước ta không dễ dàng xâm chiếm, bắt buộc Việt Nam trả lại những đảo đã xâm chiếm, nhanh chóng hoàn thành việc triển khai quân sự tại Nam Hải.


Nếu quân đội Việt Nam không chịu thì Trung Quốc sẽ tiến hành tấn công xua đuổi, kẻ nào dám phản kháng ta kiên quyết diệt trừ, nếu tăng viện trợ máy bay tàu chiến cho Việt Nam thì sẽ bắn hạ, bắn chìm hết.

Quân đội Việt Nam đã trang bị một số lượng nhất định máy bay, tàu chiến và tên lửa tiên tiến do Nga sản xuất. Quân đội của ta sẽ huy động tiềm lực hải quân, không quân để phong tỏa những căn cứ hải quân, không quân của chúng.

Quân đoàn pháo binh thứ hai cần làm tốt việc che giấu những cứ điểm chiến lược hiểm yếu, không quân và chiến hạm cần làm tốt công tác dự báo; cung cấp nhiên liệu cho kế hoạch tấn công lâu dài ở căn cứ phía Nam. Lực lượng trên mặt đất phải luôn luôn sẵn sàng ứng phó với các cuộc tấn công quấy nhiễu của quân đội Việt Nam ở khu vực biên giới bất kỳ lúc nào; phải thực hiện phá hủy các căn cứ hải quân không quân ở miền Bắc.

Tóm lại, ta sẽ lấy việc tấn công Việt Nam như là cuộc diễn tập để giải phóng Đài Loan, một khi tình hình đã lan rộng thì sẽ triệt để phá hủy lực lượng hải quân, không quân Việt Nam.

Trên lĩnh vực chính trị, vạch trần việc các nước như Việt Nam xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải nước ta, nhắc lại rằng nước ta
muốn duy trì hòa bình, nhưng chúng ta không thể hòa bình với những kẻ xâm hại đất nước ta.
Cho dù xảy ra rồi thì chúng ta không mong nhìn thấy xung đột quân sự. Trung Quốc hy vọng rằng các bên liên quan nên ngồi lại tiến hành đàm phán hòa bình để nhanh chóng kết thúc chiến tranh.

Nếu các nước như Việt Nam chịu khuất phục trước sức ép quân sự to lớn của nước ta thì nước ta sẽ không sử dụng biện pháp vũ lực nữa, sẽ mở rộng tiếng nói quốc tế của nước ta.

Trên lĩnh vực ngoại giao, một khi chiến sự xảy ra, cộng đồng thế giới chắc chắn sẽ đưa ra bốn chữ “phê phán, phản đối”.


Chúng ta cần nhanh chóng tranh thủ sự thông cảm của Mỹ, Nga, Liên minh Châu Âu, nhiệm vụ quan trọng nhất của hoạt động ngoại giao là nắm được mục tiêu của các nước ASEAN, cố gắng bình tĩnh trước sự phẫn nộ và hoảng hốt của họ, khiến họ tin tưởng rằng Trung Quốc vô cùng coi trọng quan hệ với ASEAN, tuyệt đối không làm tổn hại đến lợi ích của các quốc gia ASEAN ngoại trừ Việt Nam.

Trung Quốc sẽ làm cho mức độ phản ứng của họ giảm xuống mức tối thiểu, trên lĩnh vực kinh tế cần thực hiên chiế lược “Dùng đất đai đổi lấy hòa bình”. Để hòa bình phát triển thì cần thực hiện chiến lược “Dùng tiền bạc đổi lấy đất đai”.

Đối với quần đảo Nam Sa thì lại phải thực hiện phương châm: “chủ quyền thuộc về tôi, cùng nhau phát triển, thỏa hiệp hòa bình, chia sẻ lợi ích” thiết lập một số khu vực cùng phát triển ở giáp giới các nước ASEAN gần quần đảo Nam Sa.

Lấy nước ta làm chủ, lần lượt cùng hợp tác phát triển với Philipines, Malaysia, Bruney… giúp các đối tác cùng có lợi. Mục đích của các nước này muốn chiếm đảo là vì muốn đạt được lợi nhuận dầu mỏ, giúp cho họ kiếm được tiền mà họ muốn, làm cho nó dễ dàng đồng ý chủ quyền Trung Quốc.

Nếu Việt Nam đồng ý với chính sách này thì có thể cũng nhận được một phần nào đó. Với ý đồ lấy phương thức hòa bình để giải quyết tranh chấp Nam Sa thì kết quả cuối cùng Nam Sa quần đảo ắt bị chia cắt.

Tất cả những đảo bị chiếm giữ là do ban đầu lực lượng quân đội của nước ta không đủ, khi có đủ năng lực, thì không cần phải do dự mà không quyết định việc sử dụng vũ lực chắc chắn sẽ dẫn đến sự phản đối.

