You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

101

Saturday, August 1st 2015, 8:49pm

Nhận định:

Vũ khí lợi hại nhứt của TC là gì ?

- Không phải là những siêu vũ khí được cất dấu dưới những rặng núi, như tên lửa siêu thanh mang đầu đạn nguyên tử.

- Không phải là những tàu ngầm tối tân chạy bằng năng lượng hạt nhân hay các chiến đấu cơ đời mới.

- Cũng không phải là Hàng Không Mẫu Hạm Liêu Ninh.

Vũ khí lợi hại nhứt của TC là " biển người " !!!

Đó chính là lọai vũ khí vô thượng, vô đối mà họ đã dùng hàng ngàn năm trong bất cứ cuộc chiến lớn nhỏ nào từ xưa tới nay. Kể cả các trận thanh tóan của các băng đãng ( Máu Nhuộm Bãi Thượng Hải
:D :( ). Kể cả " Trận biểu diễn mở màn " của Thế Vận Hội ở Bắc Kinh năm nào.

Trung Quốc đang có khoảng 172.000 tàu dân sự, nếu TC chỉ cần xung dụng 1/10 số lượng tàu nầy và mỗi tàu chỉ vận chuyễn khoảng 40 quân ( 1 trung đội ), thì VN sẽ phải chống đở một cuộc đổ bộ khoảng:

17.200 tàu x 40 người = 688.000 quân

Một cuộc đổ bộ với áp lực 211 quân TC " trên từng cây số " ( 688.000 quân / 3260 km bờ biển ).

Một cuộc đổ bộ lớn gấp mấy lần cuộc đổ bộ vào các bãi biển vùng Normandie ngày 6 tháng 6 1944, với hơn 150.000 quân của Đồng Minh trên 4100 ghe đổ bộ , và khoảng 6900 chiến thuyền yểm trợ.

Một cuộc đổ bộ có thể nhanh và " tàng hình " đến độ không kịp trở tay vì TC ở ngay trên đầu VN.


(
TQ phê duyệt kế hoạch cho quân đội sử dụng tàu dân sự khi cần. Chính phủ Trung Quốc vừa thông qua một kế hoạch yêu cầu các công ty đóng tàu dân sự phải đảm bảo là các tàu mới có thể được sử dụng bởi quân đội trong trường hợp khẩn cấp.Theo tờ China Daily, quy định mới yêu cầu 5 loại tàu, bao gồm tàu vận tải, phải được sửa đổi để "phục vụ nhu cầu quốc phòng. Chính quyền Trung Quốc sẽ chi trả tất cả các chi phí này. Nguồn: Reuters, China Daily )

Một cuộc đổ bộ bất ngờ vì VN không thể biết chắc là những chiếc tàu dân sự ấy đang vận chuyển quân lính cho đến khi quá muộn !!!

Chiến thuật " biển người " đang triển khai.

Are you ready VN ???

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 2nd 2015, 7:20am)


102

Tuesday, August 4th 2015, 6:08pm

Chủ nghĩa kỳ thị dân tộc của các tập đoàn phong kiến Trung Hoa
Phạm Quang Ái
Phó TBT
Tạp chí Văn hóa Hà Tĩnh

Điều tệ hại nhất là các thế lực cầm quyền đầy tham vọng trên đất nước Trung Hoa, qua các đời, đã gieo rắc trong các tầng lớp nhân dân của họ một tư tưởng tự tôn quá khích và tư tưởng kỳ thị dân tộc cực kỳ phản động. Theo GS Trần Đình Sử, ở Trung Hoa, quan điểm kỳ thị dân tộc xuất hiện từ thời cổ đại, qua các đời, đã ăn sâu trong tiềm thức của các giai cấp thống trị và nhiều tầng lớp xã hội:

Gần đây vào mạng, tôi thấy người Trung Quốc rất tự hào với quan điểm sặc mùi tự kỉ trung tâm luận và kì thị chủng tộc cổ lỗ sĩ là phân biệt “Hoa Di”(Hoa Di chi biện), trong đó Trung Quốc được xem là trung tâm của thiên hạ, các dân tộc xung quanh bị miệt thị là “tứ di”.

Tứ Di ấy gồm:

- Đông Di là Nhật Bản, Triều Tiên, Di châu;

- Bắc Địch gồm Hung Nô, Tiên Tỳ, Khiết Đan, Mông Cổ;

- Nam Man là An Nam;

- Tây Nhung là các tộc người phía Tây Hoa Hạ.

Một quan điểm từ thời cổ đại mà theo nhãn quan văn hóa hiện đại, theo hiến chương Liên hiệp quốc thì đã phải vứt vào sọt rác từ lâu rồi, thế mà nhiều người đang ra sức làm sống dậy.”
( Di: Mọi rợ, giống như chữ Negro mà những kẻ kỳ thị dùng để gọi người Mỹ gốc Phi như thời còn nô lệ da đen ).

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 5th 2015, 12:38am)


103

Tuesday, August 4th 2015, 6:33pm

Nhận định:

Ở VN ta , người Việt, người Hoa, người Miên, người Chàm, người Kinh, người Thượng đã có một thời gian rất dài sống gần gủi hiền hòa bên nhau. Thậm chí trai gái của các sắc dân còn kết hôn và sống hạnh phúc với nhau. Chỉ có bọn cầm quyền và chính trị gia vô lại mới dùng chiêu bài dân tộc chủ nghĩa để gây hận thù chia rẻ anh em.
Rặt một bọn lưu manh với đầu óc gian ác tìm cách đạt được những tham vọng chính trị.

"Hoa Di chi biện" là cái giống thối gì ?
Có hung tợn bằng "Supreme White" của bọn Quốc Xã và Tân Quốc Xã không ?
Chúng nó đã giết hằng triệu người Do Thái đấy mà có được gì đâu ?
Có tàn bạo bằng Quân Phiệt Nhật không ?
Chúng nó tàn sát hằng trăm ngàn người Hoa ở Nam Kinh đấy mà có vinh quang gì đâu ?
Đức, Ý, Nhật đã lãnh hậu quả gì khi tàn cuộc chiến hả mấy thằng khốn ?

Chỉ có chủ nghĩa dân tộc cực đoan mới giúp cho bọn cầm quyền nắm được một vũ khí vô cùng lợi hại là " Biển Người ".

Lợi hại của vũ khí " Biển Người ":

- Luôn luôn có sẳn.
- Số lượng gần như vô giới hạn.
- Rẽ như bèo.
- Không tốn phí nhiều cho bảo quản và tân trang.
- Nếu cần có thể dùng một lần rồi bỏ.
- Đối với một quốc gia đông dân thì vất bỏ sau khi xài xong có lợi nhiều hơn sửa chữa.
- Đối với một quốc gia đông dân thì vất bỏ càng nhiều càng tốt cho nền kinh tế.
- Một lọai vũ khí có công nghệ siêu đẳng mà không có một lọai robot hay AI ( trí khôn nhân tạo ) nào bắt kịp.
- Dù cho Bom Nguyên Tử cũng không tiêu diệt hết ( vô phương hủy diệt )
- Số lượng sử dụng cùng một lúc càng nhiều thì càng có hiệu quả gấp bội.
- Có thể tự chuyễn vận hay rất dễ vận chuyễn.
- Có thể triễn khai mọi nơi mọi lúc.
- Cùng một lúc uy hiếp cả vật chất lẫn tinh thần.
- Và nhất là dễ sử dụng ( user-friendly ).
...... Không thể kể hết những ưu điểm của lọai vũ khí nầy....

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 7th 2015, 4:04am)


104

Wednesday, August 5th 2015, 12:50am

己亥岁二
曹松
(僖宗廣明元年)
其一

泽国江山入战图,
生民何计乐樵苏。
凭君莫话封侯事,
一将功成万骨枯



传闻一战百神愁,
两岸强兵过未休。
谁道沧江总无事,
近来长共血争流


Kỷ Hợi Tuế (897) Nhị Thủ
( Hy Tông Quảng Minh Niên )
Tào Tùng
kỳ 1

Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ,
Sinh dân hà kế lạc tiều tô .
Bằng quân mạc thoại phong hầu sự,
Nhất tướng công thành vạn cốt khô .


kỳ 2

Truyền văn nhất chiến bách thần sầu,
Lưỡng ngạn cường binh quá vị hưu.
Thùy đáo thương giang tổng vô sự,
Cận lai trường cộng huyết tranh lưu


Tào Tùng tự Mông Trưng, quê ở An Huy,đổ Tiến sĩ đời Đường Chiêu Tông,làm Hiệu Thư Lang,chuyên soạn các văn bản cho vua .Ông có để lại nhiều bài thơ.Nhưng bài thơ dược người đời nhắc đến nhiều nhất là bài: Kỷ Hợi Tuế ( Hy Tông Quảng Minh Niên ) kỳ 1 & 2

Tào Tùng là một thi sĩ ít nổi tiếng đời Đường nên câu thơ bảy chữ, đơn giản như lời nói :“ Nhất tướng công thành vạn cốt khô” được lưu truyền thiên cổ mà không mấy người biết tác giả là ai . Sở dĩ câu thơ nổi tiếng hơn thi sĩ vì diễn tả đúng sự thật, sự thật của muôn đời . . .

