You are not logged in.

Thông báo! Vì có nhiều người (hoặc Spam) dùng diễn đàn cho những quãng cáo riêng tư nên tạm thời Admin sẽ đóng lại chức năng tự động "Activate" của những thành viên mới và sẽ manually "Activate" new user. Quý vị nào đã đăng ký mà không sử dụng được diễn đàn xin vui lòng email hoặc private message. Thank you. Admin

Dear visitor, welcome to Welcome our forum!. If this is your first visit here, please read the Help. It explains in detail how this page works. To use all features of this page, you should consider registering. Please use the registration form, to register here or read more information about the registration process. If you are already registered, please login here.

1

Thursday, September 18th 2014, 4:11pm

Album "Để nhớ một thời ta đã yêu" Lệ Quyên

Nghe album, click here



Sau khi "Khúc tình xưa" ra đời, tôi đã chờ album kế tiếp của Lệ Quyên...chờ rất lâu, đó là nổi nhớ nhung giữa "đôi tai" và "tiếng hát". Từ lúc biết đến Lệ Quyên, tôi gần như bị lôi cuốn vào chất giọng hội tụ nhiều đặc điểm...cao, ngọt và đặc sệt một điều gì đó rất riêng này. Nhưng hôm nay nghe album "Để nhớ một thời ta đã yêu" tôi lại thấy lòng trống rỗng...cố nghe lại lần nửa để tránh có nhận xét sai lầm, nhưng đôi tai dường như vô cảm, buồn làm sao vì đã mong đợi quá nhiều!

Lần này nghe Lệ Quyên kéo lê những nốt cao mà tôi có cảm giác hụt hơi mệt nhoài, không biết có phải bởi vì đa số những ca khúc mới sáng tác tại Việt Nam đều mang một tiết tấu bằng phẳng đơn điệu, thiếu đi sự trầm bổng...nghe mà ngỡ như thể đang leo mãi một dốc dứng, chỉ có lên mà không xuống? Hay có phải ngôn từ trong lời nhạc quá khô khan vô nghĩa.?! Tôi thấy rằng dòng nhạc mới của hôm nay không còn chất thơ nửa trong khi giữa nhạc và thơ phải có sự nối liền với nhau, trong nhạc có thơ, và trong thơ có nhạc thì mới có thể tạo nên chất réo rắc du dương dễ đi vào lòng người, in sâu vào tâm khảm. Theo tôi, một bài hát hay là sau khi nghe xong ta bỗng bắt gặp mình ngân nga lại, hoặc ta cứ thấy vang vọng trong đầu những lời lẽ không cố nhớ mà vẫn thuộc lòng. Tiếc thay những bài hát trong album này đã không thể ở lại trong tim người yêu nhạc, vừa nghe xong ca khúc sau tôi đã quên mất ca khúc trước, cố nhớ lời nhưng không nhớ nổi một lời!

Lần này nghe Lệ Quyên hát...cảm xúc duy nhất đọng lại trong tôi đó là...chẳng có một cảm xúc nhỏ nhoi nào!