Cùng năm đó, Anh ra sức tranh đoạt đảo Falklands cũng đã bị lên án chỉ trích nhiều, nhưng khi đảo Falklands đã nằm trong tay nước Anh, ai đã có thể làm gì họ.

Nếu Việt Nam nguyện làm đầu tiên thì phải đánh cho chúng không kịp trở tay. Hãy giết chết bọn giặc Việt Nam để làm vật tế cờ cho trận chiến Nam Sa.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 26th 2015, 7:47am)


95

Sunday, July 26th 2015, 8:19am

Nhận định:

Đối với những bậc cao minh hay yếu nhân của chính quyền thì dĩ nhiên đã có mọi thông tin đầy đủ và chính xác nên NP không dám thưa chuyện. NP chỉ muốn tổng hợp và góp ý về những thông tin có sẳn trên các phương thiện truyền thông để tặng cho những người dân Việt Nam bé nhỏ và kém hiểu biết như mình.

Bài báo trên có lẽ đã được đăng tải từ lâu rồi nên có phần bất cập, nhưng nó đã cho chúng ta thấy được những toan tính lúc ban đầu của TC mà nay thực tế đã trã lời cho họ là:

" Hởi những tên gian ác, chúng mầy đã tính sai một nước cờ rồi ! "

Tuy nhiên, ý đồ của họ vẫn chưa bỏ, mà chỉ được cố gắng điều chỉnh cho hợp với thực trạng hiện nay. Cho nên nguy cơ của Việt Nam vẫn chưa tan biến.
Nếu Binh Thư Tôn Tử bảo rằng: " Biết người biết ta, trăm trận không thua " thì VN đã có năm chục phần trăm lợi thế rồi ( biết người ). Năm chục phần trăm còn lại là phải biết dùng phương cách gì gọi là khả thi mà phù hợp với cái thời và cái thế của một nước VN nhỏ bé ( biết ta ).

Xin hãy quên đi cái tiểu xảo " đi dây " giửa các nước lớn. Họ đã biết tỏng anh hết rồi nhá !
Xin hãy một lần giải quyết tận gốc rể căn bệnh ung thư của VN.
Xin đừng để nó di căn đến các thế hệ con cháu.

Nếu thế hệ nầy không làm nên lịch sữ vì bỏ lỡ cơ hội thì sẽ bị chôn vùi trong đống tro tàn và vĩnh viễn đời đời sẽ bị các thế hệ con cháu sau nầy nguyền rũa. Cơ hội nào à ?


Xin thưa cơ hội Mỹ " ly thân " với TC, cơ hội thế giới đang kinh tởm những tội ác của chiến tranh, của những chủ trương bạo lực dã man và cuồng tín. Cơ hội của những cố gắng nối kết và hợp tác tòan cầu. Cơ hội của nhũng hy vọng vào sự tiến bộ của nhân lọai.

Sau rốt là cơ hội được đứng thẳng lưng làm người VN mà không phải hổ thẹn khi nhìn thẳng vào mắt người đối diện, bất kể là họ từ đâu đến, bất kể họ là người nước nào, bất kể họ là Mỹ, Pháp, Nhật hay TC...

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 27th 2015, 8:10am)


96

Wednesday, July 29th 2015, 6:19am

Bàn cờ quân sự Đông Á và cuộc chạy đua
Kỹ sư Nguyễn Xuân Vĩnh
Gửi tới BBC từ CHLB Đức
27 tháng 7 2015

Tại Đông Á sự căng thẳng về chính trị và quân sự ngày càng gia tăng.
Những hoạt động kiến trúc đảo nhân tạo ở Trường Sa, cách cư xử hung hăng của Trung Quốc, cùng với những căng thẳng trong năm 2014 trên Biển Hoa Đông qua việc thiết lập vùng nhận diện phòng không do Trung Quốc đã đưa đến sự quan ngại của một số quốc gia trong vùng và cả Hoa Kỳ.

Sự phát triển ồ ạt của quân đội Trung Quốc từ đầu thập niên 2010, đặc biệt là của lực lượng hải quân, khiến các quốc gia ở Đông Á đang ráo riết tăng cường lực lượng vũ trang của mình.

Các quốc gia ở Đông Á có những quan tâm gì đối với những phát triển trên Biển Đông?
Họ có những biện pháp gì để chuẩn bị cho những diễn biến tương lai ?
Và Việt Nam có thể lợi dụng tình thế này bằng cách nào để hữu ích cho việc bảo vệ giang sơn ?

Đầu tiên là những tiến triển quân sự ở Đông Bắc Á:

Đài Loan

Trong lúc các nước láng giềng của Trung Quốc lo ngại là nước này sẽ dùng sức mạnh quân sự để giải quyết những tranh chấp lãnh hải theo ý muốn của mình, sự phát triển của quân đội giải phóng nhân dân cho thấy là Trung Quốc vẫn ưu tiên theo đuổi một mục đích chiến lược khác. Đó là sự thống nhất với Đài Loan.