Chú thích:
Năm 879 đời vua Đường Hy Tông
Tên vùng đất: Triết giang _ Giang nam TH. Vào thời Cao Biềndẹp Hoàng Sào
Tiều: người đốn củi
Tô: người cắt cỏ

This post has been edited 5 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 5th 2015, 1:07am)


105

Wednesday, August 5th 2015, 5:48am

Nhận định:

Mồi phú quý dử làng xa mã
Bả vinh hoa lừa gã công khanh
( Cung oán ngâm khúc - Nguyễn Gia Thiều )

Mồi phú qúy, bả vinh hoa chẳng những quyến rũ bọn con buôn chính trị mà còn di hại đến bao người.
Biết bao thế hệ đã phải tan xương nát thịt, vùi dập ven rừng góc biển cũng chỉ vì cái bọn lừa đão nầy.
Chỉ có huệ nhãn của một nhà thơ như Tào Tùng mới nhìn thấu tim đen của chúng !
Nầy nhé:

Đất nước nầy đã thành bãi chiến trường,
Dân chúng phải thành tiều phu, cắt cỏ mưu sinh,
Bạn đừng nói chuyện công hầu khanh tướng nữa,
Một tướng thành công thì có vạn bộ xương khô !

Đúng thế:

Gió mưa sấm sét đùng đùng
Phơi thây trăm họ nên công một người.

(Nguyễn Du - Văn tế thập loại chúng sinh )

Thê thãm lắm:

Nghe tin có chiến tranh thì chư thần cũng âu sầu,
Cường binh ở hai bờ đã nghĩ trưa xong,
Chưa vượt giòng sông xanh đôi bên đều không sao.
Khi qua đến rồi thì máu của mọi người thi nhau tuôn chảy !

Tội cho dân Tàu ngày nay không nhớ ngòai Nhạn Môn Quan hào hùng, lịch sử Trung Hoa còn có một cửa ải khác với một địa danh ghê rợn. Đó là Quỷ Môn Quan:

Quỷ Môn Quan, Quỷ môn quan,
Thập nhân khứ, nhất nhân hòan.

Phải, mười người đi may ra có một người về ! Ải Chi Lăng của VN đó, biết không ? Nơi mà xưa kia Liểu Thăng bị Lê Sát chém cụt đầu. Nơi mà Đời nhà Tấn (265-420) binh lính Trung Hoa qua đó định xâm lược nước ta bị giết rất nhiều.

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 6th 2015, 5:58am)


106

Wednesday, August 5th 2015, 7:19am

北行雜錄
Bắc hành tạp lục

阮攸
Nguyễn Du


鬼門關
連峰高插入青雲,
南北關頭就此分。
如此有名生死地,
可憐無數去來人。
塞途叢莽藏蛇虎,
布野煙嵐聚鬼神。
終古寒風吹白骨,
奇功何取漢將軍。

Quỷ Môn quan
Liên phong cao sáp nhập thanh vân,
Nam bắc quan đầu tựu thử phân.
Như thử hữu danh sinh tử địa,
Khả liên vô số khứ lai nhân.
Tắc đồ tùng mãng tàng xà hổ,
Bố dã yên lam tụ quỷ thần.
Chung cổ hàn phong xuy bạch cốt,
Kỳ công hà thủ Hán tướng quân.

Dịch nghĩa:


Núi liên tiếp, cao vút tận mây xanh.
Nam bắc chia ranh giới ở chỗ này
Là nơi nổi tiếng nguy hiểm đến tính mạng.
Thương thay, bao nhiêu ngươì vẫn phải đi về qua đây.
Bụi gai lấp đường, mãng xà, hổ tha hồ ẩn nấp.
Khí độc đầy đồng, quỷ thần mặc sức tụ họp.
Từ thuở xa xưa, gió lạnh đã thổi bao đống xương trắng.
Chiến công của tướng nhà Hán có gì đáng khen!

Tướng nhà Hán mà Nguyễn Du nói ở đây chính là Phục Ba Tướng Quân Mã Viện.
Vâng, xin hỏi ông:


Công gì hởi Hán tướng quân,
Xương khô gió thổi lạnh lùng thê lương ?

This post has been edited 5 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 6th 2015, 5:59am)


107

Thursday, August 6th 2015, 6:03am

Úc dự trù ngân sách hàng chục tỷ đô la đóng tàu cho Hải quân
Anh Vũ
RFI Tiếng Việt -Đăng ngày 04-08-2015

Chính phủ Úc dự trù trong 20 năm tới sẽ chi 65 tỷ đô la Mỹ cho hải quân để phát triển các chiến hạm và tàu ngầm. Theo một số tin, Thủ tướng Tony Abbott đang bị ép phải dành hơn nửa khoản ngân sách trên cho việc đóng tàu ngầm ở trong nước.

Thủ tướng Úc cho biết, sẽ dành 20 tỷ đô la cho chương trình SEA 5000 để đóng các chiến hạm lớn và chương trình SEA 1180 để đóng tàu tuần tra ven biển.

Mặc dù vậy, Thủ tướng Abbott hiện đang bị nhiều sức ép lớn từ nội bộ đảng tự do của ông và phía công đoàn yêu cầu ông phải dành 50 tỷ đô la để triển khai chế tạo tàu ngầm ở trong nước.

Đóng tầu ngầm đang có một thị trường lớn và sinh lợi nhiều nhất trên thế giới. Các tập đoàn công nghiệp quốc phòng lớn của Đức, Pháp, Nhật đang rất quan tâm nghiên cứu.

Thông báo của chính phủ Úc hôm nay đã thu hút sự chú ý đặc biệt của tiểu bang Nam Úc và công đoàn. Nam Úc là nơi tập trung ngành công nghiệp đóng tàu và chế tạo ô tô và cũng là khu vực có nạn thất nghiệp cao nhất cả nước. Nhiều tiếng nói yêu cầu các dự án quốc phòng lớn này phải được ưu tiên thực hiện ở trong nước dựa trên các cơ sở hạ tầng đóng tàu đã có của Úc.

Thủ tướng Abbott muốn hợp tác với Mỹ và Nhật trong các dự án quốc phòng này để thắt chặt thêm quan hệ đồng minh nhằm đối phó với sự gia tăng sức mạnh quân sự của Trung Quốc trong khu vực châu Á Thái Bình Dương.

108

Thursday, August 6th 2015, 6:10am

Nhận định:

杜甫:
卻看妻子愁何在, 漫卷詩書喜欲狂
Đỗ Phủ:
"Khước khan thê tử sầu hà tại, Mạn quyển thi thư hỉ dục cuồng"
(Được thấy vợ con, buồn bã còn đâu nữa ? Cuốn vội sách vở, vui mừng muốn điên cuồng.)

Người ta thường bảo thi nhân là những người " sống trên mây " cho nên thường " than mây khóc gió ". Nghĩa là họ sống trong mơ mộng, không thực tế. Nhưng chính những thi nhân như Nguyễn Du, như Tào Tùng, như Đỗ Phủ mới là những người sống thực, không ảo tưởng, không tham vọng điên cuồng. Chính họ mới là người có khả năng và dám nói lên sự thống khổ của kiếp nhân sinh ở một mức độ chính xác và thâm trầm nhất. Chính họ mới là người nhất ( chỉ cần được trông thấy vợ con là mừng muốn phát điên lên ).
Ờ, phải rồi, đang "chỉ thượng đàm binh" ( bàn việc quân sự trên giấy / bàn phiếm ) mà NP lại đâm hơi qua chuyện thơ văn.
Nhưng mà nói về cái lũ điên TC thì dễ bị lên huyết áp lắm, nên phải lan man một tí xíu.
À, mà sao cả một khối những con người "rất là người" trên thế giới lại phải luôn luôn bị những tên đốn mạt khống chế và làm hại nhĩ ?

Không phải thế đâu ! Định luật sinh tồn không phải thế !
TC đã tự mình dấn thân vào Bát Quái Trận Đồ mà e rằng càng xung phá thì càng bế tắc. Càng hung tợn thì càng bị bao vây.
Nếu thật sự TC dám gây chiến thì thể chế TC nầy và những hệ lụy của nó sẽ đi vào bóng tối của dĩ vãng, sẽ bị diệt vong và sẽ bị xóa bỏ vỉnh viễn khỏi sinh họat chính trị của người Hoa. Chỉ mong VN sẽ chọn cho mình một con đường tốt nhứt để thóat được kiếp nạn nầy.

This post has been edited 7 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 6th 2015, 7:05am)


109

Friday, August 7th 2015, 6:39pm

Chuyển động quốc phòng Châu Á – Thái Bình Dương
(04/08/2015)
Tác giả: Nguyễn Thế Phương

Một số tin vắn đáng chú ý

- Hoa Kỳ đang hoàn tất tàu tấn công đổ bộ thế hệ mới lớp America. Đây được xem là lớp tàu tấn công đổ bộ lớn nhất từ trước tới nay của Hoa Kỳ. Hiện con tàu, được biết đến với tên gọi là USS Tripoli, đã hoàn tất tổng cộng 30% khối lượng công việc. Dự kiến, đến tháng 7 năm 2017, USS Tripoli sẽ chính thức được hạ thuỷ. Con tàu được thiết kế đặc biệt cho mục đích triển khai phi đội tiêm kích F-35B, cùng một loạt các máy bay khác như MV-22 Osprey, CH-53 Super Stallions và UH-1Y Huey.

- Trung Quốc xây căn cứ tàu sân bay lớn nhất thế giới ở đảo Hải Nam, tạp chí quốc phòng Kanwa của Canada tiết lộ. Theo đó, công trình nằm trong khu phức hợp hải quân Tam Á, phía nam của đảo Hải Nam. Hiện Bắc Kinh đã hoàn tất việc xây dựng một bến neo đậu dài khoảng 700 ở Tam Á. Với chiều dài như vậy, bến cảng mới có thể cho phép hai tàu sân bay neo đậu cùng lúc hoặc nhiều tàu chiến cỡ lớn.
Được biết, cầu tàu sân bay lớn nhất thế giới đang thuộc về hải quân Hoa Kỳ, với chiều dài lần lượt là 400m (căn cứ ở Norfolk, Virginia) và 430m (căn cứ ở Nhật Bản).

- Hoa Kỳ đang tiến hành một cuộc tập trận chống thiết bị bay không người lái (drone) kéo dài 2 tuần, theo một số nguồn tin. Mang trên Black Dart, đây được cho là cuộc diễn tập phối hợp chống công nghệ không người lái lớn nhất nước Mỹ, do Tổ chức phòng không và chống tên lửa hỗn hợp (JIAMDO) tổ chức tại căn cứ hải quân Ventura ở California. Black Dart đưa ra những phương án phòng thủ trên khắp các dạng môi trường, từ trên không đến dưới biển. Trung tướng không quân Scott Gregg phát biểu rằng:

“Cuộc tập trận này cho mọi người biết rằng Bộ Quốc phòng luôn quan tâm tới các vấn đề liên quan tới công nghệ không người lái”.

Một số vũ khí tiêu biểu mà quân đội Hoa Kỳ sở hữu nhằm chống lại drone là vũ khí laser cường độ thấp và một thiết bị tích hợp gắn trên xe Humvee có khả năng gây nhiễu, kiểm soát hay phá huỷ drone của đối thủ.

This post has been edited 2 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 7th 2015, 6:47pm)


110

Friday, August 7th 2015, 6:49pm

Theo bài viết của Paul Pryce trên trang web của Trung tâm An ninh Hàng hải Quốc tế (CIMS) cho rằng chính sách quốc phòng của Trung Quốc đang chịu ảnh hưởng của Hàn Phi, vốn là một học giả nổi tiếng thời Chiến Quốc theo trường phái pháp gia (legalism). Theo Paul, điều này phần nào được thể hiện qua Sách trắng quốc phòng mới của Trung Quốc được tuyên bố gần đây.

Kể từ thời kỳ Mao Trạch Đông, các lãnh đạo Trung Quốc vẫn thường xuyên trích dẫn lời nói từ các tác phẩm của đạo Khổng, vốn đề cao lòng trung hiếu, nghĩa vụ và trách nhiệm của công dân đối với cộng đồng. Đây được coi là triết lý giúp củng cố vai trò và sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Tuy nhiên, Tập Cận Bình lại đang có xu hướng khác khi ông dựa chủ yếu vào tác phẩm Hàn Phi Tử.
Hàn Phi là một trong những nhân vật quan trọng của trường pháp pháp gia, và ông cũng được coi là Machiavelli của Trung Quốc. Ông quan tâm tới sự hiệu quả và sức mạnh của quốc gia hơn là các vấn đề về đạo đức. Hàn Phi đã viết rằng:

“Đối với một vị quân chủ, nếu quốc gia của ông ta nhỏ, ông ta sẽ phải nương theo quốc gia lớn hơn, và nếu quân đội của ông yếu, ông ta sẽ sợ hãi trước những đội quân mạnh hơn. Khi nước lớn yêu cầu, nước nhỏ phải thần phục; khi quân đội nào hùng mạnh hơn xuất hiện, kẻ yếu hơn phải chịu khuất phục”.

Hàn Phi Tử chỉ đơn giản nêu lên một quy luật của một hệ thống mà trong đó các quốc gia nắm giữ mức độ quyền lực khác nhau. Đối với Hàn Phi, không xuất hiện khái niệm quyền lực mềm, sức mạnh của quân chủ và của quốc gia hoàn toàn dựa vào sức mạnh của quân đội.

Nếu xét tới lịch sử Trung Quốc từ 1840 tới 1940 đứng dưới góc nhìn của trường phái pháp gia, có thể thấy Trung Quốc yếu thế hơn các cường quốc phương tây do có lực lượng quân sự yếu hơn. Xét trong giai đoạn hiện nay, trường phái pháp gia cho rằng cần phải thu hẹp khoảng cách (về mặt quân sự) nếu không Hoa Kỳ sẽ lại một lần nữa tác động tiêu cực tới Trung Quốc.

Một ý kiến khác của Hàn Phi cũng rất đáng chú ý:

“Nếu các đế vương mong muốn thúc đẩy chính sách cùng chung sống hoà bình, hãy chắc chắn rằng mình sẽ đưa ra những ý tưởng cao thượng, nhưng lưu ý rằng điều đó đi kèm với lợi ích cá nhân của đế vương”.

Điều này phản ánh ở hiện tại qua việc Trung Quốc tham gia gìn giữ hoà bình, chống cướp biển hay đưa ra khái niệm “giải quyết xung đột một cách hoà bình”.

Trung Quốc được cho là đang xây dựng đội tàu đánh cá mới cho lực lượng dân quân biển, một động thái có thể thúc đẩy các tranh chấp trong khu vực. Là một trong những công cụ thực thi sức mạnh chủ quyền của Trung Quốc, lực lượng dân quân biển thường sử dụng các tàu đánh cá của ngư dân. Nội bộ Trung Quốc từ lâu đã kêu gọi nên chuẩn hóa dân quân biển, và đây sẽ là lần đầu tiên lực lượng này có một đội tàu đánh cá riêng cho mình. Điều này không chỉ tăng cường sức mạnh, củng cố những tuyên bố chủ quyền (vô lý) của Trung Quốc trên biển Đông, mà còn tạo ra sự cạnh tranh với ngư dân các nước khác trong khu vực.

Sau khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền năm 2013, vai trò của lực lượng dân quân biển ngày càng được nâng cao. Trong chuyến thăm đến làng Đàm Môn, ông Tập cho rằng:

“Lực lượng dân quân biển không nên chỉ đi đầu trong các hoạt động đánh bắt, mà còn nên thu thập các thông tin về đại dương và hỗ trợ cho việc xây dựng các đảo và rặng san hô”.

Phát biểu của ông Tập đã tạo đà cho sự ra đời và phát triển của các lực lượng dân quân biển ở nhiều vùng ven biển khác. Nhiều sự hỗ trợ và kêu gọi hỗ trợ nguồn lực cho lực lượng dân quân biển cũng xuất hiện sau chuyến thăm của ông Tập.Tuy nhiên, việc dân quân biển sở hữu một đội tàu riêng có thể xem là một “hiện tượng mới”.
Về lâu dài, điều này có thể chấm dứt tình trạng lệ thuộc vào việc thuê các tàu cá của ngư dân. Thêm vào đó, việc Bắc Kinh quyết định trang bị một đội tàu riêng cho dân quân biển cho thấy họ quyết tâm kiểm soát chặt chẽ hơn lực lượng này.

Một động thái đáng lưu ý là chính quyền tỉnh Hải Nam đã quyết định đóng mới 84 tàu đánh cá cỡ lớn cho lực lượng dân quân biển thành phố Tam Sa, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. 10 tàu đầu tiên sẽ được bàn giao trong năm 2015 và sẽ còn mất khoảng vài năm nữa mới đủ số lượng 84 tàu.
Hải quân là một trong những lực lượng được Trung Quốc tập trung đầu tư và hiện đại hóa mạnh mẽ trong thời gian gần đây.