Theo bản báo cáo năm 2014 của bộ quốc phòng Mỹ, Trung Quốc tập trung khoảng phân nửa các đơn vị chiến đấu cấp sư đoàn của lục quân tại ba quân khu nằm ở eo biển Đài Loan. Khoảng phân nửa số máy bay ném bom của không quân Trung Quốc đóng ở các căn cứ gần Đài Loan.

60 trong số 81 chiến hạm lớn, kèm theo hơn phân nửa lực lượng tàu ngầm, là thuộc về hai hạm đội Đông HảiNam Hải. Hai hạm đội này sẽ là gọng kìm để bóp nghẹt Đài Loan trong trường hợp xung đột vũ trang. Ngoài ra, theo Bộ Quốc phòng Mỹ, Trung Quốc đang nỗ lực chế tạo một loại hỏa tiễn đạn đạo chống chiến hạm với đầu đạn nguyên tử.

Loại hỏa tiễn Dong Feng 21D (DF-21D) có khả năng tấn công các đội chiến hạm như những đội tác chiến hàng không mẫu hạm của hải quân Mỹ trong một cự ly hơn 1500 km, và như thế Trung Quốc sẽ nắm trong tay một vũ khí lợi hại để ngăn chặn sự can thiệp của hải quân Hoa Kỳ.

Theo nhận xét của Bộ Quốc phòng Đài Loan, sức lực càng tăng của Trung Quốc sẽ ảnh hưởng đến khả năng của Hoa Kỳ để yểm trợ cho Đài Loan trong trường hợp Bắc Kinh tung ra một cuộc tấn công đảo này. Theo tiên đoán của Bộ Quốc phòng Đài Loan, từ năm 2020 Trung Quốc có thể sẽ đầy đủ sức lực để tấn chiếm Đài Loan.

Vì thế quốc gia này hiện đang dồn nỗ lực vào việc cải tổ quân đội, tân trang hải quân và không quân. Chương trình quan trọng nhất là việc tân tiến hóa 145 chiếc F-16 A/B mua của Hoa Kỳ trong thập niên 1990.

Trên Biển Đông Đài Loan cũng giữ vài hòn đảo ở Trường Sa và cũng đòi hỏi chủ quyền ở quần đảo này.

Đầu tháng 7/2015 nhân ngày kỷ niệm Quân đội Quốc Dân Đảng thắng quân đội Nhật Hoàng, tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu đã nhấn mạnh chủ quyền của nước này trên đảo Itu Aba (đảo Ba Bình), một trong những đảo lớn nhất tại Trường Sa, cùng một số đảo khác do Đài Loan chiếm giữ.

Trên đảo Ba Bình Đài Loan đã xây một phi đạo cùng với một bệnh viện và một số cơ sở khác. Nhưng ngoài tuyên bố đó, vai trò của Đài Loan trong những tranh chấp trong thời gian qua tương đối là bị động.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 29th 2015, 6:26am)


97

Wednesday, July 29th 2015, 6:27am

Nhật Bản

Áp lực chính trị cũng như những hoạt động gây hấn của lực lượng cảnh sát hàng hải Trung Quốc trên vùng biển xung quanh quần đảo Senkaku (Điếu Ngư), đồng với sự quan ngại về thái độ hung hăng bất chấp của chư hầu Trung Quốc Bắc Hàn đã đưa đến một sự kiên quyết hơn của Nhật Bản trên lãnh vực quốc phòng.

Mặc dù nền kinh tế vẫn chưa phát triển lại như trước cuộc khủng hoảng nhưng Nhật đã tuyên bố là sẽ gia tăng ngân sách quốc phòng, ưu tiên cho trang bị của binh chủng không quân và hải quân.

Chính phủ của ông Shinzo Abe đang thực hiện chương trình nhằm nâng cao khả năng chiến đấu di động của quân đội, đồng thời chuyển trọng lực của lục quân về miền Tây Nam Nhật và phát triển lực lượng đổ bộ.

Mặc dù được tái lập dưới nhiều giới hạn sau Thế chiến thứ hai nhưng quân đội Nhật hiện nay được xếp vào hạng trong những quân đội hùng mạnh nhất thế giới.

Là đồng minh quan trọng nhất của Hoa Kỳ ở Châu Á, Nhật luôn luôn được ưu đãi trong việc mua vũ khí. Hiện nay quân đội Nhật có thể được xem là quân lực hiện đại nhất ở Đông Á.

Tổng cộng hải quân Nhật hiện nay bao gồm 32 khu trục hạm, 13 hộ tống hạm18 tàu ngầm. Trong số đó hai khu trục hạm hạng Atago có trang bị hỏa tiễn Standard Missile SM3 có khả năng tiêu diệt hỏa tiễn đạn đạo.