Dựa trên sự tính toán của mình, Chuẩn đô đốc Michael McDevitt thuộc Trung tâm Phân tích Hải quân (CNA) Hoa Kỳ đã dự đoán Hải quân Trung Quốc (PLAN) có thể trở thành phiên bản thu nhỏ của Hải quân Hoa Kỳ vào năm 2020.
Kết quả này hoàn toàn không quá bất ngờ nhưng cũng có một số điểm đáng chú ý. Theo đó, đến năm 2020, Trung Quốc sẽ sở hữu lực lượng hải quân có khả năng hoạt động ở vùng biển xa. Khả năng này chỉ đứng sau hải quân Hoa Kỳ. Trong khoảng 5 năm nữa, PLAN sẽ có số lượng tàu sân bay ngang bằng Anh và Ấn Độ, sở hữu số lượng tàu ngầm hạt nhân tấn công nhiều hơn Anh và Pháp; và sở hữu số lượng tàu khu trục tương đương Aegis bằng tất cả các nước ngoài Hoa Kỳ gộp lại.

Cụ thể, Bắc Kinh sẽ sở hữu 2 tàu sân bay, 20 – 22 tàu khu trục tương đương tàu Aegis và 6 – 7 tàu ngầm hạt nhân tấn công. Trong khi đó, Hoa Kỳ vẫn duy trì vị trí số 1 với 11 tàu sân bay, 88 tàu khu trục Aegis và 48 tàu ngầm hạt nhân tấn công.

Cũng theo McDevitt, mặc dù PLAN là lực lượng phát triển sau, song những gì mà Trung Quốc có thể làm được trong 5 năm khiến nhiều nước, trong đó có cả Hoa Kỳ lo ngại. Một viễn cảnh năm 2020 được McDevitt vẽ ra khi thế giới chứng kiến sự hiện diện của PLAN ở vùng rìa xa nhất của Ấn Độ Dương và Địa Trung Hải. Khi khu vực này trở thành điểm tiếp cận thường xuyên của các tàu chiến Trung Quốc. Điều này mang hàm ý quan trọng đối với Hoa Kỳ và đồng minh. Một điều đáng lo ngại là sự hiện diện ngày càng tăng của PLAN, về mặt không gian và thời gian, có thể kéo theo sự suy giảm trong nhận thức của các nước khác về sức mạnh toàn cầu của Hoa Kỳ.

Mặc dù vậy, theo ông McDevitt, Bắc Kinh có thể nhanh chóng đạt được chỉ tiêu về số lượng tàu chiến, song chất lượng vẫn là vấn đề khiến PLAN chưa thể so sánh với hải quân Hoa Kỳ trong thời gian ngắn sắp tới.

111

Friday, August 14th 2015, 6:32pm

Nhận định:

Đứng trên quan niệm của người xưa thì một quốc gia thường phải trải qua một qúa trình gốm: dựng nước, giử nước và trị nước. Để giúp phần thực hiện qúa trình nầy một cách quy củ có nhiều lý thuyết được đưa ra và noi theo. Mà từ lý thuyết đến thực hành là một chặng đường rất xa và nhiều lầm lạc. Huống chi giai cấp cầm quyền từ xưa tới nay thường chọn một lý thuyết thuận tiện nhứt để biện minh cho những hành vi tàn ác vô lương của họ nhầm phục vụ cho quyền lợi của riêng họ, bất kể sinh linh đồ thán. Họ tự bưng tai bịt mắt để không nghe thấy tiếng khóc gào thãm thiết của người dân.

Rặt một bọn lừa đảo bất lương !

Lý thuyết " an dân bảo quốc " gì của chúng bây ?
Chỉ tòan là những trò lừa bịp " treo đầu heo bán thịt chó " mà thôi.

Hể có "cầu" thì có "cung", ngôn ngữ đường phố là " hể muốn thì anh chìu ", cho nên có một số những tên lưu manh trí thức vì miếng đỉnh chung ( miếng cơm manh áo đấy ) bóp óc để nặn ra những khí cụ giúp cho bọn cầm quyền có phương cách tốt nhất để tàn hại dân đen.

Thản có một vài người có thực tài thì những lý thuyết của họ thực ra chỉ nhằm phục vụ tầng lớp vua chúa chứ không phải là những người dân khốn khổ khốn nạn. Bởi vậy cho nên bộ sách Hàn Phi Tử ” mới được người xưa gọi là “học thuyết của đế vương” ( đế vương chi học ). Chứ chẳng phải là một bộ sách chính trị học vĩ đại để lo cho dân chúng ấm no gì cả.
Mục đích của tác giả chỉ là giúp cho vua chúa
đạt được cục diện chính trị ổn định, để cho nước giàu quân mạnh ( quốc phú binh cường ) để tiếp tục bành trướng theo mộng đế vương mà thôi.

Nên nhớ " nước giàu quân mạnh " chứ không phải " dân giàu nước mạnh " đâu nhé !!! ;(

This post has been edited 9 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 15th 2015, 2:15am)


112

Saturday, August 15th 2015, 2:37am

Đông Châu Liệt Quốc:

Thương Ưởng ( 商 鞅; 商 鞅; còn gọi là Vệ Ưởng (衛鞅) hay Công Tôn Ưởng (公孫鞅) -khoảng 390 TCN-338 TCN), là chính trị gia, pháp gia nổi tiếng, thừa tướng nước Tần của thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Hoa. Thương Ưởng là nhà tư tưởng cùng thời với Thận Đáo. Ông đã hai lần giúp vua Tần cải cách pháp luật hành chính và kinh tế làm cho nước Tần trở nên hùng mạnh.

Trong phép trị nước Thương Ưởng đề cao"pháp" theo nguyên tắc "Dĩ hình khử hình" (dùng hình phạt để trừ bỏ hình phạm). Theo ông pháp luật phải nghiêm và ban bố cho dân ai cũng biết, kẻ trên người dưới đều phải thi hành, ai có tội thì phạt và phạt cho thật nặng.

Trong chính sách thực tiễn, Thương Ưởng chủ trương: Tổ chức liên giacáo gian lẫn nhau, khuyến khích khai hoang, cày cấy, nuôi tằm, dệt lụa, thưởngngười có công, phạt người phạm tội.

Đối với quý tộc mà không có công thì sẽ hạ xuống làm người thường dân. Ông cũng là người đã thực hiện cải cách luật pháp,thi hành một thứ thuế thống nhất, dụng cụ đo lường thống nhất... nhờ đó chỉ sau một thời gian ngắn, nước Tần đã mạnh hẳn lên và lần lượt thôn tính được nhiều nước khác.

Lúc bấy giờ Vệ Ưởng nghe tin Tần Hiếu công hạ lệnh cầu hiền, mới bỏ Ngụy sang Tần, xin vào yết kiến một người bế thần của Tần Hiếu công tên gọi Cảnh Giám . Cảnh Giám cùng với Vệ Ưởng thương nghị việc nước, biết Vệ Uởng là người có tài, liền vào tâu với Tần Hiếu công .

Hiếu công cho triệu vào, hỏi về đạo trị nước . Vệ Ưởng viện dẫn các đời vua như Hi, Nông, Nghiêu, Thuấn để trả lời . Vệ Ưởng nói chưa hết lời thì Hiếu công đã ngủ mất rồi .Sáng hôm sau, Cảnh Giám vào yết kiến, Hiếu công trách mắng rằng:

- Vệ Ưởng là một người gàn ! Hắn nói toàn những chuyện viển vông, không thể dùng đuợc, sao nhà ngươi lại tiến dẫn cho ta ?

Cảnh Giám lui về bảo Vệ Ưởng rằng:

- Tôi đưa tiên sinh vào yết kiến chúa công, sao tiên sinh lại nói toàn những chuyện viển vông, không thể dùng được, khiến chúa công chán mà không muốn nghe ?

Vệ Ưởng nói:

- Tôi đem đế đạo nói với chúa công, nhưng chúa công không hiểu, vậy ông hãy xin cho tôi vào yết kiến một lần nữa .

Cảnh Giám nói:

- Chúa công đã có ý không bằng lòng, tất phải để chậm độ năm ngày nữa thì mới nói được .

Quá năm ngày, Cảnh Giám lại vào tâu với Hiếu công rằng:

- Vệ Uởng chưa nói được hết lời, xin chúa công hãy cho vào yết kiến một lần nữa .

Tần Hiếu công lại triệu Vệ Ưởng vào . Vệ Ưởng giãi bày những công việc của Hạ Vũ và vua Thang, vua Vũ thuở xưa, Hiếu công vừa vẫy tay bảo lui ra, vừa nói rằng:

- Nhà ngươi thật là một người học rộng nhớ nhiều, nhưng cổ kim mỗi lúc một khác, nhà ngươi nói như thế thì dùng nhà ngươi làm sao được !

Cảnh Giám đứng chờ ngoài cửa, trông thấy Vệ Uởng ở trong cung đi ra, đón mà hỏi rằng:


- Ngày hôm nay thế nào ?

- Tôi đem vương đạo nói với chúa công, chúa công còn chưa bằng lòng .

Cảnh Giám nói:

- Ông vua dùng người khác nào kẻ đi săn dùng cái cung, chỉ mong sao cho sớm tối có lợi ngay . Nay tiên sinh bỏ cái lợi trước mắt mà đi nói những chuyện đế vương thì hợp ý chúa công thế nào được !

Vệ Ưởng nói:

- Lúc trước, chưa hiểu ý chúa công thế nào, tôi sợ chúa công có chí cao mà tôi lại nói thấp chăng, vậy nên phải nói như thế để dò ý. Nay đã dò được ý rồi, giả sử tôi được yết kiến chúa công một lần nữa, thì lo gì mà không hợp .

Cảnh Giám nói:

- Tiên sinh hai lần vào yết kiến, mà đều nói trái ý chúa công tôi cả, khi nào tôi lại còn dám nói nữa khiến chúa công tôi nổi giận .

Sáng hôm sau, Cảnh Giám vào triều tạ tội, không dám nói đến Vệ Uởng nữa . Khi Cảnh Giám về nhà Vệ Uởng lại hỏi rằng:

- Ông có tâu với chúa công, xin cho tôi vào yết kiến nữa hay không ?

Cảnh Giám nói:

- Tôi không tâu .

Vệ Ưởng nói:


- Tiếc thay, chúa công có lệnh cầu hiền mà lại không biết dùng người hiền . Thôi, tôi cũng xin cáo từ thôi!

Cảnh Giám nói:

- Tiên sinh định đi đâu ?

Vệ Ưởng nói:

- Chư hầu còn sáu nước lớn nữa, há lại không có một ông vua nào hiếu hiền hơn vua nước Tần sao ? mà há lại không biết được một người nào chịu hết lòng để tiến hiền hơn ông nữa hay sao ? tôi sẽ đi tìm một nơi như thế .

Cảnh Giám nói:

- Tiên sinh hãy thư thả, đợi trong năm ngày nữa, rồi tôi sẽ lại tâu .

Quá năm ngày nữa, Cảnh Giám đứng hầu Hiếu công . Hiếu công đang uống rượu, bỗng thấy chim hồng bay qua, liền dừng chén rượu mà thở dài . Cảnh Giám tâu rằng:

- Chúa công trông thấy chim hồng bay qua mà thở dài là ý làm sao ?

Hiếu công nói:

- Ngày xưa Tề Hòan công có nói:"Ta được Quản Trọng, khác nào như chim hồng có lông cánh" . Nay ta hạ lệnh cầu hiền, đã mấy tháng rồi, mà không được một người tài giỏi nào đến, khác nào như chim hồng có chí bay nhảy mà không được lông cánh giúp cho, bởi vậy mà ta buồn rầu .

Cảnh Giám tâu rằng:

- Vệ Ưởng có ba thuật là "đế", "vương", "" khi trước vào yết kiến chúa công, đã nói thuật làm "đế" và thuật làm "vương", nay còn thuật làm "bá" muốn xin nói nốt, chúa công thử bớt thì giờ nghe xem ra làm sao.

Hiếu công nghe nói đến thuật làm "bá" thấy thích hợp với sở nguyện của mình, liền sai Cảnh Giám đi triệu Vệ Ưởng . Vệ Ưởng vào . Hiếu công hỏi rằng:
- Nhà ngươi có ba thuật sao không nói trước cho ta nghe ?

Vệ Ưởng nói:

- Không phải là tôi không muốn nói, nhưng bá thuật so cách dùng với đế thuật vương thuật rất khác nhau: đế thuật, vương thuật thì cốt thuận dân tình mà bá thuật thì tất phải trái dân tình mới được .

Hiếu công bỗng biến sắc, rồi chống thanh kiếm mà nói rằng:

- Bá thuật, cứ gì phải trái dân tình mới làm được ?

Vệ Ưởng nói:

- Đàn cầm, đàn sắt không được êm ái, thì tất phải thay dây mà gióng lại . Chính trị cũng thế, không gióng lại thì không được . Tỉêu dân chỉ cần yên trong một lúc, mà không nghĩ gì đến cái lợi trăm năm cho nên không muốn tranh cãi . Ngày xưa Quản Trọng giúp Tề Hoàn công, đặt ra phép nội chính và phép quân lệnh, chia nước Tề làm hai mươi nhăm hướng, đổi hết pháp luật cũ nuớc Tề, đâu có phải bọn tiểu dân vui lòng mà theo! Đến khi nước cường thịnh, thì dân mới biết Quản Trọng là một bậc đại tài trong thiên hạ .

Hiếu công nói:
- Nếu nhà ngươi thật có cái thuật như Quản Trọng, thì ta dám đâu không giao hết quyền chính cho nhà ngươi, nhưng chẳng hay cái thuật ấy như thế nào ?

Vệ Ưởng nói:

- Nước có giàu thì mới dùng binh được, binh có mạnh thì mới phá giặc được . Nay muốn cho nước giàu thì không gì bằng ra sức cày ruộng, muốn cho binh mạnh thì không gì bằng luyện tập chiến trận; lấy trọng thưởng mà dụ dân thì mới biết theo, lấy trọng phạt mà trị thì dân mới biết sợ; thưởng phạt phải cho đúng, chính lệnh phải được mọi người tuân hành . Như thế mà nước không giàu, binh không mạnh thì còn có lẽ nào nữa !

Tần Hiếu công nói:

- Nếu vậy thì hay lắm ! Cái thuật ấy ta có thể theo được .

This post has been edited 1 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 16th 2015, 2:22am)


113

Saturday, August 15th 2015, 2:58am

Nhận định:

Người đầu tư cổ phiếu thì làm giàu khi thị trường cổ phiếu lên giá. Người đầu cơ cổ phiếu thì làm giàu khi cổ phiếu xuống giá. Còn bọn tài phiệt thì làm giàu nhờ lũng đọan thị trường cổ phiếu, tức là làm cho giá cổ phiếu lên xuống bất thường theo tác động của mình hay nhóm của mình.

" Có những người làm giàu khi đất nước phát triển, nhưng có những người làm giàu khi nước mất, mà giai đọan nầy làm giàu nhanh nhất và dễ nhất. " ( Cuốn Theo Chiều Gió ).

Cũng vậy, có những người thành đạt ở thời bình, có những người thành đạt ở thời lọan, mà thời lọan thì thành đạt nhanh nhứt và dễ nhứt.

Nhớ thời còn đi học, thầy dạy môn kinh tế hay nói đi nói lại câu: " Chiến tranh là một sự chọn lựa ngược đời. Những người tốt nhất, giỏi nhất, tử tế nhất thì bị lọai bỏ sớm nhất. ".
Vâng, những người " chả ra làm sao cả " thì lại sống còn và leo lên tới trên đỉnh cao quyền lực. Nước Mỹ nầy cũng thế !

Trong cái thời Chiến Quốc, dân tình đói khổ đến nổi truyện Tàu còn bảo rằng họ " đổi con cho nhau để ăn thịt ". NP thì không muốn tin chuyện nầy có thật vì nếu thế thì người dân qủa là bị đày xuống tận cùng địa ngục, không còn chút gì là nhân tính nữa ! Nhưng NP tin rằng trong cái thời buổi như thế thì con người sẽ lường gạt, bóc lột và hãm hại nhau để sống còn.
Còn tầng lớp có học và xảo trá thì sẽ chạy theo bọn qúi tộc để kiếm ăn ( gọi là du thuyết ). Cái đám nầy nếu dùng mỹ từ thì gọi là " tân khách " ( Nhà của " đại gia " Mạnh Thường Quân lúc nào cũng nuôi khỏang ba nghìn tân khách ). Còn nếu gọi chính danh thì là cái đám " mưu sĩ ". Bởi vì tân khách cũng chia ra làm nhiều hạng nên phải đua nhau hiến kế làm lợi cho chủ nhân để bữa cơm được " cải thiện " hơn ( có hạng chỉ được ăn cơm với rau cải, có hạng được ăn cá, có hạng được ăn thịt uống rượu ).
Thương Ưởng chắc phải là một mưu sĩ mà bữa cơm hàng ngày có rượu thịt.

This post has been edited 5 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 18th 2015, 6:24am)


114

Saturday, August 15th 2015, 6:14am

Thân làm một mưu sĩ thì phải hiến kế để làm lợi cho chủ nhân. Vậy thì phải biết " tâm tư ", " nguyện vọng " của chủ nhân, phải biết mục tiêu và đối tượng mà chủ nhân nhắm tới. Cần nhứt là phải biết cách tận dụng những công cụ của chủ nhân để làm cho tài sản của chủ nhân gia tăng gấp bội.

Công cụ của chủ nhân gồm có:
- nhân lực: nông nô trong lãnh địa ( cư dân ), binh lính ( xuất thân từ cư dân ).
- vật lực: nông cụ, công cụ và khí giới.
Tài sản lớn nhứt của chủ nhân chính là " qủy đất " và châu báu ( Nhân Dân Tệ thời xưa ), sẽ được gia tăng nhờ chiếm đọat và cướp bóc tài sãn của đối tượng.