Ngoài hải quân Mỹ hiện tại chỉ có hải quân Nhật được trang bị với loại hỏa tiễn này. Qua bài học kinh nghiệm từ Thế chiến 2, Nhật không được dùng hàng không mẫu hạm, nhưng hải quân Nhật đã đóng ba chiến hạm lớn có sân bay cỡ những hàng không mẫu hạm hạng Invincible của Anh Quốc, mang đủ tính năng của hàng không mẫu hạm. Sang 2016 có lẽ họ sẽ thêm chiếc thứ tư.

Bản cũng có một lực lượng không quân lớn với 552 chiến đấu cơ tối tân thế hệ thứ tư như F-15 và chiếc F-2, một khu trục cơ phản lực tự chế theo mẫu của chiếc F-16 của Hoa Kỳ, với một số đáng kể về máy bay và trực thăng săn tàu ngầm.

Nhật cũng sẽ được cung cấp 17 chiếc máy bay vận tải lên thẳng V-22 Osprey với giá trị là 3 tỉ USD để trang bị cho những tàu sân bay và trong tương lai sẽ nhận 42 chiếc máy bay tàng hình F-35 mới nhất của Hoa Kỳ.

Việc duy trì giao thông tự do trên Biển Đông là một vấn đề sống còn đối với Nhật Bản. Tất cả nguyên liệu cung cấp cho
Nhật từ Trung Đông cũng như toàn bộ hàng hóa trao đổi giữa Nhật và Âu châu đều đi qua vùng biển này. Mưu đồ bành trướng của Trung Quốc trên vùng biển này qua chuổi căn cứ quân sự đang được thiết lập ở Hoàng Sa và Trường Sa sẽ tạo nên một rủi ro lớn cho nền kinh tế của Nhật và Đại Hàn.


Trong một phản ứng của Nhật, theo thông tin của công ty IHS Jane’s đầu tháng Hai 2015, bộ trưởng quốc phòng Nhật, tướng Nakatani, đã cho biết ông có thể hình dung là hải quân Nhật sẽ thực hiện những chuyến đi tuần trên Biển Đông.

Ý định để hải quân đi tuần trên Biển Đông sẽ là một sự khiêu khích đối với Trung Quốc. Cùng lúc, theo một phát biểu vào cuối tháng Giêng 2015 của đô đốc hải quân Mỹ Robert Thomas, tư lệnh Hạm đội Bảy đóng tại Yokosuka, việc đó lại sẽ được sự tán thành của Hoa Kỳ.

Chính phủ Obama hiện đang lo âu là Trung Quốc uy hiếp các nước láng giềng trong vùng này. Theo ông Thomas, Nhật Bản có thể đóng một vai trò quan trọng để giữ ổn định trên Biển Đông.

Nhưng đó chỉ là những hành động có tính cách tượng trưng. Xác suất để hải quân Nhật hoạt động thường xuyên trên Biển Đông không cao lắm vì những cản trở do hiến pháp, mặc dù chính phủ Nhật đã đưa một luật mới vào quốc hội nhằm tạo khả năng cho quân đội Nhật tham gia vào những hoạt động chiến đấu ở nước ngoài.

Sự hiện diện của hải quân Nhật trên Biển Đông cũng sẽ không có ích lợi gì cho Việt Nam trong việc bảo vệ chủ quyền trên những quần đảo, nếu Việt Nam vẫn khư khư giữ cái lập trường "ba không“ vô lý.

Nhật không thể ngăn cản những hành động bành trướng của Trung Quốc trên những đảo. Thậm chí nếu có sự đụng độ vũ trang giữa Trung Quốc và Việt Nam, hải quân Nhật cũng không can thiệp được vì không có một căn bản pháp lý nào cả.

Hàn Quốc

Hàn Quốc là đồng minh quan trọng thứ nhì của Hoa Kỳ ở Á Đông. Nước Mỹ đã trả một giá khá cao bằng máu để giữ nền độc lập cho Nam Hàn và vẫn còn bảo đảm cho nền hòa bình trên bán đảo Triều Tiên với một lực lượng thường trực lớn ở Nam Hàn.

Mối quan tâm của Đại Hàn về Biển Đông cũng tương tự như Nhật Bản vì quốc gia này cũng lệ thuộc rất nhiều vào những tuyến giao thông trên Biển Đông. Nhưng khác với Nhật, Hàn Quốc cho đến nay không lên tiếng về vấn đề này.

Đó cũng vì quốc gia này liên tục bị xứ anh em phía Bắc đe dọa cho nên lúc nào cũng phải đề phòng trước những hành động bất chấp thủ đoạn của lãnh đạo Bắc Hàn.

Thêm nữa, thế lực duy nhất còn có một chút ảnh hưởng đối với Bình Nhưỡng là Bắc Kinh, cho nên Nam Hàn cần một quan hệ ít căng thẳng với Trung Quốc để kềm chế Bắc Hàn.

Ngoài việc bảo vệ những tuyến giao thông trên biển, Hàn Quốc còn có một số vấn đề liên quan đến việc tranh chấp lãnh thổ, như với Nhật Bản về quần đảo Dokdo (Nhật gọi là Takeshima) và với Trung Quốc về bãi đá ngầm Socotra Rock dưới biển Hoa Đông.

Vì những lý do đó Hàn Quốc có một quân đội hùng mạnh hiện được xếp vào hạng mười trên thế giới. Nền kỹ nghệ cao cũng cho phép quốc gia này trang bị cho quân đội với những hệ thống vũ khí tinh vi như chiến hạm hoặc máy bay chiến đấu tự sản xuất.

Theo thống kê của viện nghiên cứu Anh IISS, hải quân Hàn Quốc hiện nay bao gồm 9 khu trục hạm, 13 hộ tống hạm v 23 tàu ngầm.

Trong đó 3 chiếc khu trục hạm hạng Sejong thuộc vào những chiến hạm mạnh nhất thời nay. Hàn Quốc hiện đang đón bốn chiếc tàu chở quân đổ bộ có sân bay lớn cỡ chiếc Izumo của Nhật.

Trong tương lai hải quân Hàn Quốc sẽ được thêm năm tàu ngầm hạng U-214 của Đức và sẽ đóng thêm cho tới 24 chiếc hộ tống hạm mới.

Lực lượng không quân Nam Hàn cũng khá mạnh với 568 chiến đấu cơ phản lực, trong đó có 224 chiếc tối tân thuộc thế hệ thứ tư như chiếc F-15 KF-16 C/D.

Quốc gia này tiếp tục duy trì mức độ kỹ thuật và khả năng chiến đấu cao của lực lượng không quân và đã đặt 40 chiếc máy bay tàng hình F-35 mới nhất của Hoa Kỳ.

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 29th 2015, 6:39am)


98

Thursday, July 30th 2015, 6:29pm

Nhật-Hoa Tái Ngộ
Nguyễn Xuân Nghĩa

Sự sợ hãi của ngươi mới làm ta hãi sợ...

Ngày xưa, có một quốc gia thiếu tài nguyên đã sớm bước vào tiến trình kỹ nghệ hóa rồi phát giác rằng mình càng thiếu tài nguyên. Tài nguyên đó là nguyên nhiên vật liệu và sức lao động. Quốc gia đó là Nhật Bản, sau cuộc canh tân của Minh Trị Thiên Hoàng.

Là một quốc gia quần đảo, Nhật giải quyết nạn thiếu thốn ấy bằng chinh phục: tìm nguồn cung cấp ở nơi khác và dùng nhân công xứ khác giải quyết việc sản xuất cho mình. Càng tiến nhanh trong bước công nghiệp hóa, Nhật Bản càng phải bảo vệ nguồn cung cấp tài nguyên và nhân lực.


Một cách khái quát, đấy là những nguyên nhân chính khiến Nhật Bản trở thành cường quốc hung hăng đã chiến thắng hai đại cường lân bang tại Á Châu, là Trung Quốc và Đế quốc Nga, trong các trận hải chiến lừng danh cuối thế kỷ 19 (1895) và đầu thế kỷ 20 (1905). Sau đó, Nhật còn dữ dội hơn vậy, chiếm đóng bán đảo Triều Tiên năm 1910 và một phần lãnh thổ Trung Quốc năm 1937.

Từ hướng Đông của biển Thái Bình, một cường quốc khác theo dõi động thái này và tìm cách giới hạn sự bành trướng của Nhật để bảo vệ các tiểu bang miền Tây của mình. Đó là Hoa Kỳ.


Khi Nhật hất cẳng các nước Âu Châu tại vùng thuộc địa ở Đông Nam Á và uy hiếp đất bảo hộ của Mỹ trên Thái Bình Dương là Philippines thì Hoa Kỳ quyết định phong tỏa kinh tế Nhật và chặn mất 80% nguồn năng lượng cho các hãng xưởng Nhật Bản. Vì vậy, đáng lẽ Hoa Kỳ chẳng nên ngạc nhiên về phản ứng của Nhật, là vụ tấn công Trân Châu Cảng (Pearl Harbor) của quần đảo Hawaii ngày bảy Tháng 12 năm 1941.

Ngay hôm sau, Hoa Kỳ khai chiến và tham gia Thế chiến II, thật ra khởi sự trước đó khá lâu tại Âu Châu.

Sau một cuộc chiến dai dẳng và tốn kém trên biển Thái Bình, Hoa Kỳ khuất phục được Nhật Bản, cách nay đúng 70 năm, bằng hai quả bom nguyên tử. Điều kỳ lạ là khi nước Nhật bại trận phải đầu hàng, toàn bộ hệ thống kỹ nghệ bị tan tành mà người dân vẫn cam chịu và gìn giữ sự ổn định của một xã hội thuần chủng. Nhật bị giải giới, chấp nhận một Hiến pháp phi quân sự do Hoa Kỳ soạn thảo, vài chục năm sau trở thành một đồng minh phú cường của Hoa Kỳ, theo chế độ dân chủ.