Như vậy không lạ gì khi Thương Ưởng dâng lên những kế sách như:
- Tổ chức liên giacáo gian lẫn nhau, khuyến khích khai hoang, cày cấy, nuôi tằm, dệt lụa, thưởngngười có công, phạt người phạm tội.
- Thi hành một thứ thuế thống nhất, dụng cụ đo lường thống nhất.
Ông ấy qủa là một nhà quản trị giỏi.
Ông ấy còn là một người tiếp thị giỏi vì biết cách đo lường tâm lý của chủ nhân để " chào hàng ".
Ông ấy chính là một thương buôn chuyên nghiệp có đủ " mặt hàng " để tùy chủ nhân lưa chọn theo ý thích.
Muốn mua gì cũng có: Đế Đạo hay Vương Đạo, kể cả Bá Đạo cũng có sẳn ( " Phân Khúc Thị trường thật chuẩn " ).

115

Sunday, August 16th 2015, 2:10am

Đông Châu Liệt Quốc ( tiếp theo ):

Vệ Ưởng nói:

- Cái thuật giàu mạnh này, nếu không có người giỏi thì cũng không làm được . Đã được người giỏi, nhưng nếu mình không biết chuyên tâm để dùng người ta mà còn nghe người này người khác nói, đổi ý luôn luôn, thì cũng không làm được .

Hiếu công lại nói:


- Hay lắm!

Vệ Ưởng xin lui ra .

Hiếu công nói:

- Ta đang muốn nghe cho hết cái thuật của nhà ngươi, sao nhà ngươi lại vội cáo từ làm vậy ?

Vệ Ưởng nói:

- Hãy xin chúa công nghĩ kỹ trong ba ngày xem nên chăng thế nào, bấy giờ tôi sẽ xin nói hết .

Khi Vệ Ưởng lui về, Cảnh Giám lại trách rằng:

- Chúa công đã hai ba lần khen phải, sao tiên sinh không nhân dịp ấy mà giãi bày cho cặn kẽ, lại còn muốn cho chúa công nghĩ kỹ trong ba ngày rồi mới chịu nói, thế chẳng hoá ra mình bắt bí chúa công hay sao ?

Vệ Ưởng nói:

- Tôi xem ý chúa công chưa nhất định, nếu không làm như vậy thì e rồi lại đổi ý mà thôi!

Đến sáng hôm sau, Tần Hiếu công sai người đến triệu Vệ Uởng, Vệ Uởng từ chối rằng:

- Hôm qua tôi đã tâu với chúa công rồi, chưa được ba ngày thì tôi không dám vào yết kiến !

Cảnh Giám lại khuyên Vệ Ưởng chớ từ chối . Vệ Uởng nói:

- Tôi vừa đính ước với chúa công mà nay đã thất tín ngay, thế thì sau này tôi còn thủ tín sao được ?

Bấy giờ Cảnh Giám mới chịu phục .

Đến ngày thứ ba Hiếu công sai người đem xe đến đón . Vệ Ưởng lại vào yết kiến, Hiếu công mời ngồi và xin lời chỉ giáo, xem ra ý tứ rất là khẩn thiết . Vệ Ưởng mới kể hết những công việc nên thay đổi về chính trị nước Tần . Hai bên nói chuyện với nhau suốt trong ba ngày ba đêm, mà Hiếu công không chút mỏi mệt, liền cho Vệ Ưởng làm chức tả thứ trưởng và thưởng cho năm trăm nén vàng . Lại hiểu dụ cho triều thần biết rằng từ nay trở đi, đều phải theo lệnh quan tả thứ trưởng là người có quyền định đoạt mọi việc chính trị trong nước, ai dám trái phạm thì sẽ trị tội như là chống với lệnh chỉ nhà vua. Triều thần đều sợ một phép .

Vệ Ưởng định hạ cái lệnh biến pháp, đã đem các điều khoản trình lên Hiếu công chuẩn y, nhưng sợ dân không tin theo, chưa dám thi hành, mới nghĩ ra một kế, đem một cây gỗ dài ba trượng, để ở cửa nam chợ Hàm Dương, rồi hạ lệnh rằng:

"Ai vác được cây gỗ này sang cửa bắc thì thưởng cho mười nén vàng".

Người xem rất đông, mà ai cũng nghi ngờ không hiểu ra làm sao, không ai dám vác cây gỗ ấy cả . Vệ Ưởng nói:

- Không ai chịu nhận vác, hoặc còn chê ít tiền chăng ?

Nói xong, liền cải lệnh, thêm tiền thưởng thành năm mươi nén vàng . Nhân dân lại cànng nghi ngờ lắm . Sau có một người đứng ra mà nói rằng:

- Nước Tần ta xưa nay không có trọng thưởng như thế bao giờ, nay bỗng có cái lệnh ấy thì tất có kế nghị chi đây, nhưng dẫu không được cả năm mươi nén vàng nữa thì tất cũng phải được ít nhiều .

Người ấy nói xong, liền vác cây gỗ đem dựng ở cửa bắc . Khi người ấy vác cây gỗ đi thì trăm họ theo xem, đông như kiến cỏ . Người thị lại chạy vào nói với Vệ Ưởng . Vệ Ưởng gọi người vác gỗ vào mà khen rằng:

- Nhà ngươi thật là một người lương dân, biết theo lệnh ta .

Liền đem năm mươi nén vàng thưởng cho người ấy và bảo rằng:

- Ta quyết không bao giờ thất tín với dân trong nước .

Mọi người thấy vậy, đều bảo nhau:

- Quan tả thứ trưởng đã hạ lệnh gì thì quyết thi hành cho được, chứ không hề thất tín .

This post has been edited 7 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 17th 2015, 5:16am)


116

Sunday, August 16th 2015, 2:31am

Đông Châu Liệt Quốc ( tiếp theo ):

Ngày hôm sau, Vệ Ưởng đem pháp lệnh mới ra ban bố . Đó là việc năm thứ 10 đời Chu Hiến vương . Pháp lệnh ấy như sau:


1. Định đô: Đất Hàm Dương là một nơi danh thắng ở nước Tần, núi quanh sông bọc, rất là hiểm trở, nay ta phải thiên đô sang đấy để định vương nghiệp .

2. Đặt huyện: Phàm những nơi thôn trấn trong nước, đều đặt làm huyện . Mỗi huyện đặt một viên lệnh thừa, để thi hành pháp lệnh mới . Ai trái lệnh thì tuỳ theo nặng nhẹ mà bắt tội .

3. Mở đất: Phàm những đất bỏ hoang ở ngoài cõi, trừ những đường xe ngựa phải đi và những lối bờ ruộng không kể, còn thì bắt dân phụ cận tại đấy phải khai khẩn thành ruộng . Đợi khi đã thành thục rồi, bấy giờ thính theo từng bộ mà chia mẫu, để bắt phải nộp thuế . Cứ sáu thước là một bộ, hai trăm bốn mươi bộ là một mẫu . Nếu quá thước thì là gian dối, tịch biên ruộng mà sung công .

4. Định thuế: Phàm thuế ruộgn cứ chiếu từng mẫu mà thu, chứ không dùng phép "tỉnh điền thập nhất" . Bao nhiêu ruộng đều là quan điền cả, trăm họ không được riêng một thước một tấc nào.

5. Trọng giàu: Con trai phải cày ruộng, con gái phải dệt cửi . Ai cấy được nhiều thóc hoặc dệt được nhiều lụa thì gọi là lương dân, được miễn dịch trong một nhà . Người nào nghèo khổ quá thì thua vào lam nô bộc các nhà quan . Ai bỏ tro ra ngoài đường thì tức là lười biếng, không thiết việc làm ruộng, sẽ trị tội . Nghề làm thợ và nghề đi buôn thì đánh thuế nặng. Người nào có hai con trai thì phải phân dị, bắt nộp đinh tiền, nếu không phân dị thì phải nộp hai khoá .

6. Khuyến chiến: Cứ theo quân công mà định quan tước . Ai chém được một đầu giặc thì thưởng cho một cấp; ai lui một bước thì chém ngay . Kẻ có công nhiều thì được trọng thưởng xe và áo, tuỳ ý muốn hoa mỹ thế nào cũng được, không có hạn cấm . Kẻ nào vô công thì dẫu nhà giàu đến đâu cũng chỉ cho mặc quần áo vải mà thôi . Họ tôn thất, thân hay sơ đều tuy theo quân công nhiều hay là ít . Ra chiến trận mà không có công thì tứớc bỏ thuộc tịch đi, cũng coi như dân thường vậy . Phàm nhà dân có việc tranh đấu riêng thì vô luận phải hay trái đều bị chết chém .