Từ đó, Nhật giải quyết nhu cầu kinh tế - nguyên nhiên vật liệu và nhân công – theo hướng tự do và hòa bình, qua ngoại thương và đầu tư, dưới cái dù bảo vệ của Hoa Kỳ.

Khi Chiến tranh lạnh kết thúc năm 1991, cường quốc kinh tế này ở vào phe chiến thắng nhưng bắt đầu bị khủng hoảng. Nạn bể bóng đầu tư dẫn tới suy trầm và cơ chế chính trị sơ cứng cản trở việc cải cách nên trong hơn 20 năm, Nhật Bản vẫn chưa ra khỏi khó khăn.


Đó là chuyện ngày nay, khi mà tuần qua, Thủ tướng Shinzo Abe tung ra “mũi tên thứ ba” của công cuộc cải cách sau hai mũi tên tiền tệ và ngân sách, nhằm phá vỡ các thế lực cản trở, nhất là trong khu vực năng lượng, lao động và canh nông. Nhưng bài toán của Nhật không chỉ có vậy.


Vì khi Nhật Bản bắt đầu suy trầm, bên kia biển Hoàng Hải, một cường quốc đã xuất hiện và đi theo con đường bành trướng của Nhật trăm năm về trước. Đấy là
TC.

Sau 100 năm lụn bại kể từ 1842, trong Thế chiến II, Trung Quốc là nạn nhân của Nhật, lãnh thổ là trận địa của chiến tranh chống Nhật và nội chiến Quốc-Cộng. Sau khi đảng Cộng sản chiến thắng năm 1949, trong 30 năm, Trung Quốc là nạn nhân của Mao Trạch Đông cho đến khi Mao tạ thế năm 1976 và Đặng Tiểu Bình cải cách năm 1979. Từ đó Trung Quốc nghĩ đến việc phục hưng và cũng áp dụng bài học canh tân và công nghiệp hóa của Nhật và của các nước Đông Á khác.


Ngày nay, vào thế kỷ 21, lãnh đạo xứ này cũng phát giác “sự thật Nhật Bản” đã thấy từ thế kỷ 19: đói ăn, khát dầu, thiếu nước và cần nguyên nhiên vật liệu cùng các thị trường xuất cảng.


Nhưng thay vì giải quyết như Nhật Bản sau Thế chiến II, một cách hòa bình theo quy luật thị trường, lãnh đạo TC chỉ nghĩ đến giải pháp bành trướng và phòng thủ một cách tích cực hơn. Chiếm đóng để bảo vệ. Bắc Kinh mở rộng kiểm soát vùng biển cận duyên bao trùm lên một chuỗi quốc gia bán đảo hay hải đảo, gọi là “Đệ nhất Đảo liên ngoài Đông hải, và còn nghĩ đến vùng biển viễn duyên, Thái Bình Dương, là chuỗi “Đệ nhị Đảo liên” kéo đến tận căn cứ Guam và quần đảo Hawai của Hoa Kỳ.

Rút kinh nghiệm tốn kém của chiến tranh quá xa lãnh thổ thời Đệ nhị Thế chiến trên Thái Bình Dương và hai cuộc chiến Á Châu trên bán đảo Triều Tiên và tại Việt Nam,
Hoa Kỳ muốn tránh đụng trận với Trung Quốc. Mỹ chủ trương bảo vệ quyền tự do lưu thông trên biển và không can dự vào vấn đề chủ quyền ở các quần đảo thuộc vòng “Đệ nhất Đảo liên” hay cái “Lưỡi Bò 10 Khúc” của Bắc Kinh.

Nhật Bản không có hoàn cảnh địa dư đó.

Vì vậy, song song cùng việc cải cách kinh tế xã hội bên trong, từ nhiều năm nay, Chính quyền Shinzo Abe vận động việc cải tổ Hiến pháp và luật lệ để Nhật Bản sẽ có khả năng quân sự bảo vệ quyền lợi của mình – lẫn các đồng minh. Hôm 21 vừa qua, cùng “mũi tên thứ ba” về kinh tế của Abe, Bộ Quốc phòng Nhật Bản công bố Bạch thư
“Phòng vệ Nhật Bản 2015”.

Tài liệu này được hoãn một tuần theo yêu cầu của đảng cầm quyền Tự do Dân chủ LDP của ông Abe, để bổ sung phần nhận định về mối nguy từ Trung Quốc.


Văn kiện vừa xuất hiện là gây phản ứng gay gắt từ phía Bắc Kinh. Ngay hôm sau, Bộ Ngoại giao Bắc Kinh kết án việc Nhật Bản đe dọa chủ quyền của Trung Quốc trên các quần đảo có tranh chấp và yêu cầu Tokyo chấm dứt “những trò nguy hiểm”.

Cả phần bối cảnh rất dài ở trên chỉ dễ dẫn tới động thái Bắc Kinh, mâu thuẫn Hoa-Nhật, và lập trường của Mỹ.


Nhật Bản là một nước không có tài nguyên, lãnh thổ là một quần đảo có bốn đảo lớn nằm giữa đại dương. Khi hữu sự, dân Nhật chỉ có một đất lùi là trôi xuống biển.

Trung Quốc là một đại cường lục địa ngày nay bị lệ thuộc vào thế giới bên ngoài như chưa từng bị trong mấy ngàn năm lịch sử. Vì vậy, thế hệ lãnh đạo mới là Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường – “Thế hệ Tập-Lý” – mới vạch ra “Con Đường Tơ Lụa của Thế kỳ 21”. Chiến lược bành trướng và củng cố này gồm có “Nhất Đới” là các đường lộ vận trên đất liền để qua Trung Á, Trung Đông là vào tới Âu Châu; phần kia là “Nhất Lộ”, đường vận chuyển trên biển nối liền các thương cảng và quân cảng Trung Quốc trên vùng biển Hoa Đông và Hoa Nam của họ với các dòng hải lưu trên vùng biển Đông Nam Á qua Ấn Độ Dương rồi Địa Trung Hải.


Bạch thư Quốc phòng của Bắc Kinh được công bố hôm 26 Tháng Năm đã khẳng định quyền bảo vệ quân sự của Trung Quốc trên các ngả giao lưu đó. “Hạch tâm nghĩa lợi” hay quyền lợi cốt lõi là đấy.

Hóa ra, vì sợ bị thiên hạ phong tỏa những đường yết hầu ngoài biển cận duyên, Bắc Kinh bèn “tiên hạ thủ” là mở rộng vùng định vị phòng không ADIZ rồi chiếm đóng và củng cố các quần đảo đang có tranh chấp chủ quyền với các lân bang để làm căn cứ quân sự trong một vùng trái độn họ đòi kiểm soát.

Trong khung cảnh đó, mâu thuẫn và xung đột với Nhật là điều dễ xảy ra.

Theo phép suy bụng ta ra bụng người, Bắc Kinh không tin rằng Hoa Kỳ sẽ ra tay bảo vệ quyền lợi và nhân sự của Trung Quốc khi gặp nạn ở bên ngoài và lại còn có khả năng khống chế các eo biển thông thương tại vùng biển Đông Nam Á để phong tỏa kinh tế Trung Quốc. Nhưng Bắc Kinh cũng cho rằng Hoa Kỳ chỉ muốn duy trì nguyên trạng tự do lưu thông trong khu vực chứ không muốn trực tiếp khai chiến với mình. Chỉ cần nêu ra những rủi ro và tổn thất về phía Hoa Kỳ thì Bắc Kinh cũng tránh được một trận Mỹ-Hoa chinh chiến.

Và hình như Hoa Kỳ của Barack Obama ứng xử như vậy thật. Việc Mỹ tái phối trí phương tiện quân sự qua biển Thái Bình như Tổng trưởng Quốc phòng thời ấy là Lenon Panetta thông báo từ năm 2012 vẫn chưa tiến hành.

Nhưng Nhật Bản lại khác. Chính quyền Shinzo Abe nói và làm với những phương tiện quân sự hiện đại hơn Trung Quốc, và Tokyo còn ra sức phổ biến võ khí phòng thủ cho các nước trong vùng. Nỗi sợ hãi là con đường hai chiều và sự sợ hãi của ngươi lại làm ta hãi sợ!

Hai cường quốc Á Châu có cùng một nỗi lo vì có cùng loại vấn đề. Và đấy là mới mối nguy tại Đông Á.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 30th 2015, 6:44pm)


99

Thursday, July 30th 2015, 6:49pm

Nhận định:

NP xin lập lại nhận định ngay từ đầu:

Sự thực là:

- Cả 3 nước Mỹ, Nga và Trung Cộng đều có chung một mục đích duy nhứt là làm bá chủ của thế giới tuy phương cách hành xử có khác nhau.
- Cả 2 nước Mỹ và Nga đều lợi dụng Trung Cộng nhưng không bao giờ tin hay thích Trung Cộng.
- Cả 2 nước Mỹ và Nga dù là đối thủ nhưng sẽ sẳn sàng hợp tác với nhau để quất sụm Trung Cộng.
- Trung Cộng có một lối hành xử của thảo khấu, được làm vua thua làm giặc, bất chấp quy ước bang giao quồc tế.
- Trung Cộng chưa bao giờ muốn phát triển và tìm cách giải quyết những vấn nạn của mình bằng đường lối ôn hòa.

Và:

- Trung Cộng có một nan đề chưa bao giờ giải quyết được: Nạn Nhân Mãn.
- Nga có một nan đề là vùng Tây Bá Lợi Á đất rộng dân thưa và kém phát triển vì giá băng và sát nách Trung Cộng.
- Mỹ có một nan đề là phải tiếp tục giử vửng ngôi vị số một.