7. Cấm gian: Cứ năm nhà gọi là bảo, mười nhà gọi là liên . Một nhà có lỗi thì chín nhà phải tố cáo, nếu không tố cáo thì mười nhà cùng phải tội chết chém ngang lưng . Ai biết cáo tỏ sự gian thì cũng coi như là đánh được quân giặc, cũng được trọng thưởng: cáo tỏ một đứa gian thì được một cấp . Các nhà hàng cơm cho người ngủ trọ, người trọ đều phải có giấy khám xét, nếu không thì không được cho trọ . Phàm dân, hễ một người có tội thì cửa nhà đều phải tịch biên sung công .
Pháp lệnh mới đã yết ra, trăm họ đều nghị luận sôi nổi, kẻ thì nói rằng bất tiện, người thì nói rằng tiện . Vệ Uởng sai bắt cả vào trong phủ mà trách mắng rằng:

- Các ngươi nghe lệnh, chỉ nên một lòng tin theo . Nói bất tiện là đứa ngang ngạnh, mà nói tiện cũng là đứa ô mị, đều không phải lương dân .

Vệ Uởng truyền biên lấy họ tên, đem đày ra ngoài biên cảnh tất cả . Quan đại phu là Cam Long và Đỗ Trí vì tội nghị luận pháp lệnh mới, đều phải giáng làm thứ dân . Từ bấy giờ mọi người đều khiếp sợ, không ai dám nói gì, trong khi đi đường chỉ đưa mắt nhìn nhau mà thôi . Vệ Uởng sửa sang cung khuyết ở đất Hàm Dương, rồi chọn ngày thiên đô. Thế tử Tứ không thuận và chê bai pháp lệnh mới .

Vệ Ưởng nổi giận mà nói rằng:
- Pháp lệnh không thi hành được là bởi tự người trên . Nay thế tử là con nối vua, không thể gia hình được, nhưng nếu không trị tội thì thành ra trái phép .

Vệ Ưởng liền tâu với Hiếu công, xin bắt tội quan thái sư và quan thái phó là thầy học của thế tử . Quan thái sư là công tôn Giả bị thích chữ châm vào mặt; quan thái phó là công tử Kiền bị cắt mũi . Trăm họ thấy vậy, đều bảo nhau rằng:

- Thế tử trái lệnh mà quan thái sư và quan thái phó còn phải gia hình, huống chi là người khác .

Vệ Ưởng biết là lòng dân đã định, tức khắc thiên đô sang đất Hàm Dương, chia nước Tần là ba mươi mốt huyện, khai khẩn ruộng nương, tăng thuế được hơn năm trăm vạn. Vệ Ưởng thường thân hành đến bến sông Vị, tra xét tù phạm trong một ngày mà giết hơn bảy trăm người, máu chảy đỏ cả nước sông Vị, tiếng khóc vang trời .
Trăm họ ai cũng kinh sợ, đêm nằm ngủ thường giật mình, từ bấy giờ của bỏ rơi ở đường cái, cũng chẳng ai dám nhặt; trong nước không có trộm cướp; dân chỉ hăng hái về việc đánh giặc cho nước mà không ai dám tranh nhau về việc tư. Nước Tần giàu mạnh hơn các nước, bấy giờ đem quân đánh Sở, chiếm lấy đất Thương Ư . Lại mở được hơn sáu trăm dặm đất ở ngoài cửa Vũ Quan . Vua Hiển vương nhà Chu sai sứ phong cho Tần làm phương bá . Các nước đều đến chúc mừng.


Bấy giờ nước Ngụy xưng vương, có ý muốn thôn tính nước Hàn và nước Triệu, nghe tin nước Tần dùng Vệ Ưởng, mới thở dài mà nói rằng:

- Tiếc thay, ta không biết nghe lời Công Tôn Toạ !

This post has been edited 7 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 16th 2015, 8:22pm)


117

Sunday, August 16th 2015, 7:55am

Nhận định:

Thế là Vệ Ưởng đã bán được món hàng "Bá Đạo" cho vua Tần với một cái giá rất đắt là " dưới một người nhưng trên muôn vạn người ". Ông ta còn đích thân lắp đặt món hàng mà mình đã thiết kế bằng những thí dụ điển hình về thưởng phạt. Ông đã áp đặt và áp chế một cách quyết liệt và tàn bạo trên người dân quyết sách của mình. Ông coi mạng người như cỏ rác. Ông trấn áp tối đa những thế lực " phản động" và không chấp nhận "phản biện". Ông nắm chắc mọi việc, không để có kẻ hở. Ông tận dụng bạo lực để đạt được cứu cánh.

Nhưng đồng thời ông cũng tạo ra rất nhiều kẻ thù.

Ông đã phạm phải một lỗi lầm sinh tử mà tưởng là mình rất khôn ngoan: Ông không dám và không thể trừng phạt Thái Tử Tứ nên ông trừ khử ngay hai kẻ xúi giục Thái Tử Tứ chống lại ông là Công Tôn Giả và Công Tử Kiến. Ông quyết nắm thật vững uy quyền nên " hạ thủ bất lưu tình ". Tất cả chỉ là phương tiện để ông dẫm đạp mà leo lên đỉnh cao của quyền lực.

Mà trong trò chơi quyền lực, hể mà ta không tiêu diệt được đối thủ thì sẽ có một ngày đối thủ sẻ lại truy sát ta, khi mà thời thế đổi thay. Mà có ai " nắm tay tới tối, gối đầu tới sáng " đâu ? !

Và điều đó đã xẩy ra " y chang " như vậy, khi mà ông ta " hết thời "

Và kẹt một nổi khi " hết thời " thì ông ta cũng không còn đường nào tháo chạy nữa vì đã " qua sông đốt cầu ", cũng chẳng còn một " bãi đáp an tòan " nào cả vì chung quanh ông chỉ có tòan là kẻ thù.
Rốt cục ông chằng những không có đất dung thân, mà còn " tử vô địa táng " ( chết mà không có đất chôn - bị ăn sống nuốt tươi rồi ! ). Tệ hơn nữa là giòng họ của ông cũng bị tru di.

Một trường hợp cổ điển của " Kháng long hữu hối " ( Hào thượng ngọai quái của quẽ Bát Thuần Càn ).

This post has been edited 6 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 17th 2015, 6:25am)


118

Sunday, August 16th 2015, 8:01am

Đông Châu Liệt Quốc ( tiếp theo ):

Lại nói tướng quốc nước Tần là Vệ Ưởng nghe tin Bàng Quyên chết trận, nói với Hiếu Công rằng:


- Tần, Nguỵ ở gần nhau, nước Tần có nước Ngụy, cũng như người có bệnh ở trong tim, trong ruột . Nếu Ngụy không cướp Tần thì Tần phải cướp Ngụy, cái thế không thể cùng sống được .
Nay nước Ngụy đã bị đại bại với Tề, nên nhân dịp này mà đánh Ngụy, Ngụy không giữ nổi tất phải dời sang đông; lúc bấy giờ Tần sẽ dựa vào núi sông hiểm trở, quay về phía đông mà chế phục chư hầu, đó là cái sự nghiệp đế vương vậy.

Hiếu công lấy làm phải, cử Vệ Ưởng làm đại tướng, công tử Thiếu Quan làm phó, mang năm vạn quân đi đánh Ngụy .

Ngụy Huệ vương họp quần thần lại để bàn kế chống nước Tần . Công tử Ngang nói:

- Khi trước Vệ Ưởng ở Ngụy, cùng hạ thần có quen biết, hạ thần đã từng tiến cử lên đại vương, đại vương không nghe .
Nay hạ thần xin đem quân đi, trước hãy giảng hoà, nếu Vệ Uởng không cho, bấy giờ sẽ cố giữ thành trì, cầu cứu hai nước Hàn, Triệu.

Quần thần đều khen phải, Huệ vương liền cử công tử Ngang làm đại tướng mang năm vạn quân đi cứu Tây Hà, tiến đóng quân ở Ngô Thành.

Nào ngờ Vệ Uởng dùng tình xưa lừa bắt được công tử Ngang sai quân bỏ vào trong xe tù, giải trước về nước Tần để báo tiệp; lại đem những người đi theo đã bắt đuợc cho dùng những xa trượng cũ đem về, nói dối là chủ suý phó hội trở về, lừa mở cửa thành. Vệ Ưởng sai Ô Hoạch giả làm công tử Ngang ngồi ở trong xe, Nhâm Bỉ làm hộ tống sứ thần, cưỡi một chiếc xe theo sau. Quân Ngụy ở trên thành nhận thấy toàn là người mình cả, liền mở toang cửa thành, hai viên dũng tướng ấy nhảy ra cùng một lúc phá tan cửa thành. Quân Ngụy sấn vào chống cự, đều bị đánh ngã; mặt sau Vệ Ưởng thân đem đại quân đến, nhanh chóng như bay . Trong thành quân dân rối loạn, Vệ Uởng cho quân lính được loạn sát một trận, rồi chiếm lấy Ngô Thành. Vệ Ưởng kéo quân vào thành An ấp.

Huệ vương sợ quá, sai đại phu là Long Giả sang dinh quân Tần xin cầu hoà, Vệ Ưởng nói:

- Vua Nguỵ không biết dùng ta, nên ta phải sang làm quan nước Tần, đội ơn vua Tần tôn làm khanh tướng, ăn lộc muôn chung, nay lại giao phó binh quyền, nếu không diệt Ngụy thì phụ lòng của vua Tần đã tin dùng .

Long Giả nói:

- Tôi nghe chim khôn đến rừng cũ, tôi hiền mến vua cũ, vua Nguỵ dẫu không biết dùng túc hạ, nhưng đối với nước cha mẹ, túc hạ sao nỡ vô tình ?

Vệ Ưởng ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi bảo Long Giả rằng:

- Nếu cầu ta rút quân về, trừ phi cắt hết đất Tây Hà dâng cho Tần thì không được

Long Giả vâng lời về tâu với vua Nguỵ, Huệ vương phải theo lời, liền sai Long Giả đem địa đồ Tây Hà dâng cho quân Tần.
Tần Hiếu công thưởng công Vệ Uởng, phong làm liệt hầu, lấy mười lăm ấp Thương Ô là đất của Ngụy trước, làm thực ấp của Ưởng, gọi là Thương Quận, vì thế đời sau mới gọi Vệ Ưởng là Thương Ưởng .

Ưởng tạ ơn về phủ riêng, bảo gia thần rằng:

- Ta là kẻ chi thứ nước Vệ, sang làm quan nước Tần, vì nước Tần thay đổi chính trị, lập tức trở nên giàu mạnh. Nay lại lấy được đất Ngụy bảy trăm dặm, phong ấp mười lăm thành, đại trượng phu đắc chí đến như thế có thể nói là lẫy lừng lắm vậy !

Tân khách đồng thanh khen mừng, trong bọn đó bỗng có một người tên là Triệu Lương cất tiếng nghiêm nghị nói rằng:

- Nghìn người a dua không bằng một người nói thẳng, các người ở đây nhờ ơn Thương Quân phụng dưỡng, há nên cứ dua nịnh mà làm hại chủ ư ?

Vệ Ưởng nói:

- Tiên sinh bảo mọi người dua nịnh, vậy tiên sinh thử xem tôi đây cai trị nước Tần cùng với "ngũ cổ đại phu" ai hơn ?

Triệu Lương nói:

- Ngũ cổ đại phu giúp Mục công, ba lần bắt vua Tần, kiêm tính hai mươi nước, làm cho chủ trở nên một vị bá chủ ở Tây Nhung . Vậy mà đến sự tự phụng mình, nắng không che lọng, nhọc không cưỡi xe, đến ngày chết, trăm họ thương khóc như mất cha mẹ.

Nay ngài làm tướng nước Tần tám năm, pháp lệnh dẫu thi hành được, nhưng giết hại rất thảm, dân chỉ thấy oán, mà không thấy ân, chỉ thấy lợi mà không thấy nghĩa .

Thái tử giận ngài giết mất người sư phó, oán vào tận cốt tuỷ.
Trong dân gian thì cha con anh em đã lâu vẫn mang lòng oán giận; nhất đán vua Tần mất đi, thì ngài sẽ bị nguy ngay, còn có thể giữ mãi được cái phú qúy ở ấp Thương Ô này mà tự khoe là đại trượng phu chăng ?
Sao ngài không tiến người hiền để thay mình, rồi từ bỏ lộc vị lui về cày cấy ở nơi điền giả, chỉ như vậy mới có thể mong chu toàn được .

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 17th 2015, 4:33am)


119

Sunday, August 16th 2015, 8:13am

Đông Châu Liệt Quốc ( tiếp theo ):

Vệ Ưởng lặng im ra ý không vui, sau đó năm tháng thì Hiếu công bị bệnh chết, quần thần tôn Thái Tử Tứ lên ngôi, ấy là Huệ Văn công .

Thương Ưởng tự phụ mình là cựu thần của tiên triều, ra vào ngạo mạn, Công Tử Kiền trước kia bị Vệ Ưởng cắt mũi, còn găm nỗi tức giận trong lòng mà chưa báo được, lúc ấy cùng Công Tôn Giả tâu với Huệ Văn công rằng:

- Tôi nghe đại thần quyền thế trọng quá thì nước nguy, các người tả hữu quyền thế trọng quá thì thân nguy.

Thương Ưởng lập phép cai trị nước Tần, nước Tần dẫu được thịnh trị, nhưng đàn bà con trẻ đều nói đó là phép của Thương Quân, chứ không ai nói là phép của nước Tần . Nay lại phong cho Thương Ưởng mười lăm ấp, ngôi cao quyền trọng, sau này tất y làm phản .

Huệ Văn công nói:

- Ta căm giận thằng giặc ấy đã lâu, nhưng vì nghĩ nó là thần hạ của tiên vương và chưa hề tỏ ra ý gì phảnh nghịch, nên hãy tạm dung cho nó .

Nói xong, liền sai người thu tướng ấn của Thương Ưởng, bắt lui về ở ấp Thương Ô.

Thương Ưởng từ giã triều đình, lên xe ra khỏi thành, nghi trượng đội ngũ, còn ngang với chư hầu, trăm quan đi tiễn tống không thiếu một người nào .

Công Tôn Kiền, Công Tử Giả mật báo với Huệ Văn công, nói Thương Quân không biết ăn năn tội lỗi, tiếm dùng nghi thức của vương giả, nếu để cho hắn ở Thương Ô, tất hắn làm phản. Cam Long, Đỗ Thế lại làm chứng quả có việc như thế, Huệ Văn công cả giận, lập tức sai công tôn Giả dẫn ba nghìn võ sĩ, đuổi bắt Thương Ưởng, truyền chém đầu đem bêu rồi về báo.
Công Tôn Giả lĩnh mệnh ra đi. Bấy giờ nhân dân ai nấy đều oán Thương Quân, nghe tin Công Tôn Giả mang quân đuổi bắt, nô nức chạy theo có hàng mấy nghìn người.

Thương Ưởng đi xe ra khỏi thành đã hơn trăm dặm, bỗng nghe mặt sau có quân đuổi theo, thì sợ quá, biết là tân quân có lòng căm ghét, e không khỏi hoạ, vội trút bỏ mũ áo xuống xe, giả trang làm tên lính mà đi trốn; chạy đến Hàm Quan, trời sắp tối, vào nhà hàng xin ngủ trọ, chủ hàng hỏi có giấy chiếu thân không . Thương Uởng nói không có, chủ hàng nói:

- Phép của Thương Quân, không cho chứa những người không có giấy chiếu thân, ai phạm pháp đều phải chém, tôi không dám cho trọ .

Thương Ưởng than rằng:

- Ta đặt ra phép ấy, lại tự hại thân ta!

Rồi đi luôn cả đêm, lẻn ra ngoài cửa quan chạy sang nước Ngụy, Nguỵ Huệ vương giận Vệ Ưởng lừa bắt công tử Ngang và cắt mất đất Tây Hà, nên muốn bắt Vệ Ưởng để dâng Tần. Ưởng sợ quá, lại trốn về Thương Ô, mưu khởi binh đánh Tần, bị Công Tôn Giả bắt trói giải về .

Huệ Văn công kể từng tội, sai trói Ưởng đem ra chợ, dùng năm con trâu phân thây, trăm họ xúm lại tranh nhau ăn thịt, chỉ một lúc là hết.
Huệ Văn công lại giết cả họ Thương Ưởng.

Sau khi Thương Ưởng chết rồi, trăm họ đều vui mừng hát múa ở đường, sáu nước nghe tin cũng đều mừng rỡ

Đáng thương cho Thương Ưởng đổi lập phép mới, làm cho nước Tần trở nên giàu mạnh, kết quả lại bị họa phân thây, há chẳng phải là một cái quả báo đối với sự nghiêm khắc quá mức đó ru !

This post has been edited 4 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 16th 2015, 8:24pm)


120

Monday, August 17th 2015, 7:06am

Nhận định:

Ở đây ta lại gặp một sự khác biệt lớn trong ý niệm " Pháp Trị " của Trung Hoa thời cổ xưa và " Pháp Quyền " của Tây Phương thời hiện đại ( cũng giống như có sự khác biệt về ý niệm " Rồng " mà NP đã nói lúc trước ).

Trước hết là Quản Trọng với ý niệm " Pháp Trị " được áp dụng trong học thuyết Thương Ưởng, kế đến là Thân Bất Hại, Thận Đáo và sau rốt là Hàn Phi.
Đây chính là tiêu biểu của trường phái " Pháp Gia " ở đất Trung Hoa thời cổ xưa ( lúc đó chưa có " Trung Quốc " mà chỉ có " Thất Hùng " )

Từ đó ta mới thấy cái ý niệm của họ nó khác biệt như thế nào với ý niệm nói trên của tây phương.

This post has been edited 3 times, last edit by "nguoi pham" (Aug 17th 2015, 7:35am)


36 users apart from you are browsing this thread:

36 guests

Similar threads