Riêng Việt Nam có một nan đề là làm sao thóat khỏi số phận một con chốt thí của Mỹ-Nga-Trung Cộng ( nói cho ngon là của Cộng Sản-Tự Do ).

TC và Nhật chuyện chưởng hay gọi là: " Oan gia đường hẹp " !

Và có một nghịch lý là đôi khi hai kẻ ghét cay ghét đắng nhau lại có bản tính rất giống nhau ( như hai đầu nam châm cùng cực thì đẩy nhau vậy ).
Bởi vậy cho nên TC không học được bài học kinh tế cay đắng của Nga, mà cũng không học được bài học quân sự xương máu của Nhật.

Bài học kinh tế cay đắng của Nga ( và của cả các nước theo XHCN ) là nhà nước đã định hướng để rồi định hình thành một nền kinh tế què quặt, bất cân xứng và kém hiệu qủa về mọi mặt. Một nền kinh tế chỉ huy có quá nhiều nhược điểm để có thể bị đánh sụm bất cứ lúc nào mà " các thế lực thù địch " thấy cần.

Bài học quân sự xương máu của Nhật là vì muốn giử vững sự phát triển kinh tế nên nhà cầm quyền phải chiếm đóng các yếu điểm và uy hiếp các nước lân bang để bảo đảm an ninh tối đa cho con đường tiếp liệu của mình.
Xưa thì Nhật uy hiếp Phi Luật Tân nên mới xảy ra chuyện bị Mỹ phong tỏa.
Nay thi TC cũng uy hiếp Phi Luật Tân nên mới có chuyện khiến Mỹ phải can thiệp.
Có điều Nhật " liều mạng " và không đo lường được hết sức mạnh của Mỹ nên mới phải lãnh 2 trái bom nguyên tử.
Còn TC ngày nay thì lưu manh hơn nhiều nên chỉ muốn " thừa nước đục thả trâu " nhưng sẽ sẳn sàng " tránh voi chẳng xấu mặt nào ! ". Chúng nó chỉ dám uy hiếp VN " cô thân độc mã " thôi !

Và bây giờ thì oan gia lại gặp nhau, cả hai cùng có chung một hải lộ huyết mạch cho sự sống còn của quôc gia mình. Mà TC thì muốn chiếm giử để củng cố thế mạnh, còn Nhật thì muốn bảo vệ con đường hàng hải tiếp vận chủ yếu nầy.
Thế là sẳn sàng để đánh nhau thôi !
Nhưng mà chưa biết " mèo nào sẽ cắn mĩu nào " ?
Có điều một khi giao chiến là phải đi đến cùng, phải phân thắng bại.

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Jul 31st 2015, 1:29am)


100

Saturday, August 1st 2015, 8:42pm

TQ đóng hàng loạt tàu bán quân sự dưới hình thức tàu đánh cá
RFA
2015-07-31


Trung Quốc đang triển khai việc đóng các tàu bán quân sự trá hình dưới hình thức tàu đánh cá nhằm chuẩn bị cho kế hoạch trấn chiếm Biển Đông.

Chuyên gia Zhang Hongzhou của Trường Nghiên cứu quốc tế Rajaratnam tại Singapore trong cuộc hội thảo về sức mạnh biển của Trung Quốc đã cho biết có ít nhất 10 tàu bán quân sự ngụy trang dưới lớp vỏ tàu đánh cá đã được tỉnh Hải Nam xuất xưởng trong năm 2015 còn lại 74 chiếc khác sẽ được tiến hành đóng mới để bàn giao cho thành phố Tam Sa.

Phát hiện của ông Zhang theo sau lời phát biểu của Chủ tịch Tập Cận Bình vào năm 2013 khi cho rằng “dân quân biển không những hoạt động đánh bắt cá mà còn thu thập thông tin đại dương và hỗ trợ xây dựng các đảo và rạn san hô”.

Lực lượng dân quân biển của Trung Quốc được biết đã từ lâu thay thế các tàu hải giám cũng như các loại tàu bán quân sự khác nhằm hoạt động trên vùng biển Tam Sa mà Trung Quốc đánh chiếm của Việt Nam. Thời gian gần đây đã xuất hiện nhiều tàu loại này trong vùng biển Trường Sa nơi đang có các cuộc tranh chấp của nhiều nước.

Báo Lao Động online dẫn lại nguồn tin cho biết có 1 triệu 800 ngàn tấn tài nguyên thủy sản trong vùng biển gần quần đảo Trường Sa do đó Trung Quốc rất thèm muốn nguồn tài nguyên phong phú này và đội tàu bán quân sự đóng giả tàu đánh cá dân sự không ngoài mục đích vừa khai thác vừa sẵn sàng tấn công tàu đánh cá của nước khác.

22 users apart from you are browsing this thread:

22 guests

Similar threads